41 Edit: Phương | Beta: Mốc
Nguồn: Nguyên Phương, Hội hiền lười
Cho đến khi ra khỏi thang máy, vào văn phòng ở tầng bảy, ngồi trước bàn làm việc của mình, trong đầu Tô Đường vẫn đang quanh quẩn lời giải thích tưởng qua loa nhưng mà không phải kia của Lục Tiểu Mãn.
42 Edit: Ốc | Beta: Mốc
Nguồn: Hội hiền lười, Nguyên Phương
Triệu Xương Kiệt dường như chỉ muốn dựa vào quan hệ của cô và Thẩm Dịch mà xả hết những giận giữ đối với Thẩm Dịch mà thôi, Tô Đường vào thang máy, Triệu Xương Kiệt cũng không đuổi theo mà xoay người đi mất.
43 Edit: Phương | Beta: Mốc
Nguồn: Nguyên Phương, Hội hiền lười
Tô Đường lấy miếng gà đã đưa tận đến miệng ra ngoài, ngẩng đầu mà kinh ngạc nhìn về phía Thẩm Dịch.
44 Edit: Ốc | Beta: Mốc
Nguồn: Hội hiền lười, Nguyên Phương
Vẻ mặt Thẩm Dịch đã nói cho Tô Đường biết, sau khi anh nhận được email đó thì vẫn luôn lo lắng cho cô, đây không phải là suy nghĩ nhất thời.
45 Edit: Phương | Beta: Mốc
Nguồn: Nguyên Phương, Hội hiền lười
Tô Đường không kiềm chế được cười rộ lên.
Có anh ở đây, cô còn phải sợ gì nữa?
“Em không sợ,” Tô Đường hơi ngửa đầu lên, chạm mắt cùng đôi mắt sáng ngời kia, ngắm nhìn bóng dáng của mình đang hiện trong đôi đồng tử ấy, “Có điều, nếu em không nghỉ việc, thì giúp gì được cho anh?”
Thẩm Dịch thản nhiên mỉm cười, cúi đầu nhìn thời gian hiển thị trên cùng của màn hình di động, rồi lại đưa mắt nhìn xuống phía dưới nữa, gõ tiếp một hàng chữ
—— Anh đưa em đi làm trước nhé, lên xe rồi anh sẽ nói cho em biết.
46 Còn khoảng 10 phút là đến nơi, Thẩm Dịch lại cẩn thận dặn dò cô một số chuyện cần để ý đến, lúc dừng ở cửa công ty Thẩm Dịch, Tô Đường nghiêng người ôm chặt anh.
47 Một góc cô đơn trong lòng đã được Thẩm Dịch khỏa lấp từ bao giờ, Tô Đường ngáp mấy cái liên tục, rồi ôm di động mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Một hai tiếng ngủ chẳng những không thể thỏa mãn nhu cầu nghỉ ngơi của cơ thể, mà còn khiến con sâu ngủ ẩn mình trong người cô đã lâu bò ra, thế cho nên sau khi chuông báo thức vang lên, Tô Đường tỉnh dậy làm gì cũng bị chậm mấy nhịp, dù đã được bà ngoại thúc giục nhưng đến khi ngơ ngác chạy ra bắt tàu điện thì đã bị trễ mất hai chuyến so với bình thường rồi, lên đến nơi lại còn đứng gật gà gật gù.
48 Triệu Dương không có, Thẩm Tư Niên cũng không ở đây, nhưng vẫn còn Tưởng Tuệ, chẳng trách Từ Siêu lại gấp gáp sợ hãi như vậy.
Tô Đường cũng gấp nhưng Từ Siêu còn đang lái xe, Tô Đường không dám hỏi nhiều.
49 Móng tay Thẩm Dịch được cắt tỉa rất sạch sẽ gọn gàng, đầu ngón tay nhẹ nhàng quẹt qua lòng bàn tay cô, để lại cảm giác ấm áp nhẹ nhàng, thẩm thấu vào lớp da thịt mỏng manh trong lòng bàn tay của Tô Đường rồi lan ra cả người cô.
50 Tô Đường cố ý nói câu này rất chậm, Thậm Dịch nhìn rõ rành rành, hơi ngơ ngác.
Không đợi Tô Đường nhận ra sống lưng cứng đờ của anh là mừng hay lo, Lục Tiểu Mãn đã gào lên trong điện thoại: “Cô giấu tôi đi làm cái gì đó!”
Tô Đường ngồi xuống giường bệnh, nắm bàn tay Thẩm Dịch còn đang dán bông, bật cười nói với cô nàng: “Đâu có làm gì đâu, chỉ tìm một người đàn ông tiêu chuẩn ba tốt, giải quyết xong một nỗi băn khoăn của cô thôi mà.