361 Điện quang chớp động, da thịt Nguyên Huyễn Thận Quái vô cùng cứng rắn, dù là bách luyện tinh cương chém qua cũng chỉ có thể lưu lại một đường mờ mờ trên bề mặt.
362 Ngay từ lúc mới chiến đấu, Oa Hoàng đã truyền đến một luồng ý niệm tỏ ý muốn được nếm thử mùi vị chiến đấu. Trải qua cảnh tượng ở Hỏa Sơn Cư, Lăng Phong cũng rất hiếu kì không biết Song Dực Oa Hoàng đã tiến hóa đến mức độ nào nên quyết định nhất thôi niệm thức.
363 Vất vả lắm Lăng Phong mới chỉ điểm Nguyên Thận huyễn hóa ra một bộ dạng bình thường. Hắn thở phào nhẹ nhõm, thấy khuôn mặt này hình như mình đã gặp qua ở đâu, suy nghĩ một lúc mới biết thì ra là khuôn mặt của một tên mạo hiểm dong binh mà hắn từng gặp một lần khi vào Vô Tẫn Hoang Trạch.
364 - Đi, bên kia hình như có người đang chiến đấu! Nguyên Thận đột nhiên lên tiếng cảnh báo. Lăng Phong thu hồi tâm thần, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy một nam tử đang bị một con ma thú hình trạng như trâu nhưng lớn hơn rất nhiều lần truy đuổi.
365 Vừa đi qua cánh rừng, trước mặt đã xuất hiện một tòa sơn cốc xanh ngắt. Tác Sâm lên tiếng: - Đội trưởng, ta về rồi! Mọi người thu hoạch thế nào? Vừa dứt lời, một nam tử tóc đỏ rực bước ra, bên cạnh là một võ giả bào nữ tử khoác trên mình một bộ da thú.
366 Ngay sau đó, trên trán Lăng Phong ngân quang dày đặc lưu chuyển. Sau khi một đạo ngân mang bắn ra, trên người hắn phát ra âm thanh sắc nhọn rõ ràng. Một con ma thú viên thù màu bac trắng lao ra tựa như đại bàng tung cánh, chính là Song Dực Oa Hoàng! Được Lăng Phong triệu hồi ra, con mắt đen như mực nhất thời điên cuồng đảo quanh.
367 Lăng Phong thở phào một hơi, tỏ vẻ trầm tĩnh đi vào trong cửa thành, bề ngoài hắn có vẻ bình tĩnh, nhưng thực tế đằng sau lưng cũng toát mồ hôi lạnh ướt đẫm! Mới vừa rồi hắn đã chuẩn bị rất tốt, một khi có sai sót, lập tức lao vào chém giết! Bức Tông vì Long Tộc ngọc bích, không biết đã xuất động bao nhiêu cao thủ truy lùng bản thân, nếu thật sự xảy ra chém giết, cho dù có Nguyên Thận vị Linh Cấp cường giả này đi theo người, e là cũng không thoát được.
368 Tại Vô Tẫn Hoang Nguyên, trong các cuộc đấu giá bực này, đồ vật bình thường giá trị không lớn, chân chính đáng giá là các loại ma hạch, Tinh Chương! Lăng Phong "vâng" một tiếng, nói: - Đệ đối với Ý nguyên chương luyện chế cũng được, không biết ở đây có bán hay không, vừa lúc mua một quả để làm hàng mẫu.
369 Ngây ngốc tiếp nhận ma hạch, hắc bào mập mạp hung hăng véo mình một cái, "ai ui" một tiếng đau nhức thiếu chút nữa nhảy dựng lên, hắn lúc này mới tin tưởng mình không phải đang nằm mơ.
370 - Huyền thiếu chủ, đây là địa bàn của Ngọc Lan Tông ta, ta tuyệt đối không cho phép ngài gây chuyện ở đây! Một giọng nói lành lạnh truyền đến, nguyên lực quanh người huynh đệ Mộ thị nhất thời bộc phát, hỏa khí rít lên không ngừng bên tai: - Thiếu chủ! Bùi Càn truyền âm cảnh giới: - Chúng ta đến đây là có nhiệm vụ, tông chủ đại nhân đã dặn đi dặn lại, Ngọc Lan Tông cũng đã đồng ý cùng chúng ta thiết cục rồi, trước mắt đừng gây chuyện với chúng là tốt nhất, ngộ nhỡ làm hỏng việc hợp tác sau này khó tránh khỏi bị tông chủ quở trách! - Ngươi quản lão tử làm gì, tiểu thiếp nhà hắn bị người ta lừa đi, bị người ta dẫm lên mặt, bảo ta giúp hắn tìm lại thể diện sao? Huyền Quỳ oán hận nói: - Ta thèm vào quản mấy chuyện vớ vẩn của hắn! Hai người Bùi Càn lộ vẻ hoảng sợ, mặc dù hai bên đang truyền âm nói chuyện nhưng cũng khó tránh khỏi để cho những người biết chuyện nội tình bên trong Ngọc Lan Tông đoán ra phần nào.
371 - Phù, tiêu diệt xong mấy tên tạp chủng, thấy thoải mái hơn nhiều. Thiên không vang lên một giọng cười già nua âm hiểm, ngay sau đó, thân thể của Bùi Càn nhẹ nhàng đáp xuống.
372 Một thân ảnh phù hiện giữa hắc kim quang, vừa xuất hiện liền khom người, nói với Lăng Phong: - Chủ nhân, ở đây cứ giao cho ta. Lăng Phong sắc mặt hơi tái, phẩy tay nhất chiêu, bảy thanh kiếm ảnh hồi chuyển biến thành một vòng quang quyển, phù hiện trên đầu hắn.
373 Hỏa hệ ý nguyên chương vừa được hình thành nhẹ nhàng huyền phù giữa hai chân mày Lăng Phong. Hồng sắc quang mang bao phủ lấy nó khiến nó càng trở nên huyền mỹ.
374 Trong hư không mịt mờ, hai con mắt Lăng Phong lóe sáng như thần, hắn khẽ thở dài, vươn người, toàn thân vang lên những âm thanh lạo xạo cường liệt như tiếng xát đậu.
375 Ở một địa điểm cách nơi tiểu thế giới sụp đổ chừng một ngàn trượng, giữa những tòa kiến trúc thấp bé, một thân ảnh vặn vẹo giữa không trung, rồi thân thể Lăng Phong nhẹ nhàng đáp xuống.
376 Thích Thiên Ách quả không hổ từng là một trong thất tông tông chủ. Lý lẽ rõ ràng từ đầu đến cuối. Lăng Phong nghe mà không khỏi ngưỡng mộ. Suy nghĩ cẩn thận một hồi, Lăng Phong thấy làm theo những gì Thích Thiên Ách nói mới là tốt nhất! Với tích lũy bàng đại của Võ Thần Phong, chỉ trong một thời gian ngắn mà hắn muốn một mình quay lại trả thù, chẳng khác gì chuyện nghìn lẻ một đêm.
377 Chiêm Thẩm Tư đứng bên cạnh đẩy ra một chiếc khay kim loại, trên khay đặt sáu miếng tinh khoáng thạch lớn bằng nắm tay. Mỗi một miếng đều phát như quang trạch như mỹ ngọc thượng hạng.
378 Lời vừa dứt, mọi người bắt đầu ào ào bàn tán, "vô danh" thường để chỉ những thứ không rõ lai lịch, không rõ hiệu dụng, thậm chí là không có một tin tức nào khác! Ở những hội đấu giá bình thường, thường là những chiếc hộp bí mật không mở được mới "nhận được" sự đãi ngộ đó.
379 Tinh kĩ tinh chương không thể mang ra so sánh với linh cấp hạch tinh. Từ hạch tinh đến tinh chương phải trải qua vô số trình tự phức tạp. Chỉ nguyên việc điều chế tố linh thôi đã tiêu hao vô số thiên tài địa bảo và nỗ lực của thuật luyện sư rồi.
380 Đúng lúc đó, một tiếng cười vang lên: - Chuyện náo nhiệt như vậy, sao có thể thiếu Long Tộc chúng ta được? Chiêm tiên tử, ngươi hẳn không cự tuyệt chúng ta tới xem náo nhiệt chứ? Nương theo tiếng cười to đó, trong đại sảnh một lão giả thân hình cao lớn như thanh tùng, một thân mặc hắc sắc trường bào, khuôn mặt cổ quái đi vào.