461 Cằm chống đỡ đến trên trán Tàn Nguyệt, Địch Mân bất an nói:“Thanh thúc cho ta một viên thuốc, nói sau khi cho hoàng thượng uống trong một tháng, hoàng thượng sẽ ngất đi.
462 “Mân, chuyện này, không đơn giản, nếu không như vậy đi, ngươi không phải từng gặp hắn sao? Có thể vẽ bức hoạ của hắn cho ta, ta bớt thời giờ đến phủ tướng quân hỏi nương.
463 Không đến thời gian một ly trà, hình dạng người đã phác hoạ xong trên giấy, nhìn Địch lão phu nhân ngồi bên cạnh, Tàn Nguyệt hong bức tranh, chân thành tiêu sái tới:“Phu nhân, đây là sư phụ.
464 Tàn Nguyệt đi lên trước, đứng ở bên giường, đỏ mắt nhìn bọn họ:“Ta không biết, hắn bảo ta gọi hắn Thanh thúc. . . . . . ”“Thanh thúc? Chẳng lẽ hắn thật là Trúc Thanh sao? Diện mạo quá giống, Trúc Thanh, không nghĩ rằng hắn còn sống.
465 “Địch Mân là nhi tử của hoàng thượng cùng Hàn phi, mà hắn là sư huynh của Hàn phi, hắn hận hoàng thượng đoạt đi Hàn phi, càng hận hoàng thượng không có bảo vệ tốt mẹ con Hàn phi.
466 Mặc dù, ánh mắt đã nhắm chặt lại, mặc dù, bóng tối cắn nuốt tất cả ý chí của nàng. . . . Vừa ý, vẫn buộc thật chặt, thật chặt. . . . . . Nàng liều mạng tự nói với mình, không thể ngủ, không thể ngủ.
467 “Nhưng, ngươi không thể để cho Địch Mân. . . . . . ”“Làm cho Địch Mân thế nào? Giết chết hoàng thượng sao? Vậy có nhiều ý tứ, nếu hoàng thượng biết, hại chết hắn là nhi tử của hắn, ta nghĩ trên mặt của hắn, nhất định rất phấn khích.
468 Ngũ hoàng tử, thái tử đều khẩn trương, chỉ có Hiên Vương, chỉ là một mặt lo lắng nhìn hoàng thượng, dường như không hứng thú chút nào với ngôi vị hoàng đế.
469 Lư hương gần giường, cũng không phải rất xa, nếu như là bình thường, đi lên chừng mười bước cũng đến, nhưng hôm nay, nàng lại bò gần nửa canh giờ!Trên người không còn khí lực, ngay cả tay cũng mềm nhũn không có tí sức lực nào, mỗi khi hoạt động một chút, đều phải dùng hết khí lực toàn thân.
470 Máu, vẫn chảy, Tàn Nguyệt cảm thấy, vốn không nhiều khí lực lắm, lúc này biến mất nhanh hơn. “Ta đây liền đi vào. . . . . . ”Nữ tử sốt ruột trong lòng, nhìn cảnh cửa bị khoá, nàng vội vàng chạy ra ngoài.
471 Ngọc Nhi bỗng nhiên ngẩn ra, trong đầu, tựa hồ có chuyện gì thoáng qua, nàng vẫn nhớ rõ, có một đứa nhỏ, cả ngày đi bên cạnh nàng gọi mẹ. . . “Đúng vậy, nương nương, ta phải vào cung! Thanh thúc muốn trả thù hoàng thượng, Địch Mân là nhi tử của người, hắn muốn cho Địch Mân giết phụ hoàng hắn.
472 Thân mình, nhẹ nhàng lung lay, Tàn Nguyệt ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy bộ dạng nàng lung lay sắp ngã, Tàn Nguyệt vội vàng đỡ lấy Hàn phi, vội vàng nói:“Nương nương, người không thể ngã xuống, không thể ngất xỉu.
473 “Hoàng thượng, không nên nói như vậy. . . . . . ”Thương hắn, từ lần đầu tiên gặp mặt, nàng liền giao lòng mình ra. Có thể trở thành hoàng hậu của hắn, nàng nghĩ nàng thực may mắn, cũng rất hạnh phúc!Nhưng ai biết, bên người hoàng thượng, oanh oanh yến yến rất nhiều, tâm hoàng thượng, thay đổi cũng quá nhanh.
474 “Ngươi. . . Ta có nhi tử, còn ngươi, ngươi không phải đến bây giờ vẫn chưa có?”Thái tử cũng đứng lên, tay nắm chặt lại, hai mắt đỏ đậm nhìn Ngũ hoàng tử.
475 Trúc Thanh càn rỡ cười lớn, Địch Mân chau mày, Thanh thúc vốn gọi là Trúc Thanh, thì ra cũng là quen biết với hoàng thượng. Bất quá, nghe hai người họ nói chuyện, giống như là có thâm thù đại hận gì.
476 Nhưng thuốc ngất, tại sao lại có nhiều máu như vậy?Địch Mân thở dài, hai mắt nhìn chằm chằm vào Thanh thúc, Thanh thúc cười nhạt nói:“Đừng quên, ngươi còn muốn báo thù.
477 “Không, không được cho hoàng thượng uống, hắn là phụ hoàng của ngươi, hắn là phụ hoàng của ngươi. . . . ”Tay ngẩn ra, Địch Mân chỉ cảm thấy một đạo nội lực hùng hậu đẩy tới, cúi đầu, thuốc trong tay đã không thấy.
478 Ngọc Nhi cười thê thảm, hai mắt nhìn về phía Lâm quý phi giống như gặp quỷ, nhẹ giọng nói:“Lúc trước, hoàng thượng đối với ta sủng ái có thêm, sau khi sinh ngươi, lại nhiều lần nói qua, muốn lập ngươi làm thái tử.
479 Ngôi vị hoàng đế, thái tử, chẳng lẽ thật sự quan trọng như vậy sao? Nhớ đến lúc ấy, đối tốt với mình nhất, là Lâm quý phi. “Vũ Nhi, thật sự là ngươi. .
480 Trúc Thanh đứng lên, cười to ha ha nói:“Y thuật của ta, thiên hạ vô song, Vũ Nhi, biết tại sao không? Đây là vì cứu ngươi! Mà độc thuật của ta, thiên hạ cũng là vô song, đây là vì có một ngày, trả thù hắn! Tư Không Ngạo, hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi, à, đúng rồi, bốn nhi tử của ngươi đều ở đây, ngươi chết, ngươi nói ngôi vị hoàng đế này nên truyền cho ai ? Thái tử là không thể nào, hắn muốn giết Địch Mân, Địch Mân là đứa nhỏ của Ngọc Nhi, ta sẽ không cho phép bất luận kẻ nào thương tổn Ngọc Nhi, cũng không cho phép, có người thương tổn cái gì của Ngọc Nhi.