141 Buổi tiệc ở tiền viện vẫn vô cùng náo nhiệt, tiếng cười tiếng nói không ngừng truyền đến, nhưng trái tim Hứa Hải Phong cũng không còn ở nơi đó. Chú rể rời tiệc đúng là có sớm một chút, nhưng Lưu Chính Khải vừa đi, ba vị gia chủ liền không hẹn mà cùng ngồi lên chủ tịch vị.
142 Vừa nhìn thoáng qua, con ngựa còn cách ngoài trăm thước, nhưng chỉ là trong nháy mắt, cũng đã tới trước mặt, làm cho người ta hoài nghi có phải mình đang hoa mắt hay không.
143 Từ sau khi bị Khải Tát cướp lấy, làm đại bản doanh tiến công Đại Hán đế quốc, thành tường càng thêm cao ngất chắc chắn, là một tòa tường đồng vách sắt, là tòa thành vững chắc nổi tiếng trong thiên hạ.
144 Đến tận đây, bọn họ mới nhớ tới một việc. Hắc Kỳ quân là một đội quân ác ma tay dính đầy máu tanh, bọn họ được danh hào thiên hạ đệ nhất thiết quân chỉ là do đã dùng vô số máu tươi cùng xương trắng của địch nhân xây dựng thành.
145 Sau một lúc lâu, Hứa Hải Phong thu lại nụ cười, thở dài nói: “ Hôm nay nhìn ánh mắt phụ thân, ta cũng có chút hối hận. ”Tương Khổng Minh tự nhiên biết ý tứ trong lời nói của hắn.
146 Hai người vừa đụng đầu, Tương Khổng Minh liền nói: “ Chủ công, chẳng những sứ giả Khải Tát đã đến, mà ngay cả Hung Nô nhân cũng tới, nhưng còn là lão bằng hữu của ngài.
147 Lợi Trí quay đầu lại, trong mắt nhìn về phía Hứa Hải Phong không che giấu được thần sắc cực kỳ kinh ngạc. Hứa Hải Phong cười khổ, nói: “ Lợi Trí huynh không nên nhìn ta, nếu không nhờ sư phụ ngươi, ta cũng không khả năng có sự tiến bộ này.
148 Tương Khổng Minh cầm lấy một hạt đậu trên bàn bỏ vào chỗ đó, nói: “ Nếu ở chỗ này không ngừng tăng binh, xin hỏi quốc sư, Hán đình sẽ có phản ứng gì?”Cáp Mật Thứ trầm giọng nói: “ Phản ứng của Hán đình chỉ có không ngừng tăng viện, bảo trì lực địch với chúng ta.
149 Áo Bổn cho dù có tự phụ, cũng không dám xem thường. Hắn buông tay, toàn thân như một con quay xoay tròn tại chỗ. Một cỗ lực tràng kỳ dị khuếch tán ra bốn phía, mà ngay cả dây lụa của Hạ Nhã Quân cũng chậm hơn ba phần.
150 Cuộc phục kích hôm nay, chính là cơ hồ vận dụng toàn bộ lực lượng của Hứa Hải Phong, ngoại trừ dị năng đoàn do không nắm chắc mười phần nên không dám lộ ra, dù là Triết Biệt cùng ba huynh đệ An Đức Lỗ cũng đều dùng đến, nhưng cuối cùng vẫn không cách nào lưu lại người này.
151 Hai mắt của lão mở ra, một lũ tinh quang bắn mạnh: “ Nhưng một năm đó, lão đạo đi tới bắc cương, chính gặp Hung Nô thiết kỵ xuôi nam. Bọn họ gặp người liền giết, gặp vật liền cướp, giống như châu chấu nhập cảnh, những nơi đi qua gà chó không lưu.
152 Ngoài ý muốn có được vị thiên hạ đệ nhất cao thủ thuần phục, Hứa Hải Phong mừng rỡ. Đã có lão nhân gia ở đây tọa trấn, cho dù thương thế của Áo Bổn tông sư khỏi hẳn, quay trở lại, cũng khó mà làm gì được hắn.
153 Vị sứ giả từ Khải Tát đến làm Hứa Hải Phong cùng thủ tịch mưu sĩ của hắn rất là kinh dị. Không ngờ nàng lại là một tuyệt sắc nữ tử tràn ngập dị vực phong tình.
154 Thành vệ quân của Ngọa Long thành tuy không thể so được với sự hung hãn của Hắc Kỳ quân, nhưng chỉ đuổi bắt mấy gian tế nho nhỏ nửa công khai, hẳn là không có vấn đề gì, chẳng lẽ cũng có chuyện gì sai lầm?Đồng Nhất Phong đi tới trước mặt hai người, đầu tiên là khom người, nói: “ Hạ quan phụng mệnh đuổi bắt gian tế Khải Tát, hiện tại đã quy án, chỉ là…”Hắn thì thào mãi cũng không nói ra được.
155 Trước khi đi, mặc dù gương mặt đang cười, nhưng không che giấu được nội tâm sầu lo cùng thương cảm, khu khu mấy ngày, khuôn mặt của hắn càng lộ vẻ già lão.
156 Sau khi giải quyết xong khốn nhiễu phát triển đại kế lớn nhất, Tương Khổng Minh lập tức dời ánh mắt qua lương thảo. Năm đó, Hán Hiền đế suất lĩnh đại quân vây thành, Khải Tát nhân tạm thời thu thập lương thực chung quanh, độn tích lương thảo.
157 Phiền, phía nam Ngọa Long thành, bên trong Thái Hành sơn mạch đạo tặc nổi lên bốn phía, nhiều lần bắt cóc thương lữ lui tới, hơn nữa còn lớn gan lớn mật, xuất động ngày càng thường xuyên, đã tạo thành ảnh hưởng trái ngược thật lớn đối với hoạt động buôn bán phía nam Ngọa Long thành.
158 Khi Hứa Hải Phong nhìn thấy uy lực của vũ khí từ viện nghiên cứu sản xuất, trầm mặc không lên tiếng một thoáng, rốt cục thở dài nói: “ Đã có lợi khí như thế, luyện võ lại có ích gì.
159 Tên uy mãnh của Hắc Kỳ quân, thiên hạ đều biết, những người này quanh năm sinh hoạt chung quanh Ngọa Long thành, tự nhiên là nghe đến quen tai. Nếu ngay cả kiên cố như tường vách sắt của Lâm An thành còn bị Hắc Kỳ quân dễ dàng đánh lấy, vậy đám ô hợp như bọn họ lại làm sao là đối thủ của quần hổ bí chi sư?Đây gọi là người có tên, cây có bóng.
160 Quay đầu nhìn lại, vừa lúc nhìn thấy viên đầu lâu kia lộ ra hàm răng nghiến chặt, mà trên răng tựa hồ đang cắn vật gì đó. Hắn hơi kinh hãi, đưa tay lên sờ, mới phát giác một phần tóc bên tai thiếu đi một đoạn.