501 Theo lý mà nói, từ giờ, Tàn Nguyệt không cần thiết đóng kịch, nhưng ánh mắt của nàng chân thành, tuyệt không như là. . . . . . Đang diễn trò !Thái tử, rốt cục nhịn không được quay đầu, nhìn dung nhan ngày nhớ đêm mong này, nhìn trên đầu nàng, chưa bỏ băng gạc, ánh mắt của hắn ẩm ướt , dịu dàng nhìn Tàn Nguyệt.
502 “Chanh, đã làm phiền ngươi, cám ơn. . . . . . ”Tàn Nguyệt thản nhiên cười, Chanh Sát gục đầu xuống, vội vàng xua tay:“Không được, không được. . . . . .
503 Cúi đầu nhìn về phía đứa nhỏ trong lòng, mắt của nó rất lớn, trên mặt cũng không có bao nhiêu thịt, gầy teo. Lần đầu tiên ôm hắn, nhưng hắn không khóc, chỉ là chớp đôi mắt to, tò mò nhìn Tàn Nguyệt, miệng a a, không phải thống khổ nức nở, dường như đang nói gì đó với Tàn Nguyệt.
504 Máu đầu quả tim?Mấy người đều sửng sốt, Chanh Sát tiếp tục nói:“Máu đầu quả tim, tuy rằng sẽ không cần mạng người, nhưng nguy hiểm rất lớn, hơn nữa thời điểm ngân châm đâm vào, đau triệt nội tâm, đối với người cũng là khảo nghiệm rất lớn.
505 “Ta cũng thật không ngờ, Địch Mân dĩ lại là hoàng tử. . . . ”Trên mặt Tàn Nguyệt, mang theo chua xót nhàn nhạt. Hoàng tử, có thể là phải kế thừa đại thống, mà Địch Mân, nếu thành hoàng thượng, làm sao có thể chỉ có một nữ nhân là nàng?“Ha ha, thực châm chọc, có phải hay không? Mấy ngày hôm trước, Địch Mân còn tìm ta, nói muốn giúp ta làm hoàng thượng.
506 Muốn đẩy ra, nhưng hiện tại Hiên Vương rất đau xót, cũng rất bất lực, Tàn Nguyệt vươn tay, nhưng thế nào cũng không nhẫn tâm đẩy hắn ra. . . Tay, nắm chặt!Vội vội vàng vàng trở về, trong viện vừa xong, không nghĩ tới liền nhìn thấy hai bóng người ôm chặt nhau trong viên ——Một người là Hiên Vương, đệ đệ của hắn.
507 “Mân, ngươi đã trở lại? Ta vừa muốn ra ngoài tìm ngươi, bất quá bị những đoá hoa này mê hoặc. . . . ”Tàn Nguyệt vui vẻ cười, cao hứng chạy hướng Địch Mân.
508 “Hi, cũng được. Bất quá, Ngũ hoàng tử không có thuốc giải, ta bảo Chanh Sát xem giúp đứa nhỏ, Chanh Sát nói cần hai thuốc dẫn, một là bảy cánh hoa sen, không dễ tìm; một cái khác chính là máu ở đầu quả tim thái tử và Hạo Nguyệt.
509 “Mân, có lẽ trong lòng hắn mất mát, mà ta hiện tại coi như là hoàng tẩu của hắn. . . Mân, ngươi sẽ không vì cái này ghen chứ?”Biết, hắn sẽ ghen, cũng sẽ để ý!“Nguyệt Nhi, ngươi là của ta, về sau ai cũng không thể ôm ngươi, biết không?”Một phen kéo Tàn Nguyệt qua, Tàn Nguyệt ngã ngồi trong lòng Địch Mân, Địch Mân cúi đầu, hai mắt đỏ bừng nhìn Tàn Nguyệt, nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo nói.
510 Khi rót thuốc, nàng gắt gao bắt lấy chén thuốc, không để ình uống vào. . . Mà khi hòa thân, thân thể của nàng không khoẻ, nàng hầm thuốc cho nàng, một chén thuốc quái dị tám hương vị.
511 Thở dài, nàng biết Địch Mân để ý Tàn Nguyệt, nhưng, chuyện này. . . . . . Nàng cũng rất khó xử, kia dù sao cũng là cha Tàn Nguyệt. . . . . . “Nương, hắn chỉ cho ta sinh mệnh.
512 Nhưng Tàn Nguyệt, không dám quay đầu!Không dám mở miệng!Hắn là hoàng thượng Kỳ quốc, sao có thể đi vào Đại Quân vương triều?Không phải là. . . . . . Biết nàng đã trở lại, tới đây bắt nàng sao?Nhưng, lúc ấy nàng là công chúa, lấy thân phận công chúa qua ——Hắn làm sao có thể tìm tới nơi này, biết nàng ở trong này.
513 Nhưng vươn tay ra, lại chuyển tới trên cổ tay!Hung hăng nắm chặt cổ tay của nàng, thiếu chút nữa liền nắm gãy. . . . . “A. . . . . . Đau. . . . . . ”Tàn Nguyệt bị đau, không vui nhíu mày ——Mân, ngươi ở đâu, mau tới cứu ta!“Đau, ngươi cũng biết đau? Ở bên ngoài tiêu dao lâu như vậy, có phải nên cùng trẫm hồi cung rồi hay không?”Nghiến răng nghiến lợi , hắn đã tới đây mấy lần, nhưng trong viện này phòng bị không kém.
514 Địch Mân cười lạnh một tiếng, bên Lâm quý phi đã bị tra không sai biệt lắm, không nghĩ tới nàng vì để thái tử lên ngôi vị hoàng đế, lại đồng ý cho Lạc Tử Thần tám tòa thành trì!Bán nước!Bất quá vì cầu được một địch quốc viện trợ, nàng cũng quá to gan!Chẳng lẽ, làm như vậy trong lòng của nàng sẽ không cảm thấy áy náy sao?Thật không rõ, ở trong mắt của nàng, quốc gia là cái gì, dân chúng là cái gì.
515 Ngày hôm sau, Chanh Sát từ rất sớm đã tới đây rồi, nhìn đến Chanh Sát, tâm Tàn Nguyệt mới buông một ít. Nhàm chán đi dạo nửa ngày, bỗng nhiên nghĩ đến chuyện Tướng phủ, Tàn Nguyệt thở dài, có lẽ, còn phải vào trong lao xem.
516 Liễu Minh Nguyệt!Minh Nguyệt, một cái tên thật đẹp!Chỉ là Minh Nguyệt và nàng cũng không quen thuộc, Minh Nguyệt từ nhỏ đã nhát gan sợ phiền phức, trong phủ nàng luôn lặng yên, bất quá Liễu tướng đối với nàng không xấu.
517 Thật đúng là đáng cười, đáng cười lớn nhất trong thiên hạ!Tàn Nguyệt khoát tay, ngăn chặn không vui trong lòng, nói :“Hắn, ta sẽ nghĩ cách bảo vệ, chuyện năm đó, ta cũng sẽ tra ra chân tướng.
518 “Thanh ca, ngươi đáp ứng?”Hàn phi lau mắt, vết lệ trên mặt còn chưa khô, trên mặt của nàng, mang theo vui sướng chói mắt ——Là chói mắt, nàng vì một nam nhân khác mà khóc, mà cười, hắn làm sao có thể không đau lòng?“Ừ!”Một chữ, nói vô cùng buồn bực, nghe ra hắn không cam lòng, Hàn phi thở dài:“Thanh ca, ta đã sớm là tàn hoa bại Liễu.
519 Hoàng thượng khỏi, khôi phục khoẻ mạnh trước kia, nhưng hắn vẫn hạ chiếu thư, một tháng sau, Địch Mân kế thừa ngôi vị hoàng đế, trở thành một thế hệ đế vương mới.
520 Tự mình xử tử con của mình, hoàng thượng vẫn làm không được. Nếu Địch Mân không buông tha thái tử, lấy việc thái tử làm với Địch Mân, đã sớm nên chết.
Thể loại: Huyền Huyễn, Ngôn Tình
Số chương: 24