161 “Huyên thuyên…. huyên thuyên…. ” Lão bản quỳ rạp xuống đất, sốt ruột giải thích, hắn là một thường dân buôn bán nhỏ, sợ nhất chính là gặp phiền toái, làm sao có thể để đội duy trì trật tự túm bắt đi? “Ngươi nói cái gì? Ta nghe không hiểu.
162 “Sao rồi?” Lưu Xuyên Nhất Hùng nôn nóng, Anh Mộc Đại Lang vừa mới uống thuốc, hắn đã vội vã hỏi. Mọi người nín thở, nhìn sắc mặt Anh Mộc Đại Lang dần dần tốt lên, không khí ngưng đọng đến đỉnh điểm, sau đó tiếng hoan hô đột nhiên vang lên, cả căn phòng nhỏ đều là tiếng hoan hô vui mừng của mọi người.
163 “Khê Nhi, ngươi làm sao vậy?” Long Thiên Tuyệt cảm giác được người trong ngực có điều lạ, không khỏi cúi đầu hỏi thăm. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trắng bệch, chóp mũi có tầng mồ hôi mỏng, hơi thở không ổn định, trong đôi mắt có bối rối cùng mờ mịt.
164 Dạ Cô Phong trầm mặc chốc lát, bỗng nhiên ôm lấy Vân Tiểu Mặc, nói: “Đi! Hiện tại phải cứu tiểu quỷ, chỉ có một biện pháp. . . . . . ” ” Đi Long trì!” Dạ Cô Phong ánh mắt chớp động.
165 Tống Tu từ trong hắc thủy đi lên, toàn thân chỉ còn lại cái khố trắng che điểm trọng yếu. Tóc của hắn cao thấp không đều, khuôn mặt nhỏ nhắn đen như đáy nồi, hai mắt ánh lên tia lửa hung hăng trừng cái lồng sắt chứa Tiểu Bạch đang cười khoái trá, hận không thể ăn vào bụng ngay tức khắc.
166 “Có thật không?” Tiểu Bạch dừng khóc, dựa sát vào mặt của Tiểu Mặc, tinh tế đánh giá, quả nhiên cặp lông mi thỉnh thoảng lại run rẩy, cái miệng nhỏ nhắn đang mấp máy, không biết đang nói gì.
167 Trong đại điện Thánh Cung, đây là lần đầu tiên sau khi cung chủ xuất quan triệu tập các vị trưởng lão mở ra đại hội quan trọng. Trải qua một đêm náo loạn, tất cả Thần Long đều bị bắt về Long trì, nhốt trong lồng sắt, tăng thêm vài ổ khóa mới, lúc này mới phát hiện Thần Long đan đã bị trộm, cung chủ nổi giận lôi đình! Mặt khác, tặc nhân tự tiện xông vào Long trì vô thanh vô thức biến mất, không thể tìm ra.
168 Kết giới nháy mắt được tạo thành, đem tất cả thi khôi bao phủ trong đó. Vân Khê hai tay nắm Trảm Lãng kiếm giơ cao khỏi đầu … sau đó nhắm thẳng phía dưới bổ tới, nàng đứng ở trước mặt thi khôi, giống như thanh chủy thủ sắc bén nhất, chỉ đợi khí thế lên cao nhất, cả người không chút do dự hướng tới, bổ vào đám thi khôi với tốc độ càng ngày càng nhanh.
169 Đem toàn bộ ngân phiếu đặt trên bàn, bàn tay Long Thiên Thần hơi run, rất sợ chuyện lúc trước phát sinh lại lần nữa, kỹ thuật của đối phương thật quá cao, lòng hắn vẫn còn sợ hãi.
170 Ngày hôm sau, trong đại sảnh nhà trọ. “Phu nhân, lần này mọi người trong Lam gia có thể bình yên vô sự toàn nhờ vào phu nhân và Long công tử tương trợ, ân đức này, không gì có thể báo đáp.
171 Bọn họ đều là đội viên của đội duy trì trật tự, loại người không dễ chọc vào, Trình Tề ngày thường thấy bọn họ còn nhượng ba phần, đám này còn hướng về một đứa nhóc kêu là “Đội trưởng”, hơn nữa thái độ còn khách khí như vậy.
172 “Phong gia gia, Lưu xuyên nãi nãi cùng Anh Mộc gia gia bọn họ đều bị lửa thiêu chết hết rồi. ” Dạ Cô Phong nhìn ánh mắt vì khóc mà sưng đỏ của Vân Tiểu Mặc rất đau lòng, đứa nhỏ này cũng không biết nhịn bao lâu, cho đến khi tìm được hắn, nó mới đem tức giận cùng bi thống phát tác ra.
173 “Đến ngươi, nhanh lên một chút” Rốt cuộc cũng đến phiên Vân Tiểu Mặc, bé nhìn khắp nơi một chút, lại không thấy thân ảnh Dạ Cô Phong đâu nên khẽ cúi đầu nhìn về phía tấm vải trắng in dấu chân kia, trong bụng hoang mang rối loạn, cảm thấy kỳ quái, cùng chuyện đêm qua nhất định có liên quan.
174 “Tiểu Mặc,Nghễ Nhi, Huyền Phong, còn không mau đi ra bái kiến cung chủ?” Vân Tiểu Mặc không cảm giác được nguy hiểm đang tới gần mình, nghe được Phù trưởng lão gọi đến, liền cùng Hiên Viên Nghễ Nhi, Tây Môn Huyền Phong hai người từ trong đám người đi ra.
175 Trong cấm địa, linh khí đầy đủ, mùi thơm lạ lùng vờn quanh. Vân Tiểu Mặc vừa mới tiến vào cấm địa cũng cảm giác được cả người một trận thư sướng, toàn bộ lỗ chân lông trên thân thể thư giãn mở ra, tận tình hấp thu linh khí cùng tinh hoa thiên địa.
176 “Phù trưởng lão, không xong rồi! Người Huyễn Dạ Tinh Hải đến!” Các đệ tử không dám trực tiếp đi bẩm báo cung chủ, mà chủ sự từ trước đến nay Ngư trưởng lão đã bị bắt giam, vì vậy bây giờ dưới mắt cả Thánh cung, nếu không có cung chủ ở đây, Phù trưởng lão uy vọng cao nhất, cho nên các đệ tử đầu tiên nghĩ đến đúng là tới bẩm báo Phù trưởng lão.
177 “Hỏng rồi, hình như cơ quan ở bên ngoài, chúng ta từ bên trong mở không ra. ” Vân Tiểu Mặc thử mấy lần đều thất bại, bé gấp gáp hướng bên ngoài hô “Phụ thân, chúng ta bị vây trong lòng đất, ra không được, làm sao bây giờ?”Long Thiên Tuyệt bên ngoài nghe được tiếng la, tâm trí vừa động liền gào to: “Tiểu Mặc, dưới đất cấm địa có mồi lửa khác thường, để cho Tiểu Bạch nuốt nó! Một khi mồi lửa không còn, cấm địa sẽ bị phá hủy, mau!Tiếng nói vừa dứt, hắn liền ra chiêu tấn công cung chủ.
178 Hôm nay là ngày Lam gia ước hẹn lấy thần khí trao đổi con tin, mấy vị nhân vật trọng yếu của Lam gia sau khi trải qua thương nghị, quyết định trước hết lấy thần khí Lam gia đi trước trao đổi con tin, sau đó tùy thời đem thần khí đoạt lại.
179 Trảm Lãng kiếm vẽ một đường ánh sáng mạnh mẽ giữa không trung, mũi kiếm nhắm thẳng vào Hồ, lông mày nhướng lên tạo thành độ cong lãnh ngạo, Vân Khê trầm giọng hỏi: “Ngươi, thật muốn giết ta?”Hồ chần chờ mắt liếc Dung gia chủ, lấy lại bình tĩnh, kiên định nói: “Đúng, gia chủ ra lệnh cho thuộc hạ giết, thuộc hạ liền giết!”Vân Khê thần sắc lạnh lùng, lời nói trầm xuống: “Rất tốt, đây là ngươi tự tìm!”Tiếng nói vừa dứt, thân ảnh của nàng như mũi tên rời cung, xuyên thẳng tới đối phương.
180 “Phu nhân, có thể nhường một bước cùng nói chuyện hay không?” Lam gia chủ đứng một bên nhìn, cuối cùng không nhẫn nổi liền tiến lên gọi Vân Khê. “Phu nhân, Dung gia chủ dù có chỗ nào không phải thì thủy chung cũng là trưởng bối, ngươi làm trò trước mặt mọi người như thế đã là nhục nhã ông ta lắm rồi, sợ rằng không ổn đâu.