441 “Có lẽ! Trên nguyên tắc là như vậy. . . . . . ”Thanh thúc thở dài, loại chuyện này đều nói không cho phép, tối thiểu hai người bọn họ không cần chết, nhưng Tàn Nguyệt có thể sống lại hay không, cần nhờ vận khí.
442 Tay, sợ hãi vươn, tiến đến chóp mũi, cảm giác được kia hơi hơi có hô hấp, Địch Mân ngây ngốc nở nụ cười ——Tuy rằng vẫn thực mỏng manh, nhưng. . . . . .
443 Manh mối, có!Nhưng người áo đen này là ai? Trong khoảng thời gian ngắn, Cúc Văn lại không biết nên nói như thế nào mới tốt. Chỉ có thể thở dài, hàn huyên vài câu rồi vội vàng cáo từ.
444 Trong thanh âm, không có kinh hỉ, lại nhiều hơn một tia tiếc nuối, Địch Mân kích động nhìn Tàn Nguyệt, run run hỏi:“Nguyệt Nhi, ngươi có ý gì?”“Địch Mân, vì sao cứu ta? Ta đã cho rằng ta đáng chết.
445 “Là ta ngốc, mang theo mặt nạ bằng đồng ngươi còn có thể nhận ra ta, huống chi là mặt nạ mỏng này. . . . ”Địch Mân chê cười, hai mắt ôn nhu như nước:“Nguyệt Nhi, ngươi nằm trước, ta đi lấy chút gì ăn.
446 Nhìn hắn thật cẩn thận đút cháo ình, Tàn Nguyệt chỉ cảm thấy ấm áp trong lòng, cảm giác như thế quá mức ấm áp, mà ở bên trong cuộc đời của nàng, thiếu nhiều nhất đúng là ấm áp.
447 “Địch Mân không có nói với ngươi sao? Ngươi cần máu, cũng chỉ có Liễu tướng và Vệ Trạch có thể, cho nên. . . . . . ”Nhìn cặp mắt kinh ngạc của Tàn Nguyệt, Chanh Sát vội vàng im miệng.
448 Dù thế nào đều được? Có?“Ngươi nói cái gì? Chẳng lẽ ta có thể sanh con?”“Trên nguyên tắc là cái dạng này rồi, nhưng cụ thể, hai người các ngươi còn phải tận lực.
449 “Nguyệt Nhi, ngươi muốn đi hội chùa?”Dù sao, vẫn là người bên gối hiểu chính mình, nhìn Tàn Nguyệt tự nhiên than nhẹ, Địch Mân cười hỏi. “Không, ta không đi.
450 Đều nói, hội chùa là có thần tiên hạ xuống, khí trời hôm nay đặc biệt tốt, gió nhẹ hơi hơi thổi tới trên mặt, cảm giác vô cùng thoải mái. . . . . . Hai người giả dạng nữ tử bình dân, dung mạo bình thường đến cực điểm, đi trên đường, tuyệt không để người chú ý.
451 “Phu nhân, hôm nay gặp, cũng coi như có duyên, lão nạp cám ơn vừa rồi phu nhân khẳng khái. Người đời muốn bình thản, là rất đơn giản, nhưng nếu phu nhân muốn bình thản, ít nhất phải hai mươi năm sau.
452 “Nương nương, thân thể của ngươi quan trọng hơn. . . Chúng ta cần phải trở về. . . . . . ”Một nha đầu đi tới, cẩn thận đỡ Hạo Nguyệt rời đi. Cảm giác được bên này nhìn chăm chú, Hạo Nguyệt quay đầu, hung hăng trừng mắt nhìn Tàn Nguyệt một cái.
453 Có thể cứu sao?Địch Mân không chết, sống tốt, mà về sau nàng cũng sẽ có con của mình. Chuyện Thái tử tính kế Địch Mân, Địch Mân tự nhiên sẽ giải quyết, mà ân oán giữa Hạo Nguyệt và nàng, đó cũng là chuyện giữa nàng và Hạo Nguyệt.
454 Tàn Nguyệt gật gật đầu, trong mắt cảm động nước mắt lưng tròng:“Mân, những điều này là cơ mật, ngươi nói với ta không có chuyện gì sao? Có thể hay không.
455 “Hiên Vương sao? Hiên Vương tâm nhân hậu, thật sự là lựa chọn tốt nhất. Hơn nữa, tuy rằng Hiên Vương cường thế không đủ, nhưng hiện tại cũng không phải loạn thế, cảm giác hắn chứng thật là lựa chọn tốt nhất.
456 “Mân, ngươi nói cho cha mẹ chưa?”Qua hồi lâu, Tàn Nguyệt cũng chưa có nghe Địch Mân nhắc tới cha mẹ, hôm nay nàng đột nhiên hỏi. “Không có, Thanh thúc nói, tạm thời không thể nhận bọn họ.
457 “Nàng thích đứa nhỏ của nàng, nhưng điều kiện tiên quyết là cuộc sống của nàng không ngại. Mân, ta hiểu Cúc Văn, cho dù giết Hạo Nguyệt và Vệ Trạch, nàng cũng sẽ không buông ra.
458 Ngẫm lại cũng phải, võ công của hắn vốn không yếu, hơn nữa Thanh thúc cho hắn công lực, trên đời này, càng ít có đối thủ. “Được, ta sẽ mau chóng đưa đi.
459 Địch lão phu nhân thở dài:“Đúng vậy, con ta đã chết, nàng cũng đi rồi, là ta đuổi nàng đi. . . Chẳng qua là khi đó ta không có cách nào. Dân không đấu với quan, chúng ta làm sao có thể đấu cùng hoàng gia? Tính tình nàng rất giống cô nương, dịu dàng, bình tĩnh, dường như tất cả cũng không để ở trong lòng, kỳ thật, điều nàng để ý, tuyệt không thiếu.
460 Bóng đêm thâm trầm, trong phòng nhỏ lẳng lặng chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ mờ nhạt, trong phòng yên lặng có thể nghe được tiếng châm rơi. Nữ tử mặc một bộ y phục màu lam nhạt, hai mắt kinh ngạc nhìn bên ngoài.
Thể loại: Xuyên Không, Đô Thị, Khoa Huyễn, Ngôn Tình
Số chương: 23