161 Mộ Dung Sí Diệm được Trình Bình dẫn tới chỗ khác ngủ, tâm ý thỏa mãn mang theo túi lớn được chủ nhân cho là chiến lợi phẩm__ thức ăn mỹ vị. Hoàng Linh Vũ và Mộ Dung Bạc Nhai lặng lẽ nằm trong lều trướng, hai người kéo đệm lại sát nhau, lấy chăn phủ lên cả hai.
162 [Đan Châu]Khi Bạch Vũ Kỳ chìm vào khốn cảnh, Hắc Vũ Kỳ cùng thuộc một nước lại thế như chẻ tre, đối trận với quân Trấn Nam vương của Mộ Dung Nhuệ Việt chiến thắng liên tục.
163 Đi ra ngoài, đã là nửa đêm. Hôm nay đã định là một đêm không ngủ. Trong đột nhiên, chân thành phía đông bắc truyền tới tiếng nổ cực lớn, ngay cả mặt đất cũng rung chuyển.
164 “Này, Hoàng đại, ngươi xác định chúng ta thật sự muốn mặc thứ này vào?” Lý Sảng kéo góc áo che gió của mình, đây là một tấm áo che gió màu tạp nham, đương nhiên không phải là hiệu quả nhuộm màu, mà là hiệu quả do những miếng vá đấp vào.
165 Khi đoàn người Hoàng Linh Vũ đi tới đồn canh thứ năm, một ngũ trưởng đi ra, tất cung tất kính nói: “Chư vị huynh đệ ra ngoài chấp hành nhiệm vụ thật cực khổ rồi, hôm nay trong doanh có yến khánh vì hạ được Đan Châu thành, Kim quân sự đại khái cũng đã tới tiệc khánh công, các vị vào trong trướng đợi quân sư hay tới yến tiệc gặp vương gia?”Hoàng Linh Vũ thúc ngựa đi tới: “Chúng ta đều có chuyện trọng yếu, hơn nữa lại bắt được địch quân quan trọng, nên trước vào doanh trướng đợi quân sư về.
166 Diêm Phi Hoàng trốn tránh đã quen, đến lúc này họa tìm tới cửa, cũng theo thói quen muốn làm đà điểu. Liền muốn dùng ý đồ ỷ mình lớn tuổi inh quay đầu bỏ đi.
167 “Tướng mạo thế này…” Diêm Phi Hoàng phản ứng lại, “Trên khăn tay của ngươi…”“Tự nhiên là có dược thủy của Bạc Nhai phối chế, công năng tương đương với ‘nước tẩy trang’ của chúng ta lúc đó.
168 Kim vương gia đối đãi với Diêm Phi Hoàng rất khác biệt, ngay cả doanh trướng cũng có đãi ngộ đặc thù. Vì phân biệt doanh địa của Diêm Phi Hoàng và những tướng lĩnh khác, còn làm một vòng rào vây cao hơn một người bên ngoài khu vực mười mấy tòa lều trướng.
169 Tiếng gõ canh lại vang lên, Hoàng Linh Vũ tính toán thời gian, còn một canh giờ nữa là sáng rồi. Diêm Phi Hoàng còn đang cúi đầu trầm tư cuộc nói chuyện vừa rồi.
170 Lúc đó Mộ Dung Bạc Nhai đang mở mắt trừng trừng nhìn căn lều trướng nằm ngoài năm trượng đó. Tuy biểu hiện của hắn rất thong dong bình thản, nhưng trong lòng vẫn là thấp thỏm bất an.
171 Mạc Xán thê lương cực độ, đáng tiếc đại huyệt bị phong, đã không thể nói chuyện. Nàng ta nằm trong chăn, cảm giác da thịt quang lõa bị chăn tiếp xúc, chỉ cảm thấy vừa giận vừa sỉ nhục, trong oán hận còn mang theo nhục nhã.
172 Đối diện với sự kinh ngạc sợ hãi của tất cả mọi người, Diêm Phi Hoàng chỉ thản nhiên như cũ. Tối qua trước khi Hoàng Linh Vũ đi, làm ra vẻ thân mật gác lên vai hắn, dẫn tới Diêm Phi Hoàng run rẩy lo sợ một trận.
173 “Ngươi! Đây không phải là muốn thiên hạ đại loạn sao, hơn nữa, có thể có ai đồng ý?”“Những binh đinh đó là do trong nhà nghèo tới không chịu được, mới ra ngoài kiếm chút quân lương nuôi miệng ăn trong nhà.
174 Tuy không tới mức yếu không chống nổi gió, nhưng cốt lõi từng chịu tổn hại, thể chất của Hoàng Linh Vũ còn yếu hơn người thường, đến tối, khi một đám người tá túc ở khe cốc, y đã mệt tới mức lảo đảo muốn ngã.
175 Mộ Dung Bạc Nhai cười: “Ta tân tân khổ khổ làm cái ổ chăn này ấm áp lên, không phải để cho ngươi đá chăn ra. ”Hoàng Linh Vũ trở người, thoải mái sung sướng ngủ thật say, nào quản tới hắn nói gì.
176 Cách ngày, Hoàng Linh Vũ không khá hơn bao nhiêu, ngay cả lên ngựa cũng chỉ gục đầu muốn ngủ, đối với chuyện bên ngoài không quản không hỏi, may mà có Mộ Dung Bạc Nhai ở sau lưng bảo vệ không để y ngã xuống ngựa.
177 Trình Bình suốt đường trầm mặc không nói đột nhiên hỏi Bạc Nhai: “Ngươi không theo bọn họ sao? Nghe nói ngươi cũng là người Tây Thương, ta nhớ khi chúng ta vừa tới Sài Đô, chuyện này đã lan truyền rất rộng.
178 Mười mấy ngày liên tục lên đường, nhưng lại không biết Mộ Dung Bạc Nhai đi tới đâu. Trận tuyến đối kháng của quân đội Nam Vương không ngừng di chuyển, trước đây là vì để Bạch Lang Vương bị bức vào tuyệt cảnh, mà hiện tại, lại là vì chạy trốn vòng bao vây do cấm vệ quân Nam Hàn hình thành.
179 Hoàng Linh Vũ nói: “Chúng ta nào có thể dự liệu được việc hôm nay. Chuẩn bị đặc biệt gì khẳng định là không có, nhưng nếu có thể tranh thủ thời gian, phần thắng rất lớn.
180 Nữ tử xuất hiện trước mặt Hoàng Linh Vũ và Mộ Dung Sí Diệm, đã đi tới chỗ gần hơn. Dung mạo nàng rất đẹp, không cần hóa trang cũng đã đoan trang nghiêm túc, trên gương mặt trắng tinh trái phải đều có những vết đao thương chằng chéo hỗn loạn, nhưng lại sinh ra một vẻ đẹp tà ác tiêu điều giống như đồ đằng hoang dã.
Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không, Dị Giới
Số chương: 112