501 Mà khi thời kỳ viễn cổ qua đi, trên đại lục xuất hiên sinh linh thượng đẳng khác, trải qua tiến hóa, từ đó quá độ lên thời kỳ thượng cổ, bởi rất nhiều nguyên nhân không rõ, có thể rồng dần dần rời khỏi vũ đài lịch sử của Man Hoang thế giới, nhường lại cho thái cổ cự thú chiếm toàn bộ đại luc.
502 Một ngày sau khi tiếng nổ lớn làm náo loạn Thanh Long sơn, rốt cục cũng trở lại yên tĩnh, như một tầng lụa màu xanh thấp thoáng, khôi phục lại vẻ thần bí ở nơi đây.
503 Do đó Vân Thiên Hà lắc đầu, nói:- Ta cũng không biết lai lịch của hai vị tiền bối, thứ đó quan trọng như vậy, không thể tùy tiện cho người khác xem, mong hai vị thứ lỗi!Lúc này Âu Thần đột nhiên đi tới bên cạnh bàn, di chuyển cái giá trên bàn, chợt nghe cạch một tiếng, bức tường đằng sau dĩ nhiên cũng xoay ngược lại.
504 Thế nhưng có một mảnh vỡ hình tam giác tỏa ra ánh sáng tinh thần chỉ chậm rãi quay tròn tại chỗ, không hề có ý định muốn xác nhập cùng những mảnh khác.
505 Mộng Ly thấy Vân Thiên Hà thay đổi sắc mặt, trong lòng không khỏi lo lắng, nghĩ thầm có phải vừa rồi mình đột nhiên tìm hắn, khiến hắn đánh mất thứ gì quan trọng hay không?Vân Thiên Hà thăm dò tỉ mỉ một hồi trong cơ thể, thậm chí từng tinh khiếu cũng đều tìm kiếm một lần, nhưng bất kỳ nơi nào cũng không phát hiên sự tồn tại của Tinh Thần Chi Xích.
506 Lúc này đôi mắt Vân Thiên Hà nhờ lôi kéo được ánh sáng tinh thần, kỳ thực giống như đeo lên một chiếc kính thần kỳ, bề ngoài tất cả những thứ mà hắn nhìn thấy thông qua ánh sáng tinh thần, đều có vẻ không giống bình thường.
507 Bây giờ ở trong phủ, Sử Trường Đức rốt cuộc cũng được giữ chức vị một quản gia thanh nhàn, trên cơ bản mấy chuyện lặt vặt trong phủ cũng không cần hắn để ý, tất cả đều do lão quản gia Bảo Tín đến xử lý.
508 Tĩnh Vương phi và Đường Linh Toa mẹ con đoàn tụ, sau một hồi nói truyện, Tĩnh Vương phi biết được nữ nhi sống rất tốt, nên rốt cuộc cũng thấy yên tâm.
509 Hiện tại điều kiện bản thân của Vân Thiên Hà đã đầy đủ, hắn có thể thông qua Tinh Mâu Chi Quang, thông qua Vi Quang Chi Nhãn trong Tinh Khung Trượng Thiên Thuật, đem ý cảnh của mình phóng đại vô số lần, thông qua đó mở ra tinh mục để quan sát quần tinh rực rỡ trong tinh hà vô ngần.
510 Tĩnh Vương phi lôi kéo hai người Đường Linh Toa với Tầm Nguyệt hàn huyên rất nhiều chuyện tại khuê phòng, thấy mẫu thân vui vẻ, Đường Linh Toa liền kiếm một ít chuyện vui kể cho mẫu thân nghe.
511 Lúc đầu bởi vì trong lòng thích một người, nên mới có thể kiên trì chịu đựng được thống khổ tinh thần, thủy chung không có rời khỏi phụ mẫu, sau đó đến khi phụ thân muốn đem nàng gả cho La Lan vương tử, nàng cũng không làm trái ý phụ thân, cái này cũng không phải vì sợ hãi, đây là một loại tâm tình thiện lương cùng tình thân ràng buộc nàng.
512 Đúng lúc này, nàng xoay người tránh thoát một tên bịt mặt đánh lén, hơi nghiêng người một chút, bả vai đã trúng một chưởng, khiến thân thể lảo đảo, ngay sau đó, đôi song chưởng cự đại của Túc Tĩnh Vương đã lao đến chụp lấy cổ nàng.
513 Một đầu rồng hư ảo thẳng hương Chúc Thiết Sinh và Tác Hách bị ngăn lại, hai người kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng có tia máu tràn ra, tuy thụ thương nhưng thế tấn công cũng đã bị hóa giải.
514 Thế nhưng hai tượng gỗ kia nhìn như là làm bằng gỗ, nhưng trên mỗi tượng gỗ đều mang theo lực lượng ý cảnh hùng hậu, khi bay đến va chạm với cự quyền kinh thiên của hắn, sau một tiếng nổ ầm ầm, con rối kia dĩ nhiên không có bị đánh nát, chỉ bay ngược trở lại trong tay Âu Thần, mà hắn đã bị cỗ phản lực chấn lui hai bước.
515 Mà trong phòng luyện công, lúc này Vân thiên Hà đang lĩnh ngộ Tinh Khung Trượng Thiên Thuật, rốt cuộc đã hiểu được vì sao môn bí thuật này lại có thể tìm được hạ lạc của Tinh Khung Bí Sách.
516 Mà Âu Thần ôm theo Đường Linh Toa theo cỗ sóng khí kia, như một đạo phi ảnh phóng về phía luồng sóng khí, ngay sau đó liền cùng Liên Tinh đã tiêu tán không thấy hình bóng, chỉ còn lại Lâu Kinh Dạ há miệng lớn, ngây ra tại chỗ, không biết đang suy nghĩ cái gì.
517 Lúc này Vân Thiên Hà từ bên ngoài đi vào trong tay cầm một ít dược tài mới lên núi thu thập được mang về cho Mộng Ly, thấy nàng tâm thần bất định, cũng không nói gì, lại đi vào phòng ngủ.
518 Lúc này hắn hoạt động như một cỗ máy đi về phía trước, không biết đi được bao lâu, phía trước dần có ánh sáng ngân bạch, tinh thần hoàng đế run lên, nhưng mới đi thêm được vài bước, dưới chân bị trượt ngã.
519 Vân Thiên Hà lại gần xem xét một hồi, cũng không phải là vật nhỏ bằng lòng bàn tay như hôm trước hắn nhìn thấy, mà là một đại môn cao một trượng, chỉnh thể hình vòm nhìn giống một cái lồng, bên trong đều do quang trụ cấu thành, tựa như một cây huyền cầm, vô cùng kỳ diệu.
520 Vân Thiên Hà đứng trên phiến đá, cũng không không biết sẽ trôi về đâu. Nhìn hoàn cảnh xung quanh giống như đang ở trong một thông đạo hẹp và dài, hai bên đều là thạch bích, mặt trên có rêu xanh và dây leo, dưới chân giống như là một con sông nhỏ đang chảy về phía trước.