81 “Tỉnh rồi à, có đói bụng không,vú bưng cháo tới cho con nhé”, Thẩm Thục Kiều thấy Hàn Nguyệt Nguyệt tỉnh, vội buông bộ y phục nhỏ trong tay ra, vui vẻ chạy đi lấy cháo, lúc ở cử ăn cái này là tốt nhất.
82 “Vú à, không cần nhiều đồ như vậy đâu, con mang không hết được, hơn nữa, vương phủ cái gì mà chẳng có”, Hàn Nguyệt Nguyệt thấy Thẩm Thục Kiều bận rộn thu xếp hành lý nói.
83 Ông chủ thấy Hàn Nguyệt Nguyệt thả một đống đồ trước mặt mình, suy nghĩ một chút, mặc dù giá không cao, nhưng mua số lượng nhiều, cũng coi như lời nhiều, lập tức cười với Hàn Nguyệt Nguyệt, “Phu nhân thật là có mắt nhìn hàng, lão phu gói lại cho người.
84 “Tiểu thư, trên bến, hình như là Vương quản gia và Sắc Âm cô nương”, Trương Tiểu Tinh nói với Hàn Nguyệt Nguyệt, Hàn Nguyệt Nguyệt vén rèm cửa lên nhìn, quả thật là họ, hơn một tháng này nàng cố gắng ẩn giấu tung tích, không ngờ là Mạnh Dịch Vân vẫn biết được.
85 Mạnh Hinh quan sát Hàn Nguyệt Nguyệt mấy lần, “Đứng lên đi”, không vui mừng cũng không lạnh nhạt, Hàn Nguyệt Nguyệt đã sớm đoán sẽ là dạng này, cũng không so đo, nháy mắt với Sắc Âm sau lưng, cười nói, “Đây là chất tức hiếu kính cô cô, hi vọng cô cô thích”, mới sáng sớm Hàn Nguyệt Nguyệt đã kêu Trúc Thanh đi hiệu may Thiên Hương Lâu mua hai bộ y phục tốt, còn đem theo một lọ Dưỡng Nhan Hoàn do chính mình bào chế.
86 Mạnh Dịch Vân nghi hoặc hỏi, “Nàng học phương pháp ghi sổ ở đâu? Sao lại cổ quái như vậy?”, Hàn Nguyệt Nguyệt cúi đầu, sổ sách kia nàng sử dụng ký tự và chữ số hiện đại để ghi, đương nhiên hắn xem không hiểu, nhưng nhìn qua mà biết đó là sổ sách, Mạnh Dịch Vân đã rất lợi hại rồi.
87 “Nam Tĩnh”, nếu lần trước không phải là hắn đốt sạch kho lương của Nam Tĩnh, sợ là bây giờ đã đánh nhau rồi, Tây Lương tuy có dã tâm, cũng không dám tấn công Đại Khánh.
88 “Làm phiền đại sư rồi”, Hàn Nguyệt Nguyệt cám ơn, Tịnh Không đại sư lại tặng hai lá bùa binh an cho Đoàn Đoàn và Viên Viên, nghỉ ngơi một lúc, đoàn người mới trở về phủ.
89 “Nàng tìm gì vậy?”, thấy Hàn Nguyệt Nguyệt cứ tới đi lui tìm cái gì đó, Mạnh Dịch Vân hỏi, “Thu dọn đồ đạc, ngộ nhỡ hoàng thượng hạ chỉ thật”, Hàn Nguyệt Nguyệt thuận miệng đáp, không thấy Mạnh Dịch Vân đen mặt.
90 "Được rồi, khó có dịp Nguyệt Nguyệt và Thanh Tư đều về, Bác Nhân và Bác Dương đâu rồi?”, lão tướng gia mặt lạnh hỏi, đại phu nhân thấy nhi tử không tới, vội cười nói, “Đã phái người đi kêu rồi, lập tức tới ngay ạ”, lão phu nhân không dám nói lời nào, ra hiệu a ma sau lưng đem lọ thuốc cất đi.
91 Hàn Nguyệt Nguyệt chuẩn bị này nọ, Mạnh Vân thì lo an bài ám vệ, hôm nay là Tết Nguyên Tiêu có hội đèn lồng, Hàn Nguyệt Nguyệt vừa năn nỉ vừa làm nũng, Mạnh Dịch Vân không chịu nổi, đành thỏa hiệp, cả nhà bốn người sẽ đi Thiên Hương Lâu, xem hội đèn lồng.
92 Hàn Nguyệt Nguyệt và Mạnh Dịch Vân mỗi người ôm một nhi tử, đánh nhau với bọn áo đen, Mạnh Dịch Vân sợ Hàn Nguyệt Nguyệt và nhi tử bị thương, chắn trước mặt Hàn Nguyệt Nguyệt, kéo dài một lát, chờ Trương Tiểu Tinh dẫn hai bà vú đi xa, hai ngươì bắt đầu vừa đánh vừa lui.
93 Sau khi trở về, Hàn Nguyệt Nguyệt kể cho Mạnh Dịch Vân nghe, thấy vẻ mặt âm trầm của Mạnh Dịch Vân, Hàn Nguyệt Nguyệt cúi đầu, nàng chỉ là không muốn cho hắn lo lắng thôi mà, mặc dù võ công không cao, nhưng chạy trốn thì nàng rất giỏi a.
94 Bắt đầu vào hạ, thời tiết từ từ nóng lên, Hàn Nguyệt Nguyệt nằm bên cửa sổ khép hờ mắt, thỉnh thoảng có cơn gió nhẹ thổi qua, trước phòng là một vườn trúc, cho nên nắng chiếu không tới, coi như đã tốt hơn nhiều nơi khác rồi, Đoàn Đoàn và Viên Viên lớn lên từng ngày, Hàn Nguyệt Nguyệt cảm nhận sâu sắc trách nhiệm của một người mẫu thân.
95 “Còn không chịu buông ra?”, giọng nam trầm trầm nói, Hàn Nguyệt cọ cọ đầu vào ngực người nọ, “Không buông, cả đời cũng không buông”, người này không phải đang ngủ sao? Sao lại đi theo chứ.
96 Mạnh Dịch Vân nhìn y phục trên người Hàn Nguyệt Nguyệt không chớp mắt, nhướng mày, “Đổi y phục đi”, ở đâu ra y phục dở dở ương ương thế này, Hàn Nguyệt Nguyệt lắc đầu, “Không đổi”, đây là đồ bơi a, không mặc không lẽ muốn nàng trần như nhộng mà bơi sao.
97 Thành thân chưa tới một năm đã bị bỏ, hơn nữa là do có quan hệ bất chính với nam nhân khác, bảo lão làm sao còn mặt mũi nhìn người, làm sao ngẩng đầu trước các bá quan văn võ khác chứ.
98 “Vương phi, trong cung truyền lời lệnh người mang hai tiểu vương gia tiến cung”, Trúc Thanh nói, Hàn Nguyệt Nguyệt mở mắt, “Đáp lời nói, ta đi liền”, rốt cuộc hoàng hậu có ý gì đây, cứ cách hai ngày lại lệnh nàng vào cung một lần, nói là nhớ hai đứa nhỏ, nhưng đánh chết nàng cũng không tin.
99 Hàn Nguyệt Nguyệt nằm trên giường mấy ngày, kỳ thật tự nàng viết phương thuốc điều dưỡng thân thể còn tốt hơn Công Tôn thái y. Chỉ là hiện tại, nàng chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn nằm như vậy, để đầu óc thảnh thơi một chút.
100 “Thật ạ? Tạ ơn vương phi” mấy nha hoàn vừa cười vừa nói, Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn Trương Tiểu Tinh trong gương, vỗ vỗ bả vai, “Nữ nhân thì nên sửa soạn cho ra dáng, đừng nên suốt ngày đều đánh đánh giết giết”.