41 Hoắc Duật Hy nằm trên giường, lướt lướt xem có gì đặc biệt trên weibo hay không.
Nhìn tới nhìn lui cũng toàn những tin tức lá cải vặt vảnh, mấy ngày nay cô đều bận tối mặt tối mũi, tranh thủ được cuối tuần Tư Cảnh Hàn bay đến thành phố N ký hợp đồng cô mới có thể nghỉ ngơi.
42 Vạn vật từ lúc sinh ra đã không thể giống nhau hoàn toàn, ngay cả cách thức khi yêu một người cũng vậy. Loài ác quỷ nàng, khác cách mà chàng hoàng tử yêu một nàng công chúa.
43 Điện thoại vẫn reo lên âm thanh nhạc chuông quen thuộc mà day dẳng. Hoắc Duật Hy chui đầu vào gối, bịt chặt hai tai lại nhưng vẫn cứ nghe thấy.
Tức giận, cô đưa tay mò lấy điện thoại ném nó về phía ghế salon gần cửa sổ sát mặt đất, chiếc điện thoại chống vó rồi tắt lịm.
44 "Tiểu thư, thiếu chủ gọi điện bảo cô ngày mai cứ theo giờ hành chính đến công ty làm việc như thường lệ. "
"Được, tôi biết rồi. "
Đã 10 giờ tối, Hoắc Duật Hy chỉ nhận được một thông báo như vậy, Tư Cảnh Hàn không về Hàn Nguyệt, ngay cả thông báo, cũng là từ người khác nói lại.
45 "Cảnh Hàn, Cảnh Hàn. . . . sao anh đừng đối xử với em như vậy được không? Em thật sự rất nhớ anh mà. " Na Mộc Lệ không cam tâm, nhất quyết nắm lấy cánh tay của hắn, cả người cơ hồ đều dán chặt vào người đàn ông, cho hắn cảm giác được sự đầy đặn của cô thể mình có bao nhiêu hấp dẫn.
46 Lòng ngực hắn rất nóng, dù đã mở cửa sổ và điều chỉnh máy điều hòa nhưng mồ hôi li ti trên trán Tư Cảnh Hàn vẫn rỉ ra lấm tấm, tay chân thì lạnh ngắt, hắn có lẽ rất nóng nhưng vẫn ôm chặt Hoắc Duật Hy không buông.
47 Hoắc Duật Hy nhìn mấy cái áo bay lã tả trên không rồi chụp lên đầu của mình, che khuất tầm nhìn, cô cảm thấy bầu trời như sụp đổ đến nơi.
Cô đứng hình năm giây rồi khó nhọc kéo mấy tấm áo đã manh múng xuống khỏi đầu, rầu rầu nhìn nó, lại nhìn người đàn ông cao lớn, mảnh khảnh trước mặt mình.
48 "Tiểu Duật Hy, sao em có thể đối xử với anh như vậy chứ? Không phải em đã tính với cậu ta rồi sao, còn nói anh lừa đảo thì thật là oan quá!"
Hoắc Duật Hy nhìn Mạc Lạc Phàm rồi chu môi, nghĩ đến chuyện không lấy lại được tiền mà còn thiếu thêm một phần nợ khác nữa, lòng cô ủ dột không thôi, muốn trút ra nhưng không biết trút thế nào.
49 Nếu đàn bà đẹp là độc dược thì đàn ông tinh tế còn hơn cả rượu ngon. Hai thứ con người không thể nhìn trực diện đó chính là lòng người và mặt trời.
Đôi mắt không thể nhìn thẳng mặt trời, nhưng từ đôi mắt người ta có thể nhìn thấu nội tâm.
50 Hoắc Duật Hy cắn chặt môi nhìn hắn, không trả lời, vì sợ một khi cô trả lời hắn sẽ lấy đi hết.
"Em có 3 triệu. "
"Hả? Sao. . . anh biết?!" Hoắc Duật Hy nghe đến thì há hốc kinh ngạc.