81 Lúc Tô Giản tỉnh lại, có cảm giác như đầu muốn vỡ ra. Da thịt ấm áp, thân thể trần truồng, tư thế quấn quí, còn có trí nhớ mãnh liệt đến điên cuồng trong đầu.
82 Lý Phi Phi bị mấy cô thiên kim tiểu thư kéo qua một bên, Lục Thừa Hòa hơi thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt không khỏi lại quét một vòng trong đám người, có điều anh quét qua mấy vòng lại vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Tô Giản.
83 Kết quả kiểm tra của bệnh viện cho thấy thân thể của Tô Giản không có gì đáng ngại, có điều có thể thuốc kích dục sẽ mang đến tác dụng phụ. Tất cả điều này An Dĩ Trạch đều không nói cho Tô Giản, chỉ lừa anh nói bác sĩ là để chắc chắn bệnh viêm ruột thừa của anh hoàn toàn khỏi hẳn.
84 Lúc Tô Giản tỉnh lại, có cảm giác như đầu muốn vỡ ra.
Da thịt ấm áp, thân thể trần truồng, tư thế quấn quí, còn có trí nhớ mãnh liệt đến điên cuồng trong đầu.
85 Động lòng?Tô Giản có cảm giác đáng sợ khi cánh cửa thế giới mới mở ra. Anh động lòng với An Dĩ Trạch? Làm sao có thể? Đây chính là Đầm rồng hang hổ ha ha ha ha ha.
86 Kết quả kiểm tra của bệnh viện cho thấy thân thể của Tô Giản không có gì đáng ngại, có điều có thể thuốc kích dục sẽ mang đến tác dụng phụ. Tất cả điều này An Dĩ Trạch đều không nói cho Tô Giản, chỉ lừa anh nói bác sĩ là để chắc chắn bệnh viêm ruột thừa của anh hoàn toàn khỏi hẳn.
87 Nháy mắt đã đến Chủ nhật, Tô Giản đồng ý lời mời của Nhan Tử Vi, đi đến khu nhà nghỉ ngoại ô tắm suối nước nóng. Trong làn hơi nước mờ mịt, Nhan Tử Vi duỗi thắt lưng, phát ra một tiếng thở dài: : Thật là thoải mái!""Đúng vậy.
88 Động lòng?
Tô Giản có cảm giác đáng sợ khi cánh cửa thế giới mới mở ra.
Anh động lòng với An Dĩ Trạch? Làm sao có thể? Đây chính là Đầm rồng hang hổ ha ha ha ha ha.
89 Tô Giản vốn tưởng rằng, thừa nhận mình thích một người đàn ông, sẽ là một việc khó khăn. Nhưng không nghĩ đến, sau khi chính mình nói thích An Dĩ Trạch, anh lại cảm thấy thoải mái.
90 Nháy mắt đã đến Chủ nhật, Tô Giản đồng ý lời mời của Nhan Tử Vi, đi đến khu nhà nghỉ ngoại ô tắm suối nước nóng.
Trong làn hơi nước mờ mịt, Nhan Tử Vi duỗi thắt lưng, phát ra một tiếng thở dài: : Thật là thoải mái!"
"Đúng vậy.
91 Từng ngày trôi qua, Tô Giản dần thích ứng với cuộc sống ở thị trấn nhỏ. Trẻ con ở đây không hoạt bát như học sinh trước đây của anh, có vẻ giản dị hơn nhiều, nhưng thật đáng yêu, mặc dù lúc đầu Tô Giản có chút bỡ ngỡ, nhưng đã nhanh chóng quen thân với bọn họ.
92 Tô Giản vốn tưởng rằng, thừa nhận mình thích một người đàn ông, sẽ là một việc khó khăn. Nhưng không nghĩ đến, sau khi chính mình nói thích An Dĩ Trạch, anh lại cảm thấy thoải mái.
93 Những ngày tiếp theo, gần như mỗi cuối tuần, An Dĩ Trạch đều sẽ đến. Theo như ý định ban đầu của An Dĩ Trạch, anh muốn cách ngày đến một lần, nhưng Tô Giản ngăn cản anh, nói với anh: "Em nói rồi, em muốn tỉnh táo suy nghĩ một chút, hai ngày anh lại đến một lần, em làm sao mà tỉnh táo?"Mặc dù Tô Giản đã nói Chủ nhật bản thân đón xe về, nhưng An Dĩ Trạch không muốn anh mệt mỏi ngồi xe đường dài, lúc nào cũng tự mình lái xe đến.
94 Từng ngày trôi qua, Tô Giản dần thích ứng với cuộc sống ở thị trấn nhỏ.
Trẻ con ở đây không hoạt bát như học sinh trước đây của anh, có vẻ giản dị hơn nhiều, nhưng thật đáng yêu, mặc dù lúc đầu Tô Giản có chút bỡ ngỡ, nhưng đã nhanh chóng quen thân với bọn họ.
95 Tô Giản nhìn phiếu điểm của con trai út, có chút rầu rĩ. Thường thì An Dật và An Nhạc đều đi ra từ bụng anh, lúc chào đời cũng chỉ kém vài phút, tại sao con trai lớn An Dật lại tốt giống như chị An Nhiên như vậy, vô cùng đẹp, mà thành tích của con trai út An Nhạc, mỗi lần đều thảm như vậy?Tô Giản nhìn con trai nhỏ, buồn bực nói: "Mẹ với ba con lúc đi học cũng không tệ, chị và anh con đều là tiểu học bá, cả một nhà ta đều học tốt, tại sao hết lần này đến lần khác thành tích của con đều kém như vậy?"Tiểu An Nhạc sáu tuổi suy nghĩ một chút, nước mắt lưng tròng nói: "Mẹ, có phải con là do ba mẹ nhặt được không?"Tô Giản: ".
96 Những ngày tiếp theo, gần như mỗi cuối tuần, An Dĩ Trạch đều sẽ đến.
Theo như ý định ban đầu của An Dĩ Trạch, anh muốn cách ngày đến một lần, nhưng Tô Giản ngăn cản anh, nói với anh: "Em nói rồi, em muốn tỉnh táo suy nghĩ một chút, hai ngày anh lại đến một lần, em làm sao mà tỉnh táo?"
Mặc dù Tô Giản đã nói Chủ nhật bản thân đón xe về, nhưng An Dĩ Trạch không muốn anh mệt mỏi ngồi xe đường dài, lúc nào cũng tự mình lái xe đến.
97 Đi vào trong nhà, An Dĩ Trạch để Tô Giản bị ướt thay quần áo trước, quay đầu nhìn thức ăn đã nguội lạnh trên bàn, ánh mắt anh lộ vẻ áy náy: "Xin lỗi, trên đường cao tốc xảy ra tai nạn xe, kẹt xe rất lâu, cho nên tới chậm.
98 Tô Giản nhìn phiếu điểm của con trai út, có chút rầu rĩ.
Thường thì An Dật và An Nhạc đều đi ra từ bụng anh, lúc chào đời cũng chỉ kém vài phút, tại sao con trai lớn An Dật lại tốt giống như chị An Nhiên như vậy, vô cùng đẹp, mà thành tích của con trai út An Nhạc, mỗi lần đều thảm như vậy?
Tô Giản nhìn con trai nhỏ, buồn bực nói: "Mẹ với ba con lúc đi học cũng không tệ, chị và anh con đều là tiểu học bá, cả một nhà ta đều học tốt, tại sao hết lần này đến lần khác thành tích của con đều kém như vậy?"
Tiểu An Nhạc sáu tuổi suy nghĩ một chút, nước mắt lưng tròng nói: "Mẹ, có phải con là do ba mẹ nhặt được không?"
Tô Giản: ".
99 Dù Tô Giản không cho An Dĩ Trạch đến thường xuyên, nhưng An Dĩ Trạch lại không nghe anh, vẫn đến mỗi cuối tuần. Dù Tô Giản vẫn lo lắng, nhưng sau khi nói qua một lần liền không nhắc đến nữa, vì anh đột nhiên phát hiện, anh bắt đầu nhớ An Dĩ Trạch rồi.
100 Đi vào trong nhà, An Dĩ Trạch để Tô Giản bị ướt thay quần áo trước, quay đầu nhìn thức ăn đã nguội lạnh trên bàn, ánh mắt anh lộ vẻ áy náy: "Xin lỗi, trên đường cao tốc xảy ra tai nạn xe, kẹt xe rất lâu, cho nên tới chậm.