621 Đại khái đến lúc hoàng hôn, lúc mặt trời lặn về phía tây, lúc sắp biến mất ở đường chân trời, ở trung tâm hải đảo, một đại trận truyền tống từ từ mở ra.
622 Trong ánh mắt soi mói của mọi người, Vân Mộ Phàm lấy ra một viên đan dược từ bình sứ, chỉ một thoáng sau trong không khí tràn ngập mùi hương làm người ta sảng khoái.
623 "Như vậy sao được? Chúng ta còn đang vội vàng mang Trúc trưởng lão về hội nguyên lão đây. " Mấy vị cao thủ ở đội hộ vệ nóng nảy, lấy sự hiểu biết của bọn họ đối với Nhị Vân Mạn, quá nửa là nàng ta nổi lên sắc tâm với Trúc trưởng lão.
624 Uỳnh một tiếng, Vô Tâm nguyên lão tức giận xô cửa vọt vào đầu tiên. Nhị Vân Mạn là người bà ta nhìn trúng để lựa chọn làm Tông chủ tương lai, bà ta tuyệt đối không cho phép nàng ta phạm nửa điểm sai sót.
625 "Thiên Tuyệt, tỉnh. " Đôi tay mềm mại xoa nắn huyệt vị của hắn, Vân Khê nhìn Long Thiên Tuyệt từ từ mở mắt ra, rốt cục tỉnh lại. Cố nén cười nhưng không nhịn được xì ra tiếng.
626 Sâu trong rừng cây, nhảy ra ba con Thiên Ma, bọn chúng có hình dáng giống như Viên Hầu, thực lực thoạt nhìn không kém. Tiểu Phượng Hoàng bay quanh quẩn trên đầu bọn chúng, tầm mắt lại rơi vào một mảnh ruộng thuốc phía sau ba con Thiên Ma, kích động hô: "Vân Khê, mau nhìn.
627 Long Thiên Tuyệt ra tay, thật ra chủ yếu là thông qua ánh mắt mà quan sát, thành viên mỗi một tổ đều có những đặc điểm, không giống với các thành viên trong tổ của hắn: không đoàn kết, tâm cao khí ngạo, thích biểu hiện sự nổi bật của mình, cũng là mục tiêu hắn chú ý, vả lại chính là quan sát tích phân bài ở bên hông mỗi người, những tích phân bài chỉ cao mười phân kia, hắn cũng không liếc mắt nhìn một cái, tích phân bài cao hơn năm mươi phân, hắn chỉ hơi để ý, phần lớn lực chú ý đều tập trung trên người những cao thủ có tích phân bài cao từ hai mươi đến bốn mươi phân.
628 Cũng không lâu lắm, Lục Vân Mạn đi vòng vèo trở lại: "Đã xảy ra chuyện gì? Mới vừa nghe được các ngươi kêu cứu, Hư Vô công tử để cho ta sang đây nhìn xem.
629 Vân Khê một người dẫn đầu rời đi truyền tống trận, tiến vào đến không gian tầng thứ ba, dõi mắt nhìn lại, khắp nơi đều là màu tím. Theo lý thuyết, màu tím chính là tốt đẹp, màu sắc lãng mạn, nhưng ở trong mắt Vân Khê, nơi này tràn đầy nguy cơ.
630 Ánh sáng màu trắng từ trên người Vân Khê bộc phát, hiện lên hình dáng quả cầu, khuếch tán ra. Thời gian, không gian, đều ở đây trong một khắc dừng lại.
631 Vân Khê kinh ngạc nhìn về phía Hư Vô công tử, vẫn cảm thấy dạng người kiệt ngao bất tuân lại vô cùng kiêu ngạo như hắn sẽ không thể nào nhận thua. Quyết định của hắn, ngoài dự liệu của mọi người!"Nhớ kỹ lời ngươi nói, trên người chúng ta chảy dòng máu giống nhau, ngươi sẽ đối xử tốt với tất cả tộc nhân!" Lạnh lùng nói xong, Hư Vô công tử xoay người, nhanh nhẹn rời đi.
632 Từng dãy bia mộ, biết trải qua bao nhiêu năm tháng ma luyện, thê lương, trầm lâu. Chữ viết bia mộ hoàn toàn nhìn , lưu lại chỉ có dấu vết của năm tháng.
633 Xa xa, nhìn lại hải đảo bị khí độc màu đen nuốt hết, lòng của mỗi người đều nặng nề. Những cao thủ Nội tông sinh sống ở đó mấy chục năm, mấy trăm năm, cho tới mấy ngàn năm, khí độc màu đen cắn nuốt nơi bọn họ sinh sống, đáy lòng mọi người tràn ngập tư vị khó.
634 Vân Thanh Uyển ngg đầu, liếc liền nhìn được thất khiếu chảy máu của Đinh Tiêu Dao, quá sợ hãi, mấy bước bò qua: “Tiêu Dao! Các ngươi làm gì với Tiêu Dao? Tại sao các ngươi có thể mang chàng ra khỏi mộ? Chàng thể rời mê tung Băng Vụ, các ngươi hại chết !”“Vân Thanh Uyển, người chính hại Tiêu Dao là ngươi! Làm sao ngươi có thể đặt ở bên trong khí độc mê tung Băng Vụ như vậy, tại bị khí độc phản bệ, Tiêu Dao biến thành như vậy là do ngươi làm hại!”Vân Thanh Uyển quay đầu lại, được tiểu phượng hoàng dừng ở người Đinh Tiêu Dao, ánh của bà ta co rụt lại, sau đó trong cổ họng phát ra tiếng gầm thét ên cuồng: “Vân Huyên, ngươi có tư cách gì trách cứ ta? Nếu như phải là ta Tiêu Dao cũng chết từ vạn năm trước.
635 Vân Hi đại nhân, thuỷ tổ Vân tộc, lại còn sống?Tin tức này bản thân cũng thể tin nổi!Song, hết lần này tới lần khác chính là hai người Vô T nguyên lão và Vô Hi nguyên lão kích động nhảy nhót.
636 Ánh nến lay động, Lạc L Nhi bất an ngồi ở bên trong gian phòng, cuốn lấy góc áo. Bên trong gian phòng trống rỗng, nha hoàn thối lui, chỉ còn lại có mình.
637 Đó là tiểu đảo vô danh, xa xa có thể nhìn cảm nhận được sóng biển cường đại dao động, lấy tiểu đảo làm trung t, mặt biển bốc hơi tầng nhiệt khí màu trắng, nhiệt khí cuồn cuộn, phảng phất như đem tiểu đảo đặt trong mây mù.
638 Long Thiên Tuyệt từ từ ngg đầu lên, thanh lạnh như băng : “Ngươi ! Trở về cho Tử Yêu, có lòng nhân ái mới có thể bình định được thiên hạ, ngược lại, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng, mất tất cả.
639 Nha hoàn kh trương sợ muốn chết, tay run run, nhặt từng mảnh vỡ của Ngọc Như Ý, cố gắng ghép lại thành hình, nhưng được. Nàng gấp đến độ sắp khóc, với tính tình của tiểu thư, biết được làm vỡ Ngọc Như Ý nhất định đánh chết.
640 Giọng này rất quen thuộc!Vân Khê tiếp tục xuyên qua cửa sổ nhìn quanh, thân ảnh màu vàng từ từ xoay người, hình ảnh từ từ lọt vào trong. Khí chất cao thượng trong trẻo, từ trong xương lộ ra.