221 Từ khi trải qua trận tai kiếp hai mươi năm trước, Hải Vực đã hình thành một thế cục mới. Đông hải, Nam hải, Bắc hải liên minh đồng lòng, trước thì tiêu diệt tàn dư thế lực của Hồng hải, sau đó lại quét sạch dư nghiệt của Tây hải, khiến cho Hải vực khôi phục lại được hòa bình.
222 Sương khói lượn lờ, ngũ sắc lưu động hệt trong thế giới như mộng như ảo, trăm hoa nở rộ, cây cỏ phát sáng. Bốn bề, vô số bướm hoa cùng nhau nhảy múa, hệt như những tinh linh xinh đẹp, lấp lánh ánh sáng các màu sắc.
223 Nhìn thành Hắc Ám lơ lửng giữa không trung, Diệp Tâm Nghi kinh hãi than:- Không ngờ chẳng khác chút nào như đã thấy trên màn hình, quả thật là khiến cho người ta không thể nào bàn luận được.
224 Trong huyệt động rộng rãi, một ao lửa đỏ rực chiếm đến hơn nửa không gian. Giữa ao, lửa đỏ nhảy múa, dung nham tràn ra bên ngoài, khí cực dương cực nóng hệt như sóng hoa cuốn bay cao vài chục trượng, thôn tính mọi thứ chung quanh.
225 Rời khỏi phủ đệ Đinh Dương, Lục Vân chạy thẳng về phía Tây thành. Trên đường đi chàng gặp không ít người của thành Hắc Ám, nhưng không có một người nào nghi ngờ chàng.
226 Lục Dương đại điện, Bách Linh và Thương Nguyệt nghênh chiến với Hắc Ám thành chủ, không khí giữa hai bên rất khẩn trương, tràn đầy sát cơ. Đối với Bách Linh và Thương Nguyệt, tu vi bọn họ bốn năm trước đã đến chỗ tuyệt hảo.
227 Chăm chú nhìn xuống vực băng dưới chân, Tử Vong thành chủ trong mắt toát ra một tia nhìn phức tạp, lạnh lẽo nói:- Có khách từ xa đến, chủ nhân cũng không ra mặt chào hỏi một chút được sao?Giữa hư không, một thanh âm lạnh lẽo đáp lại:- Lòng không có ý thiện, hà tất phải cưỡng bách gặp mặt.
228 Tuyết Ẩn Cuồng Đao nghi hoặc nói:- Cao thủ Đằng Long cốc không ít, nơi này dường như thiếu đi mấy người. Lam Phát Ngân Tôn trầm ngâm đáp:- Không sai, có hơn nửa số người không có mặt ở đây, giống như Thiên Lân, Dao Quang.
229 Mọi thứ đều phát sinh trong thời gian ngắn ngủi. Khi Xà Ma hất bắn được Sở Văn Tân, đang dự tính thừa thắng truy kích, tiếng kêu thảm của Vân Cơ khiến lão ta chú ý.
230 Gầm giận một tiếng, Xà Ma trong lòng tức hận vô cùng, múa tay đánh ra một chưởng đỡ thẳng lấy một chiêu này của Triệu Ngọc Thanh. Vừa mới giao tranh, giữa hai người còn chưa định được thắng bại, ai nấy lùi lại vài thước.
231 Tung mình quay về, Xà Ma giận dữ trừng Triệu Ngọc Thanh, quát lên:- Nhanh thả người, nếu không đừng trách ta vô tình. Triệu Ngọc Thanh hờ hững đáp:- Sớm biết có ngày này, hà tất phải làm gì? Nếu ngươi đã chọn con đường này rồi, chắc phải nghĩ đến kết quả như vậy.
232 Triệu Ngọc Thanh hừ lạnh đáp:- Chỉ sợ ngươi đến lúc lâm trận đã thối lui. Xà Ma giận dữ cười nói:- Chớ có dùng mắt chó mà coi thường người, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận!Bạch Đầu Thiên Ông khuyên bảo:- Xà Ma đại nhân chớ kích động, chúng ta phải phân nặng nhẹ.
233 Mã Vũ Đào vẻ mặt lo lắng, hỏi tới:- Cốc chủ, đừng khiến chúng ta thêm mơ hồ, có chuyện gì cốc chủ cứ nói thẳng ra đi. Đồ Thiên cũng nói:- Chuyện đến thế này rồi, cốc chủ lẽ nào còn có chuyện gì không thể nói rõ được?Phương Mộng Như thúc giục:- Sư huynh, hãy nói ra đi.
234 Kể từ đó, sức mạnh phóng ra ngoài do Phong U xoay tròn tạo ra và sức mạnh nén vào trong do Dao Quang xoay tròn tạo ra gặp nhau, hai bên tranh đoạt với nhau không hề khoan nhượng, chớp mắt đã phát nổ kịch liệt.
235 Lâm Y Tuyết khống chế thi thể của Thiên Lân, phụ trách trông chừng Thiên Lân cũng khuyên bảo Giang Thanh Tuyết. Thời gian cứ trôi qua trong giao chiến.
236 - Đáng ghét, chủ ta sẽ không tha cho các ngươi!Cố gắng giãy dụa, Phong U trong tình hình không thoát được phát xuất ra lời nguyền oán độc. Hoa Hồng lạnh lẽo đáp:- Câm miệng, ta trước hết tiêu diệt ngươi đã.
237 Mẫu Đơn liếc mọi người, nhắc nhở:- Thời gian không đồng hành với chúng ta, để tránh trở nên phức tạp, chúng ta phải nắm thời cơ tốt nhất. Mọi người hiểu rõ ý tứ của Mẫu Đơn, đưa mắt ra dấu cho nhau, Dao Quang nói:- Trước mắt quyền chủ động vẫn còn trong tay chúng ta, quyết không thể lãnh phí như vậy.
238 Một chiêu thành công, Tân Nguyệt đuổi theo không thôi, chớp mắt đã ép gần đến Tỏa Hồn kiếm trong ba trượng, thần kiếm trong tay quay cuồng uốn lượn, vô số làn kiếm tầng tầng khuếch tán, hệt như từng làn sáng màu lưu ly dùng tần suất khác nhau tràn đến Tỏa Hồn kiếm.
239 Lúc đó, Dao Quang phát xuất tiếng cảnh cáo, trầm giọng nói:- Chính là Thiên Tàm, hắn lại đến đây, còn dẫn theo một địch nhân rất mạnh khác nữa. Mẫu Đơn vẻ mặt nặng nề, lo lắng vô cùng lên tiếng:- Thiên Tàm đi rồi quay lại, tất nhiên phải nắm vững vài phần, bằng không hắn tuyệt đối sẽ không in bước chân lên vết xe cũ.
240 Triệu Ngọc Thanh không trả lời câu hỏi này ngay lập tức, mà quay đầu liếc qua những người bên mình, trong mắt toát ra sự phức tạp, nhỏ nhẹ cất tiếng hỏi:- Mọi người có điều gì muốn nói không?Câu này vừa phát ra, những người chung quanh vẻ mặt khác nhau, Mã Vũ Đào là người đầu tiên mở miệng thể hiện ý nghĩ trong lòng.