601 “Tiểu tử. ” Hách Liên Tử Phong do dự chốc lát, vẫn quyết định đem Tiểu Nguyệt Nha sớm trả lại cho vợ chồng Vân Khê, để tránh đêm dài lắm mộng. Đứng dậy, đang định đem Tiểu Nguyệt Nha ôm lấy, cửa phòng bị đẩy ra, Tử Yêu xuất hiện ở cửa vào.
602 Vân Khê kinh ngạc, chuyện lại phải phát triển như vậy, vượt ngoài dự liệu của nàng. May mắn là, Tiểu Nguyệt Nha rốt cục đã trở lại. “Hách Liên đại ca, cám ơn huynh, cám ơn huynh đã chăm sóc cho Tiểu Nguyệt Nha, mang nhi nữ trở về bên cạnh ta.
603 “Hiện tại có người xem thường Vân tộc ta, thân là Tông chủ, lúc này không đứng ra, vậy Vân tộc để cho ngươi làm Tông chủ để làm gì?” Vân Khê trào phúng nói.
604 Từ phủ đệ Bắc Thần đi ra ngoài, Vân Khê tâm sự nặng nề. “Thiên Tuyệt, chàng biết Hách Liên đại ca tu luyện võ công gì không? Vì sao ta nhìn lại thấy nó giống tà môn như thế?”“Ta cũng không rõ, nhưng nghe nói võ công của gia tộc Bắc Thần từ trước đến giờ đều rất lợi hại, người tu luyện có thể trong khoảng thời gian ngắn tăng thực lực lên, nhưng chiêu thức thường thường tàn nhẫn, tổn hại âm đức (người xưa cho rằng việc làm nhân đức ở dương gian đều được ghi công ở âm phủ).
605 Chân trời vài đám mây nhàn nhạt bay, dãy núi hợp với dãy núi. Một cái nhìn lại, toàn cảnh là màu xanh biếc. Chỉ tiếc, mùa thu đến rất gần, màu xanh biếc trước mắt này rất nhanh sẽ bị bao phủ trong gió thu.
606 Nhìn không thấy đường ven biển, trước mắt mọi người chỉ thấy điểm trắng nổi lơ lửng, nhìn kỹ, mới biết những con cá chết kia màu ngân bạch (trắng bạc).
607 Đoan Mộc Hùng làm sao có thể nghĩ đến, mình hao hết tâm tư muốn làm cho cháu gái nhỏ vui vẻ, mà cháu gái nhỏ của lão giờ phút này đang cận kề với sinh tử?Lúc gần tới gian phòng của cháu gái, nghe thấy hai nha hoàn đang bàn luận xôn xao.
608 Ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người Đoan Mộc Tĩnh, khuôn mặt nhỏ bé hanh lệ của cô bé, giờ phút này hơi tái nhợt, những giọt nước trên tóc trên y phục nhỏ giọt, rơi xuống đất.
609 Một thân Bạch long, xem ra đích xác là Tiểu thái tử của Long Vương cốc không thể nghi ngờ, cũng chỉ có mỗi một thời đại Long Vương mới có một thân bạch long phấn nộn mập mạp.
610 “Tiểu Tĩnh đừng khóc, sau này sẽ không có ai dám bắt nạt muội nữa. ” Nhẹ nhàng vỗ về lưng Đoan Mộc Tĩnh, Tiểu Mặc nhẹ giọng an ủi. “Tiểu Tĩnh, sao người Đoan Mộc gia lại xấu như vậy, luôn bắt nạt ngươi thế?” Tiểu Bạch bất mãn.
611 “Đoan Mộc Tĩnh, Đoan Mộc Nịnh Nhi, lên đài tỷ võ!”Đoan Mộc Tĩnh nghe trọng tài kêu tên mình, bé lập tức đi tới, phần lớn ánh mắt mọi người ở đây đều khinh bỉ cô bé, bởi vì thoạt nhìn bé rất nhu nhược, so sánh cùng Đoan Mộc Nịnh Nhi, cô bé căn bản là không biết tự lượng sức mình.
612 Lời của Đoan Mộc Hùng không thể hoàn toàn thuyết phục mọi người ở đây, nhưng là đủ để cho người Đoan Mộc Gia tộc thận trọng cân nhắc. Sứ mạng gia tộc, đối với bọn hắn mà nói, là chuyện quá xa xôi, bọn họ cơ hồ hoàn toàn quên mất.
613 “Tiểu Tĩnh, không nên suy nghĩ bậy bạ. Chỉ có người xấu mới chết, muội lương thiện, đáng yêu như vậy nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi. ”“Thật sao?” Đoan Mộc Tĩnh không tự tin hỏi lại.
614 Mấy người đang nói chuyện, Tạ trưởng lão bị ba thú sủng quần đấu trong miệng phát ra tiếng kêu thảm thiết, quá hung tàn rồi! Tại sao có thể đối xử với lão nhân gia như vậy?Cho dù chết, hắn cũng muốn biết, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, tại sao muốn quần đấu hắn?“Các ngươi…… Rốt cuộc là người nào?” Tạ trưởng lão người đầy thương tích, khẽ run đưa tay, sờ hông của mình.
615 “Đem thi thể trong hồ nước vớt lên!” Long Thiên Tuyệt phân phó. Sau một thời gian, thi thể đã được vớt lên, Đoan Mộc Gia chủ đã chết, không có ngoại thương, kinh mạch đứt đoạn.
616 Cô gái đem Kinh Hồng kiếm trả cho Vân Khê, thu liễm nụ cười, nàng từng bước đến gần Vân Khê, giơ tay muốn chạm vào tóc Vân Khê. Theo bản năng, Vân Khê tránh được.
617 Mặt trời lên cao, sương mù nhàn nhạt tản đi, trên biển lộ ra một hòn đảo đơn độc. Trên bờ hòn đảo này, có mấy tên nam tử áo trắng che mặt, mang mấy cái cáng đi từ ven biển lên bờ.
618 Vân Khê trầm ngâm, trong đầu nhớ lại tất cả về phủ tướng quân ở Nam Hi quốc, đem toàn thân huyền khí từ từ rót vào hai ngón tay. Đầu ngón tay nổi lên ánh sáng quang mang từ từ lớn dần lên, hai ngón tay nàng hai vươn ra phía trước, đem huyền khí rót vào trong Ngọc bích.
619 Sứ giả vẫn duy trì trầm mặc, rốt cục cũng đứng lên nói chuyện. Vênh mặt hất hàm sai khiến. Vân Khê nhìn về phía nàng, nữ tử này mặt mũi xinh đẹp, nhìn bên ngoài cũng chỉ chừng trên dưới ba mươi, nhưng ánh mắt vô cùng tang thương, thật giống như đã nhìn thấu tất cả trên đời này.
620 "Cuồng vọng tự đại như vậy chắc chắn ngươi sẽ mất mạng," Mắt Thất Vân Mạn chợt lóe, "Chỉ bằng ngươi cũng muốn chiếm vị trí trên bảng Phong Vân? Cũng được, ta giết ngươi trước để ngươi không còn cơ hội tham gia bảng Phong Vân nữa.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Phụ, Nữ Cường
Số chương: 32
Thể loại: Xuyên Không, Đô Thị, Khoa Huyễn, Ngôn Tình
Số chương: 23