81 Bát thập nhất. Mặt dày vô lại Khâm sai bị thương, mở miệng nói muốn quà thăm hỏi, có thể xem như công khai đòi hối lộ, nhưng ngại vì thân phận Nam Bình Quận Vương, ai cũng không tiện tặng… Trong lòng đám đương gia nhà giàu có chút bất an.
82 Bát thập nhị. Đốn mạt vô liêm sỉ Hôm qua chưa ăn dầu mỡ, hôm nay bụng đầy nước trà ọc ạch, biết rõ đối phương ăn vụng lại vẫn cứ không thể lên tiếng nghi ngờ, cho dù có thể nghi ngờ, bọn họ cũng không đưa ra được chứng cớ, trừ khi dội thuốc xổ vào miệng thằng khốn này, hoặc là mổ bụng ra xem.
83 Bát thập tam. Biến đổi bất ngờ Con ở xa vạn dặm, cho dù muốn cứu viện cũng không kịp, huống chi Nam Bình Quận Vương tuy là kẻ vô dụng người người khinh thường, nhưng cũng là đứa cháu yêu của hoàng thái hậu, chỉ cần không mưu phản, cho dù càn quấy làm loạn thế nào, hoàng thượng cũng sẽ không lấy mạng của hắn, nhiều lắm chỉ là quở mắng phạt bổng lộc cấm túc vân vân.
84 Bát thập tứ. Tiểu Bạch Diệp gia Trên đường trở về từ khu vực bị thiên tai, Hạ Ngọc Cẩn cố gắng gặm móng giò như chết đói bù lại cho thời gian trước vì ăn rau xanh với cháo hoa mà gầy lỏng cả lưng quần.
85 Bát Thập Ngũ. Giải giáp tĩnh dưỡng Suốt dọc đường đi, hai gã gai vặt trên xe ngồi không rảnh rỗi, chuyên môn phụ trách sắc thuốc. Không biết phương thuốc Tạ thái y bỏ thêm cái loại dược liệu đặc biệt gì, mùi vô cùng quái dị khó ngửi, khiến cho đám thị vệ thi nhau bịt mũi, chỉ có bọn tùy tùng từ phủ Nam Bình Quận Vương là vô cùng bình tĩnh, cười nhạo bọn họ chưa từng trải.
86 Bát Thập Lục. Giận bật mũ (*) Sự việc phát sinh bất ngờ, ngược lại khiến cho người ta không biết phải dùng thái độ gì để đối mặt. Ngày xưa Hạ Ngọc Cẩn biết bao oán hận phu nhân quyền thế áp đảo mình, nhưng sau khi Diệp Chiêu bị cưỡng chế giải giáp, hắn lại giống như binh lính đang bước đi trong tiếng trống từng tiếng từng tiếng mãnh liệt, đang lúc trào dâng, trống lại bị đánh vỡ, khúc nhạc kinh động lòng người, giữa quảng trường rộng lớn nhẹ nhàng mà phơ phất tấu khúc vĩ thanh không cam lòng, dần dần tan biến, chẳng còn lại gì.
87 Bát Thập Thất. Lời khó nói rõ “Diệp Chiêu là người con gái của Hạ Ngọc Cẩn ta!” “Diệp Chiêu là người con gái của Hạ Ngọc Cẩn ta!” “Diệp Chiêu là người con gái của Hạ Ngọc Cẩn ta!” Bước chân định tiến lên hỗ trợ của Diệp Chiêu khựng lại, bên tai nàng chỉ còn câu nói mà dù có nằm mơ nàng cũng chưa từng được nghe, văng vẳng quẩn quanh hết lần này đến lần khác.
88 Bát Thập Bát. Nhất kích tất sát Đại Tần cực ky coi trọng đạo hiếu, không thể tùy tiện cãi lệnh của cha mẹ. Khi còn nhỏ Hạ Ngọc Cẩn thường hay gặp tai ương, tất cả đều nhờ có mẫu thân yêu thương, chăm sóc trăm bề, mới sống được tới ngày hôm nay, lại càng thêm kính trọng mẹ mình.
89 Bát Thập Cửu. Biện Hòa hiến ngọc (*) Lão Long năm nay năm mươi hai tuổi, từ năm mười bốn tuổi lão đã bắt đầu đảm đương công việc gác cửa ở An Vương Phủ, lại được điều đến phủ Nam Bình Quận Vương đã hơn một năm.
90 Cửu Thập. Thẩm vấn Edit by BingKỳ vương là loại người nào? Là em trai ruột thịt cùng cha khác mẹ với hoàng thượng. Tuy rằng bộ dạng lão rất giống đầu heo, hành động giống đầu heo, tính cách giống đầu heo, khúm núm với hoàng thượng, yêu tiền như mạng, thấy tiền là hai mắt tỏa sáng, hận không thể khuân hết thảy về nhà, ngoài tiền ra dường như chẳng hứng thú với chuyện gì.
91 Cửu Thập Nhất. Khuynh quốc khuynh thành Hoàng cung Đông Hạ, Liễu Tích Âm gầy đi rất nhiều, nàng mặc áo gấm thùng thình phục sức xa hoa của dị tộc, càng lộ vẻ yếu đuối khôn xiết, mái tóc dài dày đen bóng mềm mại thắt thành nhiều bím tóc, buông ở sau lưng, đầu đội mũ lông cáo trắng nạm ngọc, làn da mịm màng càng thêm trắng nõn, đôi mắt huyền hàm chứa ngàn vạn làn thu thủy, tựa như một cánh hoa chuồn chuồn yêu kiều trên thảo nguyên.
92 Cửu Thập Nhị. Hai đoạn chuyện cũ Hạ Ngọc Cẩn sử dụng tất cả các mối quan hệ xã hội, tìm được một cao thủ đọc miệng, cuối cùng cũng hiểu ra sự tình.
93 Cửu Thập Tam. Người Liễu gia tớiNăm đó, hoàng thái hậu nắm hậu cung trong tay, vì mặt mũi hiền lương thục đức, nói với bên ngoài rằng Du quý phi tự nguyện tuẫn táng, về phần đổi sang dùng độc “Khiên cơ”, đến ngay cả con trai ruột cũng không nói cho biết.
94 Cửu Thập Tứ. Thánh chỉ thật thánh chỉ giảLiễu tướng quân trấn thủ ở Gia Hưng Quan nhiều năm, uống gió cát đại mạc, chiến đấu bảo vệ biên giới giữa Đại Tần và Đông Hạ, nay tuổi tác đã cao, khiêng đại đao bắt đầu hơi đau lưng, đã sớm mong được triệu về kinh từ lâu.
95 Cửu Thập Ngũ. Phong hỏa lang yênGia Hưng Qn, tường thành, phong hỏa đài, tướng sĩ đã nghỉ ngơi từ sớm, chỉ còn tiếng bước chân rất nhỏ của binh lính tuần tra, tiếng đao kiếm va khẽ và tiếng dế kêu trong bụi cỏ hòa lẫn vào nhau, bão cát từng trận, táp lên mặt đau rát, cứa thành từng vết từng vết xước nhỏ.
96 Cửu Thập Lục. Xuất chinh đưa tiễn Tổ bị lật thì trứng chẳng còn. Sau khi Gia Hưng Quan bị phá, đất phong của Kỳ Vương trở thành kho lương số một cho Đông Hạ.
97 Cửu Thập Thất. Xuất chinh đưa tiễn Quân đội Gia Hưng Quan hao tổn hơn nửa, hai mươi vạn đại quân đa số được phân phối từ các đạo quân biên cảnh về, quân doanh kinh thành cũng điều ra một vạn lính, chở lương thảo, trong tiếng trẻ nhỏ khóc gọi cha và vô số tiếng hô tiễn đưa hai bên đường, chậm rãi tiến về phía bắc, hợp với đại quân.
98 Cửu Thập Bát. Oán than dậy đất Đằng sau những tin thắng trận. Chiến trường Tây Xuyên, đại trướng trong quân doanh. Hồ Thanh nghe xong kế hoạch truy kích, từng khuyên: “Đám man di Đông Hạ hiếu chiến, sao lại dễ dàng bại trận? Nay bảy trận đánh bảy trận thắng, Đông Hạ bị chạm nhẹ vào là rút, tấn công yếu ớt, số địch bị bắt giết cũng không nhiều, e rằng có bẫy.
99 Cửu Thập Cửu. Lại khoác chiến bàoHoàng đế Đại Tần ngồi ngăn ngắn giữa triều đình, hai hàng tóc mai bạc trắng, lao lực việc nước, khiến cho ngài mới hơn bốn mươi mà như đã năm sáu mươi tuổi, từ khi trị quốc tới nay, bao nhiêu công việc to nhỏ đủ cả tiêu hao thể lực của ngài quá nhiều, mệt mỏi không chịu nổi, nhưng lại không thể buông trọng trách trên vai.
100 Bách. Chinh đồ Diệp Chiêu lẳng lặng ngồi trong phòng khách, thân mặc tỏa tử giáp đúc hình mặt thú bằng bạc, cửu khúc ngân khôi đính lông vũ chỉnh tề đặt trên án, nàng lau bảo kiếm sắc bén một lần lại một lần, động tác thong dong thận trọng, giống như bảo dưỡng món đồ cổ tinh tế nhất.
Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Khoa Huyễn
Số chương: 46