121 “Tiểu Tả, từ nay về sau ngươi kêu Tiểu Tả đi. ”“Chủ nhân, thực lực của ngài thật yếu! Với tình trạng hiện tại của ngài bây giờ, mỗi một lần sử dụng ta, thì phải tĩnh dưỡng một ngày, nếu không , vô cùng có khả năng sẽ mất máu mà chết.
122 Sáng sớm ngày thứ ba, Vân Khê là bị một trận nồng đậm mùi hoa làm tỉnh. Cánh tay trắng nõn theo quán tính quàng sang bên trái, vòng ngọc bích trên cổ tay ánh lên màu xanh trên da thịt như tơ, đầu ngón tay chạm đến chỗ trống rỗng , cho thấy người nằm bên cạnh nàng sớm đã không thấy bóng dáng.
123 Long Thiên Tuyệt quét mắt nhìn một vòng, ánh sáng lạnh bắn bốn phía, vì vậy không còn có người nào dám tiến lên tham gia náo nhiệt nữa. Tầm mắt của hắn từ từ di chuyển, cuối cùng rơi vào trên người nhi tử, vẻ mặt bỗng dưng chuyển sang nhu hòa, cười yếu ớt nói: “Tiểu Mặc, con nhất định là đứng ở bên này cùng phụ thân đúng không? Con và ta cùng họ Long, đều là truyền nhân của Long gia chúng ta, sau này tất cả mọi thứ của phụ thân, cũng sẽ truyền lại cho con!”Hắn cười không ngớt, mâu quang long lánh lưu chuyển, trong sự tươi cười bao hàm vô số thâm ý sâu xa.
124 Vân Khê trên đầu che khăn lụa đỏ, thấy không rõ cảnh tượng chung quanh, chỉ có tiếng nhạc, cùng lời chúc phúc không dứt bên tai, tay nàng nắm lấy một đầu của Hồng Lăng (dây lụa đỏ tân nương tân lang cầm), trong lòng thì tim đập như hươu chạy.
125 “Đúng rồi, Vân thúc thúc, phiền toái thúc đem Độc Cô thúc thúc mời tới, người của Tư Đồ gia tựa hồ cũng rất sợ Độc Cô thúc thúc. ” Con ngươi mơ hồ của Vân Tiểu Mặc di chuyển lòng vòng, như có điều suy nghĩ.
126 Trong đại sảnh, đang trình diễn vở kịch mẹ con ôm đầu khóc rống. “Nương, mau dẫn ta rời đi thôi, ta muốn về nhà!” Thất tiểu thư bị giam mấy ngày, đã hao gầy không ít, gương mặt xinh đẹp bị bẩn tèm lem, đầu tóc rối bời, rất là chật vật.
127 Vân Tiểu Mặc lôi kéo Tư Đồ Mẫn Mẫn ra khỏi đại sảnh, liền hướng nơi khác du ngoạn. Ngoài cửa đại sảnh cách đó không xa, tầm mắt Vân Thanh tiếp tục đuổi theo bóng dáng đó, trong lòng vừa kích động lại vừa thấp thỏm.
128 Nghe được Vân Tiểu Mặc xui khiến mình rời nhà trốn đi, Tiểu Bạch tự nhiên sẽ không từ chối đề nghị của Tiểu Mặc Mặc, đồng thời cũng không có bất kỳ dị nghị nào, cho nên một người một thú sủng liền lén lút rời đi Lăng Thiên Cung, bỏ nhà trốn đi.
129 Nhìn xe ngựa càng đi càng xa, hai gã Hắc y nhân có chút do dự. “Nếu không đuổi theo nó sẽ bỏ chạy xa!” “Bất quá chỉ là đứa bé thôi, chúng ta đường đường là Thượng Quan gia tộc, danh môn chính phái, chẳng lẻ muốn học cái đám tà phái kia bắt cóc một hài tử sao?” “Nhưng hắn là từ Lăng Thiên Cung mà đi ra, có lẽ cùng Long Thiên Tuyệt có quan hệ đặc thù, chúng ta muốn đem Đại tiểu thư từ Lăng Thiên Cung cứu ra, thì bắt hắn đem đổi, có lẽ là biện pháp hữu hiệu mau lẹ nhất.
130 ” Ngư Nhi, Tiểu Mặc, đến bữa tiệc trong Cung, các ngươi từ lời nói đến việc làm phải thận trọng, không thể tùy ý va chạm các chủ tử trong Cung. Nếu các chủ tử có lời gì muốn hỏi, các ngươi cũng phải đàng hoàng mà trả lời, không thể tùy hứng làm bậy, làm mất mặt của chúng ta, biết không?” trước khi tiến cung, Chu Thị Lang không quên tinh tế dặn dò hai đứa bé một phen, sợ bọn họ ở bữa tiệc trong Cung gặp phải chuyện thị phi.
131 Đang lúc mọi người đắm chìm thật sâu ở trong cơn mưa phùn liên tục của Giang Nam này, thì một tiếng đàn thấp mà trầm đột nhiên tăng thêm đi vào, phá vỡ cảnh uyển ước ôn nhu đắc ý.
132 Vì Gia chủ Tư Đồ gia – Tư Đồ Khôi cỡi ngựa đi theo ở bên xe ngựa, neân hai mẹ con Nhị phu nhân cùng Thất tiểu thư trong lòng tuy có chứa nhiều bất mãn cùng oán khí, nhöng cũng không dám làm trò phát tác trước mặt Tư Đồ khôi.
133 Sau khi Vân Khê xuất phủ mới biết nhị phu nhân sắp xếp cho nàng xem mắt ba đối tượng, chia ra ba buổi, sáng, trưa, tối, nàng hẳn là nhọc công không muốn cho Vân Khê trở về Tư Đồ phủ trong hôm nay.
134 Vân Khê quan sát thần sắc Mạnh Hạ Thu, thấy hắn thỉnh thoảng quay đầu lưu luyến, trong lòng thầm cảm thấy không ổn. Mạnh Hạ Thu tuyệt không phải là loại người mà để hai người bọn họ dễ dàng đuổi đi như vậy, Liễu Dật Phong và Dung Thiếu Khanh lúc trước không gặp qua Tư Đồ Mẫn Mẫn, cho nên khi phát hiện ra nàng khác một trời một vực so với lời đồn, kỳ vọng càng cao thì thất vọng càng lớn.
135 “Gia chủ, đại tiểu thư đến!”Sau tiếng truyền của hạ nhân, một thân ảnh hồng sắc mỹ lệ, thanh nhã bước vào phòng khách. Chỉ một thoáng cả phòng khách liền sáng rực hẳn lên, tỏa hương bốn phía.
136 Ngũ trưởng lão phụng mệnh trước hết đi đuổi bắt con tin, không được chậm trễ, cho nên hắn quyết định mang theo hai thủ hạ đi suốt đêm đến trạm dịch mà Vân Tiểu Mặc nghỉ tạm.
137 “Chính là ở đây. ” Vân Tiểu Mặc ngửa đầu đứng ở Tường Thụy ngân hiệu. “Nhanh lên một chút, đừng chậm trễ thời gian. ” Thanh âm thúc giục của Bình trưởng lão theo hắn vào cửa lớn của Tường Thụy ngân hiệu.
138 Từ thời khắc phát hiện chuyện xấu đến bây giờ, Thất tiểu thư đứng ngơ ngác ở cửa phòng, cả người bảy hồn thì bay mất sáu phách. Lúc này thấy Vân Khê đến đây, Thất tiểu thư nổi điên chạy về phía Vân Khê: “Là ngươi! Là ngươi gài bẫy hãm hại nương ta! Ta liều mạng với ngươi.
139 Nói về Vân Tiểu Mặc được người cửa hàng Tường Thụy ngân hiệu bảo vệ chạy thẳng tới phủ nhị hoàng tử Đông Lăng quốc, dọc đường đi đã đổi mấy chiếc xe ngựa ở các địa điểm liên lạc bí mật, cuối cùng rốt cục thuận lợi tới đích.
140 Một con rồng bay đột nhiên xuất hiện trên bầu trời Hổ Dực doanh, các quân sĩ đang thao luyện lập tức xôn xao. “Tướng quân, mau nhìn kìa! Trên trời có rồng!”“Là rồng thật a! ông trời ơi, ta không phải đang nằm mơ chứ?”Bọn lính dừng lại chuyện đang làm, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, liên tiếp than thở.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 23