81 Mộ Dung Bạc Nhai chợt cảm thấy toàn thân giống như có hàn lưu chảy qua, bất giác rùng mình, khi quay đầu lại nhìn, sau lưng lại chẳng có gì. Lộ Thị Tửu tới cầu trợ hiếu kỳ nhìn hành động của hắn, Mộ Dung Bạc Nhai nâng tay đập mạnh lên trán hắn, nói: “Phát ngốc cái gì, còn không mau đi.
82 Tiếng ồn ào bên ngoài làm Hoàng Linh Vũ tỉnh giấc, cố gắng vài lần, cuối cùng mở mắt ra, chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn dị thường, vô cùng khó chịu. Chỗ đang ở có chút nghiêng và tối mờ, đỉnh nóc thấp lùn gần ngay trước mắt, không còn là căn phòng nơi y ngủ trước đó nữa.
83 Cũng không biết hắn chẩn bao lâu, trang đinh vào thắp đèn, màn đêm dần sâu. Nhiếp Vô Nương ngồi trước cửa sổ chuyên chú nhìn vì sao trên bầu trời. Mộ Dung Bạc Nhai ngồi ở cuối giường, cúi đầu không biết đang suy nghĩ tâm sự gì.
84 Có người gõ cửa, hai vị trưởng giả ngừng cuộc nói chuyện để người vào. Trước cửa là một trang đinh bưng nồi cháo và chén nhỏ cùng muỗng đi vào, đặt lên bàn xong lại vội vã lui ra, hóa ra cháo nấu cho Hoàng Linh Vũ đã chín rồi.
85 Hiện tại sau nhiều năm Diêm Phi Hoàng ra đi, mỗi một bước cờ hắn lưu lại đã bắt đầu phát huy tác dụng, nó đang dần dần xoay chuyển thế cờ do hoàng đế nắm giữ.
86 Khi nhìn tới cái đám gia hỏa tự xưng là ‘bang người lười’, Lộ Thị Tửu đang ngồi bên cạnh giếng nước gần nhà bếp rửa rau. Không sai, là đang rửa rau. Mỗi người đều có sở thích đặc biệt của mình, Lộ Thị Tửu cũng vậy.
87 Khi Hồ Tôn dẫn hai thiếu niên ra khỏi chính viện, Tư Đồ Ngạo cũng đi theo. Sỡ dĩ không nói hắn đuổi theo, vì hắn vẫn dùng thái độ nhàn tản theo bước. Hồ Tôn đi chậm lại, để Tư Đồ Ngạo thong dong theo kịp.
88 Đêm khuya mùa hạ, gió lạnh xua tan hơi nóng của ban ngày, đây vốn là nơi đặc biệt tĩnh mịch mê người, đặc biệt là ở trong hoàng cung thần bí khó dò. Chẳng qua, người thân ở trên cao lại không thể giống như những hạ nhân tầm thường, có thể ngủ sớm.
89 (*Người tiền sử)Nguồn binh ở các quận huyện gần Lạc Bình thành đều được tập hợp tới kinh thành, đợi đại tướng tuyển chọn quân xuất chinh. Ở ngoại thành có không ít trạch viện nông trường của thổ địa chủ đại địa chủ bị trưng dụng làm nơi thao luyện tân binh.
90 Ngày hôm sau, thời tiết âm trầm, bầu trời âm u với những đám mây thật thấp. Mộ Dung Bạc Nhai không biết đi đâu rồi, đã hai ba ngày chưa xuất hiện. Hoàng Linh Vũ mấy ngày nay xem rất nhiều thư tịch không tránh khỏi buồn chán, nên liền tìm Lộ Thị Tửu, cầu hắn dẫn mình ra ngoài tùy tiện đi dạo.
91 Lúc này, người trung niên tàn tật chân run run rẩy rẩy phủ phục trên đất, căn bản không dám trả lời. “Chân của ngươi làm sao vậy?” Mộ Dung Sí Diệm lại hỏi.
92 “Không biết Hồ tiên sinh tìm ta có gì phân phó?” Hoàng Linh Vũ mở miệng hỏi thẳng. “Thật ra cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là muốn thăm hỏi mà thôi.
93 “Những chuyện này, ngươi đã suy nghĩ bao lâu?“Nửa năm. ” Hoàng Linh Vũ nói. “Sống trong thế giới này, rất kiềm nén. ”“Vì ngươi là một người không kiềm nén, nên muốn kéo thật nhiều người vào chiến loạn? Ngươi sẽ không cảm thấy lương tâm bất an sao?”“Kiềm nén của ta ở chỗ, quá khứ mấy ngàn năm mấy vạn năm, nơi này không có ai muốn có nhiều hơn, đều thỏa mãn với cuộc sống một chén gạo qua ngày.
94 Đối diện với Tiêu Thanh Ngọc, tâm tình Hoàng Linh Vũ khá phức tạp. Trước đây y đối với vị trưởng giả này hoặc ít hoặc nhiều có chút sợ hãi, nhưng hiện tại đối với chuyện gì cũng đều nhìn thấy rõ ràng, cũng không còn sợ nữa.
95 Trong căn phòng khá lớn, thanh âm đặc biệt rõ ràng, tựa hồ mỗi một giọt nước rơi vào bồn đều có thể dẫn lên một trận phiền não nhỏ của Hoàng Linh Vũ, Hoàng Linh Vũ nhíu mày vô cùng bất mãn trừng hắn, dùng hành động vô thanh trách cứ hắn đang quấy rầy hành trình yên tĩnh của người ta.
96 Cách nói này hết sức quen thuộc, quen thuộc đến mức khiến Hoàng Linh Vũ không biết làm sao. Năm đó, từng có một bộ phim điện ảnh chế tác dung hợp sự vô lý, tức cười, cosplay, hài châm chích, cái tên 008 nằm trên sô pha không phụ kỳ vọng của mọi người thăm dò được tin tức cực trân quý, vì thế cố nói phức tạp lên: “Em gái bảo, bạn học của nó nói, bạn trên mạng của em trai của hàng xóm của cô của em ba của bạn học nó nói…”Hoàng Linh Vũ đẩy đầu hắn ra: “Ta không có nói gì với hắn cả!”“Ngươi có nói, hơn nữa còn là bí mật to bằng trời, giúp Trình Bình đạt được rất nhiều ích lợi và dẫn dắt.
97 Sáng sớm ngày thứ ba, Hồ Tôn nhân lúc người canh gác buông lỏng cảnh giác, trèo cửa sổ chui vào phòng ngủ của Hoàng Linh Vũ. Vừa vào liền thấy chính là Hoàng Linh Vũ ngồi trên đuôi giường cúi đầu trầm tư.
98 Trụy lạc là cảm giác thế nào?Có một thời gian, nữ học sinh trong khoa lịch sử mê luyến chuyện thánh kinh, thường xuyên hỏi những vấn đề khiến nam sinh choáng váng.
99 Mộ Dung Bạc Nhai có lẽ có thể trở thành một tình nhân tốt. Hài hước, thú vị, có lúc hưng trí thì có thể đánh nhau. Chẳng qua cảnh tượng này có lẽ sẽ khó thấy được nữa.
100 Cuối tháng chín, tiết thu đông, Đại Yến đóng quân ở Giang Bắc. Trận công phòng khua chiêng gõ trống thời gian trước cũng càng lúc càng thưa thớt. (Chú thích: Tháng chín đương nhiên là chiếu theo âm lịch, cổ đại chưa có dương lịch.