161 Kiến thức về vũ khí của Diệp Sảng quả thực là ít đến thê thảm. Trên đường trở lại trung tâm phục vụ, sau một hồi nghe Lôi Lôi giải thích tỉ mỉ, Diệp Sảng cuối cùng cũng hiểu một chút về quỷ lôi.
162 Mỗi đại khu đều có một trại huấn luyện quý tộc cho thương thủ, hơn nữa đều nằm trong trung tâm thành chủ của đại khu. Từ bên ngoài nhìn lại, trại huấn luyện như một sân vận động có thiết kế sáng tạo.
163 Nói đến thiên phú thương pháp, Diệp Sảng tuyệt nhiên không có. Nhưng nói đến thiên phú tiếp thu luyện súng thì Diệp Sảng có thừa. Thomas Alva Edison đã nói “thiên tài là 1% cảm hứng và 99% đổ mồ hôi nước mắt”.
164 “So thế nào?” – Diệp Sảng hỏi. Nữ nhân gợi cảm tiếp tục cười lạnh: “Đều là súng trường, bắn số lần giống nhau là được. Vòng đầu tiên!”Nói xong, cô ta thao tác vài cái trên bảng khống chế.
165 Diệp Sảng bắn một phát súng được 100 điểm, nữ nhân gợi cảm không nói nên lời, nguyên nhân rất đơn giản, nàng dùng súng trường G11 có kính nhắm vậy mà còn không chính xác bằng Diệp Sảng dùng AK?Diệp sảng quay trở lại, nhìn thấy mọi người trợn mắt há mồm nhịn không được cười nói:“Ha ha, vi sư hơi đói bụng, đồ đệ, chúng ta làm gì bây giờ?”Lôi Lôi buồn cười, liếc mắt nhìn hai người kia một cái: “Sư phụ muốn ăn cái gì thì cứ việc gọi, về phần chủ chi…khụ khụ…”Nam nhân mặc quân trang cùng nữ nhân yêu diễm nhìn nhau, đánh cuộc thua thì đành phải chịu.
166 [chương này lằng nhằng phân cấp thành, khu, đại khu quá. Ví dụ như sau khu Tiêu Dao có Trung Hoa, sau Trung Hoa có Trung Á, sau cùng là Châu Á. . . . Haizzz, cái chỗ Trung Hoa với Trung Á khó để, nên mọi người đừng để ý tuôi đặt là khu hay đại khu quá, cứ hiểu như ngoài đời thực là được rồi.
167 Bầu không khí phía dưới bắt đầu ồn ào. MC ăn mặc hoa lá hẹ vừa mở miệng là nói một đống những lời cũ rích như “lần đầu tiên. . . ”, “hoan nghênh. . . ”, “vinh hạnh.
168 La Đại Hữu đúng là một lão hồ ly. Hắn bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua cuốn sách kĩ năng này thực ra chẳng phải vì muốn học gì cả. Chẳng qua là lão ta liên hệ được với các cao thủ ngoại vi để mua bán, đến khi đó thì giá cuốn sách này không phải chỉ dừng ở con số 2700.
169 Chém gió trong phòng tiếp khách quý một hồi, chủ yếu là Diệp Sảng nhờ cậy Thanh Tuyết hỏi thăm thông tin về bộ súng kia nhiều hơn. Hơn nửa giờ trôi qua một cách phí phạm, đại hội đấu giá cuối cùng cũng kết thúc.
170 Máy kéo chạy bình bịch trên cánh đồng hoang vu. Địa hình ven đường rất giống với bình nguyên cát vàng ở Bắc Mĩ, lại có thêm cả từng khóm xương rồng khiến cho người ta càng cảm thấy u tịch.
171 Trên lí thuyết mà nói, hai đội PK với nhau đều cần một chút thời gian dây dưa, đánh qua đánh lại. Nhưng không ngờ tiểu đội của Diệp Sảng nháy mắt đã xử lí xong đội game thủ ngoại quốc.
172 Đúng là một tình huống bất khả tư nghị!Trên không trung đột nhiên xuất hiện hai cỗ năng lượng hình kiếm, thoạt nhìn trông như vô ảnh kiếm, lăng không lia qua lại vài đường.
173 Mặc dù vậy, thực lực của đối phương lại vượt xa tưởng tượng của Thiết Chúng Tây. Nắm đấm tay va vào bụng hắn ngọt lịm, âm thanh va chạm còn chưa kịp vang lên đã biến mất.
174 Bầu trời tự nhiên như bị tụt xuống thấp, u ám bao phủ lấy thành Cook. Tại trung tâm chỉ huy đầy ắp người, trên mặt ai cũng đeo vẻ u ám, nặng nề. Năm nguyên tố sư bị Diệp Sảng hạ sát hôm qua đều ngồi ngay trước bản đồ.
175 ID hiển thị lơ lửng trên đầu bán rẻ hắn ta - "Lão tử sinh ra đã bại hoại". Bại Hoại tức giận nói: "Ngươi chưa nghe qua cái tên "Vô Địch Chiến Thần" khu Dạ Ảnh sao?""Tất nhiên là chưa từng nghe qua, cũng chẳng phải hạng danh tiếng gì!" - Nhị Bức Hỷ Hỷ cao ngạo hất đầu.
176 Khung trời sắp tối đen. Thành thị phế tích. Tòa lầu năm tầng ở cửa thành, một đoạn nòng súng đen nhánh vươn ra giữa khe hai tấm thép khối. Phía sau nòng súng là đôi mắt màu bích lam đang nhìn chằm chằm qua kính nhắm.
177 Quả nhiên các cao thủ đều tâm linh tương thông. Demon đã đoán đúng, Diệp Sảng không hề rời đi, ngược lại vẫn còn tiếp tục vào sâu trong khu phế tích. Nhị Bức Hỷ Hỷ thề nhất định phải báo thù cho Hỏa Thương Thiêu Dược cho nên cũng kiên trì, nhất quyết đến Thiên Không thành.
178 Không ngờ một phát súng này lại làm lộ vị trí của Demon. Diệp Sảng không nhìn thấy người, nhưng lại thấy thương hỏa phun ra từ dưới sàn xe. Tên sniper giảo hoạt này không những bố trí một hình nhân giả, mà chân thân cũng núp ngay ở đó.
179 Bích Nguyệt Nhi trợn tròn mắt. Nhất Giảo há hốc miệng. Ngay cả Demon cũng chậm rãi buông súng xuống. Lần đầu tiên trong đời hắn lộ ra ánh mắt bất khả tư nghị.
180 Hàng về muộn hí hí"Đinh---"Tiếng chủy thủ va chạm với hộ thuẫn vô cùng chói tai. Hàn Băng Thuẫn của Bích Nguyệt Nhi cũng không phải để làm cảnh. Vào lúc chủy thủ lăng không phi tới, hộ thuẫn lóa lên một lớp cường quang màu lam.