141 Hai ngày trước, Hách Liên Tử Phong nói mình có cách đưa người của Thánh cung tới Tư Đồ gia tộc, lời của hắn hôm nay đã được chứng thực, Vân Khê phải bội phục tự tin và năng lực của hắn.
142 Sau tiếng la của Tư Đồ Khôi, mọi người rối rít lui ra ngoài vòng chiến đấu, thái thượng trưởng lão nhìn thấy được Tư Đồ Khôi và “Tư Đồ Mẫn Mẫn” bên cạnh hắn lập tức hiểu được, cũng lui ra khỏi vòng chiến đấu theo.
143 Năm người ngồi quây trước bàn như đang dự tiệc cưới, nhìn cao lương mỹ vị nóng hổi, trong mắt mỗi người đều hiện lên vẻ ngạc nhiên. Có lẽ vì thường ngày tính tình Vân Khê thật quá mức mạnh mẽ, cho nên dù ai cũng không cách nào tin tưởng nàng lại có thể làm ra một bàn thức ăn đầy đủ hương vị như vậy.
144 Tư Đồ Khôi cùng mấy vị trưởng lão âm thầm trao đổi suy nghĩ, ngẫm về lời của Vân Khê, chậm chạp không cách nào quyết định. “Khê Nhi, nàng cần gì giải thích với bọn họ nhiều như vậy? Cây ngay không sợ chết đứng.
145 Từ sau khi Đông Phương Vân Tường kế nhiệm ngôi vị hoàng đế, liền rời khỏi phủ hoàng tử dời đến hoàng cung, Vân Tiểu Mặc cũng đi theo hắn vào cung, hơn nữa lại độc chiếm một cung điện cùng thái giám và cung nữ đặc biệt đến đây hầu hạ hắn, hưởng những đãi ngộ của một tiểu hoàng tử nên có.
146 “Tiểu Mặc! Thật sự là ngươi!” Nam Cung Anh định thần trở về, thấy rõ người trước mắt, nhất thời không khỏi hưng phấn, quên luôn đau đớn trên người. “Tiểu Mặc?!” Hiên Viên Nghễ Nhi cũng thấy rõ hắn, bỗng dưng đứng lên khỏi chỗ ngồi, nắm mép váy nhìn về phía trước.
147 Mọi người đưa mắt nhìn về phía Tống Tu, mặc dù thái độ của hắn rất kiêu căng vô lễ, nhưng cũng không có ai đứng ra trách cứ hắn, thứ nhất thân phận của hắn rất đặc thù, không thể đắc tội, thứ hai mọi người muốn nhìn một chút xem thử Tân hoàng đế Đông Lăng quốc sẽ xử lý chuyện này như thế nào.
148 “Tiểu Bạch, không phải ngươi có thể nuốt được lửa hay sao? Ngươi liền đem nó giống như ngọn lửa để nuốt chửng, không phải là được sao?” Chủ ý của Vân Tiểu Mặc tuy được nghĩ ra hơi muộn, nhưng quả thật đó là biện pháp duy nhất.
149 “Các vị khách quan chớ vội, vật phẩm đấu giá cuối cùng của chúng ta có chút. . . . . . Có chút đặc biệt, bởi vì … vật phẩm đấu giá này gắn liền với một vị khách quý.
150 Bên này, Vân Khê đang chống lại cao thủ hướng mình tấn công, nàng nhanh chóng phản ứng, gặp phải cường địch, xui xui xẻo xẻo lại không thể sử dụng thần khí được, nàng không thể làm gì khác hơn là mạo hiểm liều mạng cùng đối phương.
151 Hậu viện Ngâm Phong Lâu , để trông chừng vợ chồng Long Thiên Tuyệt tốt hơn, người của Thượng Quan gia tộc liền bao toàn bộ sương phong sau hậu viện của Ngâm Phong lâu.
152 “Vậy hắn có thể mở miệng nói chuyện được không?” Mi tâm Độc Cô kiêu nhíu chặt, cũng không biết hắn nghĩ gì, ánh mắt có chút hoang mang. Vân Khê quan sát thần sắc của hắn, vuốt cằm nói: “Ta cho hắn ăn một loại đan dược đặc thù do ta luyện chế, thanh quản của hắn cũng đã hoàn toàn khôi phục, có thể mở miệng nói chuyện giống như người bình thường.
153 Sau khi xử lý xong thần khí , hai người không lưu lại nữa, cũng đi theo đám người kia phóng mạnh về phía gian phòng đang có chuyện phát sinh. Mặc dù trong lòng sớm có chuẩn bị, nhưng khi thấy bộ dạng ba người Lỗ trưởng lão chết đi, Vân Khê vẫn không nhịn được mà nôn mửa, Vân Thị Thập Tam Hương của nàng, quả nhiên không hề tầm thường! Cái gì mà Thần huyền cao thủ, chẳng phải cũng đành quỳ gối trước Vân Thị Thập Tam Hương của nàng sao? Nói đến nàng Vân Thị Thập Tam Hương, chính là thứ đặc biệt chế ra nhằm khống chế cao thủ, thời gian phân tán ngắn, chức năng thẩm thấu mạnh, hơn nữa nàng đặc chế ống phóng độc bằng đồn, an toàn, hữu hiệu! Phàm là có người hơi dính chút độc phấn vụn, năng lực phản ứng của thân thể sẽ chậm chạp rõ ràng, một khi phản ứng của đối phương hơi chậm chút ít, sẽ có càng nhiều là độc phấn lây dính đến trên người của đối phương, đây là phản ứng dây chuyền.
154 “Thiên Tuyệt, lần trước chàng cùng Độc Cô Kiêu tỷ võ, tình hình chiến đấu cụ thể như thế nào?” Long Thiên Tuyệt nghĩ mông lung, ngắm nhìn Song Tử Phong, thần sắc có chút phiêu dạt.
155 ” Định—-” Thanh âm lạnh lùng thốt ra từ miệng Long Thiên Tuyệt, mâu quang sắc bén như phi đao hướng thẳng về phía thân ảnh màu đỏ, một cổ khí thế mãnh liệt kinh người từ áo bào bùng phát, hắn bay lên, cả khuôn mặt bỗng dưng ngửa lên, như hắn chính là Chiến thần từ viễn cổ đi tới ! Cả ngọn núi lay động vừa dưới chân hắn, mà hắn chính là chúa tể của thiên hạ, nắm trong tay quyền sanh sát.
156 Đông Phương Vân Tường cầm bút viết, không biết nghĩ tới cái gì, trong mắt hiện lên một tia mềm mại. Đây là lần đầu tiên hắn viết thư cho nàng, sau khi nhìn thấy, nàng có hay không sẽ tự mình tìm đến, hắn có thể gặp lại dung nhan tuyệt sắc của nàng hay không? Nghĩ đến, trong lòng lại có chút hồi hộp.
157 “Cô bé, ngươi cũng ngồi đi” Lão già áo xám đảo nhẹ ánh mắt qua phía Hiên Viên Nghễ Nhi, mang theo mấy phần tìm tòi nghiên cứu, trong mắt chợt loé qua một tia cơ trí rồi biến mất.
158 Lăng Thiên cung. Giữa trưa, ánh nắng ấm áp xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp cành lá, chiếu lên người một đôi nam nữ, nữ tử thân ảnh đỏ hồng cùng nam tử dáng người cao ngất hoà vào một chỗ, phác hoạ nên một bức tranh tuyệt đẹp.
159 Sau khi buổi họp mặt gia đình tan, Vân Khê còn có chút chuyện cần thương nghị thật nghiêm túc với Long Thiên Tuyệt. “Thiên Tuyệt, lần này tới Hách Liên gia tộc, ta muốn mang theo Thượng Quan cô nương đi cùng chúng ta, chàng thấy được không?” Thượng Quan Như Nhi là muội muội ruột thịt của bạn cũ của Long Thiên Tuyệt, hơn nữa huynh trưởng của Thượng Quan Như Nhi là vì cứu hắn mới bỏ mạng, cho nên Long Thiên Tuyệt rất coi trọng nàng ta, muốn bảo hộ nàng ấy thật tốt, bởi vậy tất cả chuyện gì liên quan tới Thượng Quan Như Nhi, đều cần sự đồng ý của Long Thiên Tuyệt mới được.
160 Thời gian trôi qua thật nhanh. Trong vòng ba ngày, đám người Vân Tiểu Mặc ở Thánh Cung đã học xong căn bản, biết cách dùng Thánh Ngữ trong giao tiếp đơn giản hằng ngày như chào hỏi, hỏi đường, tự giới thiệu, vân vân.
Thể loại: Xuyên Không, Đô Thị, Ngôn Tình, Khoa Huyễn
Số chương: 50