341 Hắn hét lên một tiếng, cự thần chưởng vươn xa mười trượng chụp lấy Lăng Phong rồi ầm ầm áp lạc! Nhất kích này dù là linh giả như Côn Tôn Hoằng cũng phải bỏ mạng huống hồ ngay cả linh cấp cũng chưa đến như Lăng Phong? Nhất chưởng lạc hạ, thanh quang vỡ vụn.
342 Trong lúc Lăng Phong xuất chiêu kích sát Dạ Côn Ngô phân thân, Vô Tẫn Hoang Nguyên, Bức Tông tông môn. Bên trong mật thất u tĩnh, một vị lão giả sắc diện hồng nhuận, trán nứt ra một vệt hồng sắc như có ba con mắt phun phì ra một ngụm tiên huyết, gào thét nói: - Tiểu tử, ngươi dám giết phân thân của bổn tọa, bổn tọa sẽ lột da ngươi, phơi thây trăm năm, chịu người đời ngược đãi hàng ngàn hàng vạn năm thì mới tiêu tan mối hận này! Trong tiếng rống điên cuồng, đại môn mật thất mở tung một cách gấp gáp, một thân ảnh mạn diệu xông vào.
343 Dạ Côn Ngô nói rồi lại ngừng, cuối cùng chỉ thở dài không nói thêm gì nữa. Tóm lại chỉ có thể dựa vào bản thân mình, không ai có thể giúp đỡ được, dù có là sư tôn ruột thịt cũng chỉ có thể dẫn đường muốn tiến thêm một tầng thì phải dựa vào nỗ lực bản thân của Yêu Nguyệt Lung.
344 Không đợi cho Yêu Nguyệt Lung hỏi hắn liền giận dữ nói tiếp: - Thanh Long Tộc mãng phu và ngươi thi triển tàng linh linh kĩ, gửi phân thân đến Càn Thiên Giới, người đó không trực tiếp ra tay hoặc có thể chỉ biết ẩn thân mà không thể hành động! Ta đoán, có lẽ hắn có quan hệ với Long Tộc! Càng nói Dạ Côn Ngô càng cảm thấy suy đoán của mình thật chính xác: - Nếu không phải như vậy, sao tên tiểu tử đó lại vừa hay xuất hiện ở phụ cận dong tộc tổng bộ đồng thời nhúng tay can thiệp? Năm đó những người biết chuyện Long Tộc ngọc bích thất lạc không nhiều, người biết âm mưu càng ít.
345 - Ồ, thì ra vậy. Lăng Phong đột nhiên đứng dậy, chắp tay, nói: - Lăng mỗ vẫn còn chuyện quan trọng, xin được cáo từ. - Phong! Mộ Dung Yên đứng bật dậy, thất kinh hỏi: - Ngươi định đi Vô Tẫn Hoang Nguyên? Lúc nãy điện chủ đã nói rồi, nơi đó vô cùng nguy hiểm, ngươi không được đi! - Ta phải đi! Lăng Phong mỉm cười, nhìn xa xăm về phía chân trời, như có thể xuyên thấu thương khung (Bầu trời): - Một ngày vi sư cả đời vi phụ.
346 Giữa không trung, một thân ảnh thanh sắc nhanh nhẹn lược động, điện quang quanh người vù vù tác hưởng, động tác vô cùng phiêu dật. Chỉ một bước chân đã di chuyển được hơn mười trượng, chẳng khác gì thừa phong ngự khí thần chi trong truyền thuyết.
347 Trên chủ vị đại sảnh là một vị lão giả sắc mặt trắng bệch như phủ một tầng vôi mờ. Dù trong thời tiết diễm dương cao chiếu thì trên người hắn vẫn quấn một tầng hắc bào dày dặn, ngay cả bàn tay cũng được quấn kín như sợ phải tiếp xúc với ánh nắng mặt trời.
348 - Nghi trượng đại nhân, trận chiến đó ta có đứng bên cạnh quan sát, tiểu tử Lăng Phong đó thực lực thực sự mạnh đến đáng sợ! Tuyên Hóa không nhịn nổi nói: - Hắn có thể bộc phát ra sức mạnh thánh vực! Hơn nữa Tinh Lam Công Quốc có thánh vực cường giả nổi tiếng nhiều năm tọa trấn, chỉ e.
349 Xích luyện cương khí có diệu dụng khôi phục thương thế, phối hợp với tinh huyết nguyên khí hạch, chỉ một lúc huynh muội Cố Quỳnh đã có thể đứng lên từ sinh tử một đường chuyển thành sinh long hoạt hổ.
350 Viên Nhạc sững người lắc đầu chán nản, cười khổ. Một phần linh hồn hạch tâm đã nằm trong tay Lăng Phong rồi, hắn căn bản không thể phản kháng. Thấy Lăng Phong quay người rời đi, một ý niệm cường liệt trào lên trong lòng hắn, khiến hắn phải thốt lên hỏi: - Ngươi tu luyện bao lâu rồi? Nhìn qua Lăng Phong có vẻ rất trẻ, nhưng hành sự thì vô cùng thuần thục, nhất là tu vi cực cao của hắn! Hắn vô cùng tin rằng tên quái vật này không hề trẻ như khuôn mặt của hắn.
351 Con ma thú này từng suýt nữa giết chết nhóm người Lăng Phong. Nó đang không ngừng phụt ra khí lưu, đáng tiếc thoạt nhìn hiệu quả không tốt lắm, không gây được thương tổn lớn cho địch nhân.
352 - Vô phương, ngày trước ta từ một số tin tức đặc biệt biết được Bức Tông đang có một mưu đồ bí mật, hẳn là nhằm vào phong hệ ngọc bích đã mất của Long Tộc chúng ta.
353 Mới vừa rồi sở dĩ hắn buông tha cho Long Khiếu, một là vì bị pháp ấn công kích, thứ hai là Lăng Phong muốn mượn tìm kiếm dấu vết của Chấp Pháp Đội. Từ cuộc đối thoại của hai người Long Khiếu, Lăng Phong đại khái có thể suy đoán ra hiện tại Thích Thiên Ách đã sớm không còn ở dưới đáy hỏa sơn! Vân Mộng hoang trạch diện tích diện tích rộng lớn, cho dù mình có đủ sức để phi hành, nhất thời cũng vẫn rất khó tìm được dấu vết.
354 Một con mãng xà thân dài hơn mười trượng, bên ngoài hồng quang dày dặc, từng đạo hồng quang nhanh chóng tụ hợp lại thành những phiến lân giáp gắn lên thân thể, rồi cả chiếc đuôi.
355 Cảnh tượng Dạ Côn Ngô thi triển ma la cự thần chưởng không ngừng hồi tưởng lại trong thức hải. Lăng Phong cuối cùng cũng hiểu, một chiêu đó ẩn hàm chính là linh hồn hệ tinh kĩ! Nhưng so với tinh kĩ trong thần bí mệnh bài thì yếu hơn nửa phần.
356 - Chạy mau! Thấy một chiêu cực mạnh mà đội trưởng của mình thi triển ra đã rơi vào tay Lăng Phong, ba tên "cường giả" chấp pháp đội nhất thời tỉnh ngộ, đối với chúng mà nói trung thành chỉ có người sống mới có tư cách hưởng thụ nên lập tức phi đằng về phía sau không chút do dự.
357 Lăng Phong gật gật đầu, thể hiện đồng ý với ý kiến của hắn. Hắn cũng từng cảm nhận rõ ràng phong hệ Long Tộc ngọc bích thứ được hiệu xưng có thể tạo ra một đại viên mãn cấp cường giả, nhưng cảm giác đó vẫn chưa bằng được vị lão giả trước mắt này! - Sau khi đệ đi, cứ rỗi rãi ta lại cùng với Tiểu Kim chơi đùa, lúc buồn chán thì lật giở nguyên trận hạch tâm trong tay, ít nhiều cũng phát hiện ra một chút diệu dụng.
358 - Hô. . . Lăng Phong thở dài một hơi, mặc dù thuận lợi tiếp nhận ý nghĩ ẩn hàm bên trong văn tự trên không trung nhưng Lăng Phong cũng không dám coi thường mà ngược lại tăng thêm một tia kính nể.
359 Nói đoạn, Lăng Phong xòe bàn tay, Tinh Thiết Kiếm nhẹ nhàng phù xuất. Hắn để ý thấy Thích Thiên Ách dùng từ "dục", nghĩ đến Tinh Thiết Kiếm từ cự linh tinh chương tiến hóa thành mức độ này trong cơ thể mình, dùng từ "dục" đúng là quá xảo diệu! (DG: "Dục" đây là chỉ nuôi dưỡng) - Hảo kiếm! Thích Thiên Ách lộ vẻ trầm trồ, Tinh Thiết Kiếm dường như cũng cảm nhận được lời khen của hắn, quang mang bên ngoài lưu chuyển càng thịnh.
360 Suy nghĩ một lát, Lăng Phong đi đến miệng núi lửa, nhìn thấy nhãn thần lo lắng của Thích Thiên Ách, cười nói: - Đa tạ Thích đại ca, mọi thứ coi như đã thuận lợi! Thích Thiên Ách lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vì nhãn lực bị hạn chế nên hắn không thể nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng kinh hiểm lúc nãy diễn ra trên không, càng không biết Lăng Phong vừa trải qua cửu tử nhất sinh! Tiếp sau đó, hai người lại đi đến hỏa hệ nguyên lực trì tử, Lăng Phong dưới yêu cầu của Thích Thiên Ách, dùng một miếng tỏa thú chiếu đưa Tiểu Lệnh theo cùng.