141 Ánh mặt trời nóng rát, thời gian đã qua gần nửa canh giờ. Hoàng Linh Vũ, Trình Bình, Nhạc Huy giống như đang ngồi hóng mát dưới táng cây, hoặc ngủ hoặc ngồi hoặc tán chuyện, bốn con ngựa đều giấu kỹ ở chỗ xa.
142 Thật ra thiếu niên mà Lục Mang Lâu thu lưu cũng có phân phú, trung, bần, chỉ là mọi người ở chung lâu dần thì tự dưng quên đi mà thôi. Loại thời thế này, Vương hầu tướng tương đều chỉ quan tâm vinh hoa phú quý, chưa từng đặt bách tính kham khổ vào mắt.
143 “Bổ Điểu… Thù đực…” Nam tử vừa rồi nhận ra Hải Nam Bổ Điểu Thù run rẩy nói, tựa hồ hắn đã nhìn ra được kết cục của mình không đi khỏi được cánh rừng này.
144 Ba ngọn núi lớn trong Lục Mang Lâu là gì? Đại thẩm (Hắc quả phụ), đại thúc (Bạch Long), và Hoàng Linh Vũ. Không có ai ở trong Lục Mang Lâu đi ra mà chưa từng bị áp bức của ba ngọn núi lớn này, chính là sự ác độc của Hắc quả phụ, sự cứng nhắc của Bạch Long, miệng lưỡi của Hoàng Linh Vũ, đó là lợi hại nhất đẳng.
145 Cuối cùng vẫn là xuất hiện…Bọn họ có lẽ đã trải qua một trận vây đuổi truy sát theo kiểu lưu manh, hoặc trải qua một màn hiển thị cạm bẫy kiểu bỉ ổi, hoặc trải qua một trận đại chiến địa ngục trùng xà còn sống nhăn.
146 Cầm Sắt là một trong bốn đại hộ vệ tùy thân của Diêm Phi Hoàng, trong cuộc đời tự xưng ba đào mênh mông của hắn, từng chấp hành qua không biết bao nhiêu nhiệm vụ nguy hiểm trùng trùng, mà trong đó khiến hắn khó quen nhất chính là lần đầu cùng Hoàng Linh Vũ tiếp xúc.
147 Trình Bình thấy nàng ta điên cuồng không thể tự khống chế, biết rõ đạo lý thời cơ đã mất sẽ không tới nữa, cũng không thèm quan tâm quy củ giang hồ gì, phi thân lên liên tục chém xuống ba kiếm.
148 “Ngươi là, ngươi lẽ nào là, Hoàng…”Mạc Xán không thể tin nổi nói ra cái tên cấm kỵ. Đã rất lâu rồi, không ai dám ở trước mặt nàng nhắc tới cái tên này, ai ai cũng sợ dẫn lên cơn giận trút bậy của nàng.
149 Mạc Xán thấy bị bao vây, những cung tiễn này tuy lác đác, nhưng trung tâm bắn tới cũng có thể tập trung dày đặc, có thể cắm người thành con nhím. Nàng tuy không cam tâm, thầm nghĩ cung tiễn thủ cự ly xa như thế, còn mình cùng Hoàng Linh Vũ lại gần như thế, nếu có thể tiếp cận Hoàng Linh Vũ, cung binh cũng không dám xuất thủ.
150 “Nói như vậy, các ngươi vốn đã quen biết. ” Trình Bình chỉ lão giả cầm tẩu đó, tới hiện tại hắn vẫn khó thể tin nổi, giữa đường xông ra hai người, đều có ý muốn chào hỏi lên người Hoàng Linh Vũ, kết quả ai cũng không quen biết.
151 Nhạc Huy nghe Hoàng Linh Vũ nói như thế, đợi khi hồi tưởng lại, giật mình cảm thấy quả nhiên vô cùng giống, bình thường khi Hoàng đại chậm rãi ‘đi’ thì vẫn rất bình thường, nhưng trận chiến hôm nay, khi đối diện với Mạc Xán, hai cây nạng cùng nhấc lên, đứng dưới đất giống như đôi đũa, đi nhanh tới mức quả thật giống hệt động tác nhền nhện duỗi tám cái chân bò lổm ngổm.
152 Đến lúc này, Diêm Phi Hoàng cũng không nén được trở nên phẫn hận, tại sao Hoàng Linh Vũ lại cứ là người cùng một thời đại với hắn tới đây. Tên tử nhân này nếu cái gì cũng không hiểu thì đốt biết bao, như vậy, hắn ở sau lưng làm thủ đoạn gì, cũng sẽ không bị phát giác.
153 Mộ Dung Sí Diệm trở người, giật mình phát hiện người đáng lý ở gần lại không có. Trong trướng một chút nhân khí cũng không có, đều là màn đêm băng lạnh và tịch mịch khủng bố, bên tai tựa hồ lại truyền tới tiếng vang ‘vĩnh viễn ở bên cạnh ngươi’.
154 Diêm Phi Hoàng có gia huấn rằng: “Núi Thái một cây tùng, sừng sững giữa thiên hạ”, lại rằng “Mặc ngươi cuồng phong bạo vũ, ta vẫn nằm ngữa trên sình. ”, còn rằng “Vừa hành vừa tẩu nhìn thiên hạ, hoàng thân quốc thích thì làm sao”.
155 Trình Bình biết, có người từ khi sinh ra đã phải chịu sự giáo dục tẩy nảo. Hắn toàn tâm toàn ý tin tưởng thứ mà mình được nghe, đem tất cả của mình dâng hiến cho người đã nuôi dưỡng mình trưởng thành, quan hệ của Mộ Dung Sí Diệm và Mạc Xán không nằm ngoài thứ này.
156 Y vụ binh đó lại vội vàng chạy về, dưới nách kẹp mấy túi gạo, trong tay bưng một cái bồn nát. Hoàng Linh Vũ vừa thấy, vội gọi hắn lại, chỉ thứ trong tay hắn hỏi: “Đó là cái gì?”“Tro than a.
157 Không biết nghĩ tới cái gì, Hoàng Linh Vũ đột nhiên ôm bụng cười ha ha, vì vốn đã bị chọc tới thở không nổi, lúc này lại giống như bị nghẹt thở bắt đầu ho khan.
158 Nụ hôn này tuy sâu và nặng, nhưng cũng không duy trì được thời gian dài, Mộ Dung Bạc Nhai đã thở dốc phì phò đẩy Hoàng Linh Vũ ra, con mắt long lanh đảo đảo, cuối cùng lời quở trách đáp lên người Hoàng Linh Vũ.
159 Có thể nói, động tác của Hoàng Linh Vũ rất dịu dàng, so với sự vô pháp khống chế như cuồng phong quá cảnh của Mộ Dung Bạc Nhai đối với y lần đó, Hoàng Linh Vũ quả thật có thể nói là hoa thổi lá rụng.
160 Mộ Dung Bạc Nhai cẩn thận tiếp cận, lỗ tai hai người rất thính, cũng chỉ nghe thấp thoáng tiếng nói chuyện, một nam tử mang theo âm bản địa đang nói: “Lục phu nhân, ngươi xem quân sư suốt đêm còn chưa trở về, có phải thật sự bị dã nam nhân dụ đi mất rồi không!”Hai người quay mặt nhìn nhau__ “Dã nam nhân”?Hoàng Linh Vũ bừng tỉnh đại ngộ, người trong quân doanh quen biết ‘Lục phu nhân’ chiếm đa số, mà chỉ rất ít người mới nhận ra được Mộ Dung Bạc Nhai.