121 Thành phố H được mệnh danh là thành phố đẹp nhất duyên hải Trung Quốc. Hội sở chính của tập đoàn Lam Thiên, nơi phát hành game nổi tiếng Thế Giới Thứ Hai cũng ở chổ này.
122 Đêm tối dữ tợn, mây đen ngập trời. Dưới mây đen, một đám binh sĩ Nazi* ra sức đào bới bùn đất, tốc độ rất nhanh, từng chiếc xe quân dụng đem đá vụn cùng bùn đất chở đi.
123 Trong phòng điều khiển, Diệp Sảng bê Mauser 98k, khe khẽ nạp đạn, lại khe khẽ lên nòng, lại khẽ bóp cò, vỏ đạn cứ từng cái rơi ra, nằm lăn lóc trên mặt đất.
124 Diệp Sảng như ngưu quỷ xà thần xuống đến bên dưới máy bay. Phía trước không có một tên phe đối địch nào, toàn bộ game thủ phe Tà Ác đều co đầu rút cổ ở 8 khoang chứa và mấy cái xe thiết giáp bên cổng.
125 Không có sự mạnh mẽ như chiến sĩ, không có tư thế tiêu sái như kiếm khách, cũng không có kĩ năng hoa lệ, năng lượng loạn vũ như nguyên tố sư. Tay súng chính là tay súng, trong quyết đấu sinh hay tử chỉ trong nháy mắt.
126 Quả thật âm hiểm! Diệp Sảng phản ứng chậm nửa nhịp. Nàng vốn hận Diệp Sảng tới tận xương cốt, Tiêm Trụ kiếm vung lên chém liên tục. Kiếm pháp của nàng đi theo con đường nhẹ nhàng.
127 Trà Viên Tỷ Tỷ bị một luồng điện đánh trúng từ sau lưng, cả người nàng như biến thành cột thu lôi. Dòng điện chạy dọc theo thân thể nàng, một cái ấn kí hình kẹo que từ từ xuất hiện trên trán khiến cho nàng mang một vẻ đẹp thần bí, càng nhìn càng thấy ma mị, đồ đằng trên đầu tỏa ra vầng thần quang mang khí chất cổ xưa.
128 “Tập trung lực lượng đánh hắn, đừng để hắn hồi huyết. Ta chuẩn bị!”Trà Viên Tỷ Tỷ đứng lên hô to. Những người khác đương nhiên hiểu ý nàng, toàn lực xuất ra đại chiêu công kích Trợ Thiên.
129 Cột năng lượng rốt cục cũng hạ xuống màu vàng, nhưng lại nhảy lên. Chuẩn tâm thật như u linh trong đêm đen, chớp nháy không nhanh không chậm. Như lần ở trong cung Thương Mang, chỉ trong chớp mắt có thể đã tử vong.
130 “Đại hán sơn ta đã trở lại, thét lên tên “Sảng” của ta nào, yêu ta thì dơ tay nào! Oa ha ha ha!”Bạn học Sảng Sảng đứng quấy rầy tại dịch vụ truyền tín, phát thưởng của người chơi.
131 Trong Đệ Nhị Thế Giới, giá trị một thanh chủy thủ không thể nói bằng súng máy, trường cung, pháp trượng được. Loại đạo cụ chuyên dùng cho tay súng này chẳng những cực kì khan hiếm mà lực sát thương cũng đáng sợ dị thường.
132 Trong Đệ Nhị Thế Giới, giá trị một thanh chủy thủ không thể nói bằng súng máy, trường cung, pháp trượng được. Loại đạo cụ chuyên dùng cho tay súng này chẳng những cực kì khan hiếm mà lực sát thương cũng đáng sợ dị thường.
133 Ám hiệu thứ nhất nhất định phải đúng, Diệp Sảng lập tức đáp: “Người đó lại một hai trăm năm. ”“Thân vô thải phượng song phi cánh!”Lần này ám hiệu chính xác, mà thanh âm rất quen, rất nhẹ nhàng, A Ngưu lần này lại giở trò yêu quái nha.
134 Trình Tiếu Phong quả nhiên có chút tài năng. Nếu như nói Diệp Sảng vô sỉ thì Trình Tiếu Phong mới là vô sỉ chân chính. Thằng cha này nghênh ngang tiêu sái đi tới quảng trường trên bãi rác.
135 Vẫn nói biết người biết ta mới có thể bách chiến bách thắng. Hai game thủ chuyên nghiệp này đều thật có đầu óc, con phi điểu này chỉ là một chiêu thăm dò.
136 Lôi Lôi đi rồi, Vương tổng trầm mặc một lúc lâu, sau đó nhanh chóng mở ra video call: “Phùng tổng!”Trên màn hình, sắc mặt Phùng tổng nghiêm túc: “Nguyên nhân đã tìm rõ rồi?”Vương tổng gật đầu nói: “Tra ra rồi! Là Tiểu Lôi vì giúp bạn mà làm.
137 “Phần phật. ”Một con Hỏa Long xuất hiện trên mặt cỏ, nháy mắt đem hơn 10 người Hoa Tulip nuốt vào. Trong mắt ba người Diệp Sảng căn bản không thấy người chỉ thấy lửa.
138 Kiện vật phẩm thứ nhất: tảng đá khối đa đỉnh xoay tròn tỏa ra ba sắc hồng, lam, lục quang, là 5 khỏa bảo thạch chúc phúc cấp 3. Đối với game thủ thì đây chính là một món xa hoa rất trâu bò, giá trị lại rất đắt tiền, làm đồ bồi thường đích xác là không tồi.
139 Tiệm ảnh mới khai trương của nhà Trình Tiếu Phong ở trung tâm mảnh đất phồn hoa Giang Thành, tên rất phong cách: Hoán Bỉ Oa Oa Trình Tiếu Phong, cái tên này muốn kích thích người ta liền kích thích, có thể cùng với ID trong game đấu nhau một trận.
140 Ô tô chậm rãi chạy trên đại lộ ở vùng ngoại ô. Sau khi lên xe Diệp Sảng một mực không nói chuyện, chỉ dựa vào cửa kính xe, ngây ngốc nhìn ra bóng đêm bên ngoài.