541 Long Thiên Tuyệt cũng không lo lắng, không nóng không lạnh nói: “Đại sư chớ vội! Vũ khí ta còn chưa chế tạo ra, có thể cho ta thời gian nửa ngày được không? Nửa ngày sau, ta nhất định chế tạo ra vũ khí có tính phòng thủ, mời đại sư bình luận.
542 Bạch Tuyết Mai bưng chút thức ăn trên kỉ trà, phiêu dật mà vào, từ xa xa nhìn thấy hai đứa bé lanh lợi khả ái ngồi ngay ngắn ở tại chỗ. Ca ca muội muội khóe miệng đều treo vẻ tươi cười mê chết người không đền mạng, vô luận người nào thấy, cũng nhịn không được muốn nhẹ nhàng đưa bọn họ vào túi áo.
543 Ca ca không cho đi! Tiểu Nguyệt Nha hướng về phía phụ thân, vừa muốn đi theo lại vừa không dám chống đối lời của ca ca,bộ dáng khả ái quấn quít, thấy vậy Long Thiên Tuyệt muốn hung hăng hôn một cái lên khuôn mặt phấn nộn nhỏ bé, hắn liền làm như vậy.
544 Ánh trăng kiều diễm, mông lung mịt mờ. Bên trong phòng dưới ánh nến, trên màn cửa sổ bằng lụa mỏng ánh ra một bóng hình xinh đẹp thướt tha, bên trong gian phòng mơ hồ có tiếng nước chảy vọng ra, như có người từ trong thùng tắm bước ra.
545 Bạch gia chủ đến chết cũng không nghĩ rằng thậm chí ngay cả một chiêu hắn cũng không thể chống cự và lại chết trong tay của Bắc Thần Mẫn Nhi. Phải chết như vậy, đáng giá không? Đáng giá! Hắn là vì tiền đồ của Bạch gia mà chết, hắn chết có thể nhắm mắt! Trên giường, Long Thiên Tuyệt ở trán toát ra đầy mồ hôi lạnh, trong tháp ngoài tháp các loại tình huống thay phiên xuất hiện, ngoài dự kiến của hắn quá nhiều.
546 Vân Mộ Phàm không tiếp tục giằng co, tập trung toàn bộ tinh thần giúp Long Thiên Tuyệt đột phá quan ải. Bên ngoài phủ thành chủ, một nhóm đông cao thủ vẫn ở chỗ địa phương máu tanh mà chém giết, những cao thủ này phần lớn đến từ gia tộc Tông Chính, quần áo trên người có thể thấy huy hiệu gia tộc Tông Chính.
547 Toàn thân cảm giác sảng khoái, giống như trọng sinh, Long Thiên Tuyệt nhẹ nhàng bay xuống, mở mắt, hai mắt phát sáng. “Đa tạ nhạc phụ đại nhân!” Long Thiên Tuyệt nhìn mặt Vân Mộ Phàm, rốt cục thấy rõ hình dáng ông, này mới hẳn là chân thực diện mục của ông, vô luận khí chất hay là khuôn mặt, đều có mấy phần tương tự với Khê Nhi.
548 Bóng đêm mê ly, sương đêm bảo phủ xuống, càng lộ vẻ sâu thẳm huyền bí. Vân Khê thi triển thuật Na Di, ly khai chỗ ở hộ săn bắn, căn cứ vào bản đồ thợ săn cấp, rất dễ dàng liền tìm đến chỗ ở vị thầy thuốc kia Chỗ ở rất đơn sơ, chỉ có mấy gian nhà nhỏ nhà tranh bình thường, ngoài nhà tranh có vài mẫu vườn thuốc.
549 Kể từ lúc vượt qua lôi vực, Vân Khê lại ở trên lưng Nhị chưởng quỹ chịu một đường xóc này, dưới chân không phải tảng đá cũng là giẫm phải hố, ngã trái ngã phải, một chút cũng không được sống yên ổn.
550 Sau khi Hổ vương rời đi, Vân Khê đứng tại chỗ, tiếp tục chờ Mãng hậu. Một lúc sau, mới nhìn thấy Hách Liên Tử Phong chậm chạp trở về. Hơi thở của hắn có chút rối loạn, không biết đi nơi nào.
551 “Hắc Mãng”. Hai tròng mắt của Long Thiên Tuyệt co rụt lại, toàn thân ở trạng thái đề phòng, lặng lẽ đưa tay đặt lên chuôi kiếm ở bên hông. Vù vù vù —— Chiến đội Hắc Mãng ầm ầm đi đến, đem ba người vây quanh ở giữa, tạo thành một mảnh đông nghịt, che lại ánh sáng nơi cuối chân trời.
552 Quá tức giận ! Long Thiên Tuyệt, tiểu tử ngươi tốt lắm, dám cho nhạc phụ đại nhân ta một chiêu như vậy. Ngươi chờ đó cho ta. Vân Mộ Phàm lo lắng ngó nhìn Ngọa Long cư, muốn xác định bên trong Ngọa Long cư hai tiểu bảo bối có bình yên vô sự hay không, nhìn vào cửa sổ của Ngọa Long cư, Vân Mộ Phàm ân cần hỏi: “Tiểu Mặc, cháu và muội muội có làm sao không?” Khuôn mặt lạnh lùng nhỏ bé của Tiểu Mặc hiện lên ba vạch đen.
553 “Hách Liên Tử Phong !” Long Thiên Tuyệt ánh mắt sắc bén, cánh tay ôm hông Vân Khê vô thức ôm chặt. Từ khi nào mà thực lực của Hách Liên Tử Phong lại cao sâu khó lường như thế? Hắn mai phục ở bên cạnh bọn họ, mà mình lại hồn nhiên không biết, quá mất thể diện rồi, “Hắn không phải là Hách Liên đại ca, hắn là Tử Yêu.
554 “Cha, mọi người đang nói gì đấy? Sao ta càng nghe càng không hiểu?” Vân Khê không giải thích được, không biết hai người nói chuyện gì nữa. “Không có gì, nhạc phụ đại nhân đang tán dương ta.
555 Tại Hắc Mãng Sơn ánh trăng lúc nào cũng bị những đám mây mỏng như những sợi bông che khuất, kèm theo sương mù và mưa bụi lất phất, khiến cho người ta có cảm giác thần bí và khó hiểu.
556 Thủy Quy cự thú chở năm người Vân Khê, rất nhanh liền nhảy vào khu tập trung Thiên Ma. Bốn người Vân Mộ Phàm, Long Thiên Tuyệt, Vân Trung Thiên và Vân Mạch Thiên cùng nhau cầm kiếm đứng lên, xung phong liều chết ở phía trước, Vân Khê canh giữ ở tại trên lưng Thủy Quy cự thú, lắng nghe động tĩnh xung quanh ở trong nước.
557 Tiếng đánh nhau dần dần ngừng lại, hai bên tách ra, đứng song song với nhau. “Khê Nhi ——” Long Thiên Tuyệt bị đám người cản trở, chỉ có thể đứng xa xa nhìn Vân Khê.
558 Mọi người nhìn tính khí cổ quái của năm sư đồ, đều cảm thấy buồn cười. Vân Khê nghĩ ra điều gì đó, đột nhiên kinh ngạc nói: “Nói như vậy, ta với Ngọc Thụ Lâm Phong cũng được cho là có quan hệ thân thích a?” Tầm mắt của nàng không chút kiêng kỵ quét qua quét lại vài cái trên thân của bốn người Ngọc Thụ Lâm Phong, một bên gật đầu, một bên cười đến quỷ dị: “Cũng không tệ lắm! Kêu một tiếng tỷ tỷ đi!” Bốn người Ngọc Thụ Lâm Phong nhìn thấy ánh mắt của nàng quét qua quét lại trên người mình, cùng nhau rùng mình, xinh đẹp như vậy cư nhiên lại là một nữ nhân lưu manh.
559 Thầy trò Côn Luân lão giả trải qua nhiều cay đắng đi tìm được Đinh Tiêu Dao, tổ tiên Côn Luân phái, rốt cục cũng có tung tích, song lại là từ trong miệng Tông chủ biết được, không biết là may mắn hay là bất hạnh.
560 Tiếng nói hạ thấp, lại là hai tiếng thét chói tai luân phiên hù dọa mọi người. Đợi Tông chủ quay đầu lại , phát hiện Lan trưởng lão cùng một gã cao thủ Vân tộc khác biến mất không thấy, hiện giờ chỉ còn lại có hai người, mình cùng Cung chủ.
Thể loại: Tiên Hiệp, Dị Giới, Huyền Huyễn, Xuyên Không
Số chương: 100