201 Dịch: DiamondismailBiên dịch: HumanityBiên tập: HumanityNguồn: Tàng Thư Viện Lúc này, Yến Sơn Cô Ảnh khách dẫn Linh Hoa đến một khu vực không trung cách đó vài dặm, bố trí một kết giới phong kín.
202 - Thanh kiếm đâu rồi?Tân Nguyệt quét mắt qua Tuyết Nhân, không lạnh không nóng đáp:- Nó ở trong cột lửa, nếu ngươi có hứng thú thì sao không vào đó mà tìm nó.
203 Chấn động liên tục đã kéo dài được vài ngày, đối với người tu đạo trên Băng Nguyên cũng đã quen dần. Lâm Y Tuyết mới tới Băng Nguyên, tuy đã trải qua vài lần động đất nhưng đối với chấn động kéo dài như lần này thì cảm thấy tâm thần bất an, không khỏi mất tự chủ chạy đi ra ngoài.
204 Đứng thẳng nghênh mặt đón gió bão, quay về phương Bắc, Xà Thần ánh mắt nhìn lên mặt tuyết. Ở đó, một hàng dấu chân ấn sâu đi về phía xa xăm cho thấy rõ mấy phần đau thương.
205 Trong màn đêm, vòng sáng ngũ sắc chói mắt vô cùng, lơ lửng trên tầng không của Hồng Vân Ngũ Thải Lan, khi thì bay lên lúc lại hạ xuống, lên lên xuống xuống, cứ kéo dài mãi như vậy.
206 - Đại nhân, ngài có tin ba người bọn họ không?Đợi cho mấy người Lam Phát Ngân Tôn đi rồi, Hằng Giang nhẹ nhàng hỏi. Xà Ma hừ lạnh đáp:- Ba người này trước giờ vẫn bất hòa với ta, tự nhiên ta không thể tin tưởng ba người bọn họ.
207 Gió đêm gào thét, tuyết bay lạnh người. Núi băng nhấp nhô liên miên không ngừng hệt như người khổng lồ đang ngủ say. Màn đêm như vậy, hoàn cảnh như vậy đối với Hàn Hạc phải nói là quen thuộc vô cùng, nhưng hiện nay một sự lạnh lẽo nhạt nhòa phủ kín cả người ông.
208 Một ngày mới lại đến trong ánh nắng sớm. Sáng sớm, mọi người tự động tụ tập trong Đằng Long phủ, tụm năm tụm ba bàn luận tình hình phát sinh đêm qua. Triệu Ngọc Thanh nhìn mọi người, nở nụ cười mỉm đau khổ phất tay ra dấu rồi lên tiếng:- Hiện nay mọi người đều đã tập trung đông đủ, ta cũng nói thêm cụ thể tình hình đêm qua.
209 Trải qua một ngày buông thả, không khí đau thương trong Đằng Long cốc đã giảm bớt, tâm tình dần dần bình tĩnh trở lại. Sau khi ăn điểm tâm, Triệu Ngọc Thanh vẫn không hề an bài bất cứ chuyện gì cả, mọi người tiếp tục thả lỏng như hôm qua, điều chỉnh tâm tình bản thân cho tốt.
210 Trên đỉnh Thiên Nữ phong, hoa tuyết bồng bềnh. Các cô sau khi thống nhất ý kiến rồi, xác định rõ phương châm xong liền để Vũ Điệp ra mặt tìm hiểu về các loại đặc điểm của luồng sức mạnh đó.
211 Bầu trời đen ngòm, mặt đất sáng ngời hệt như một cái vòng tròn, ở giữa là một khu vực đen nhánh, ở trung tâm có mười một điểm sáng màu xanh lục tốc độ rất nhanh, ánh sáng chói mắt rất rõ ràng.
212 Trải qua hai ngày thả lỏng, mọi người trong Đằng Long cốc tâm tình ổn định, đại bộ phận đã thoát khỏi không khí đau thương, khôi phục lại vẻ bình thường.
213 Sắc trời còn chưa rõ, Cửu Hư thánh sứ Trương Phàm đã đến gần Đằng Long cốc, tìm kiếm một chỗ kín đáo ẩn mình, yên lặng quan sát động tĩnh của Đằng Long cốc.
214 - Cẩn thận. Trong tiếng la thất thanh, Ngọc Tâm vừa thu hồi lại thần kiếm, lập tức đến bên cạnh Thiên Lân. Lúc này, Lôi Thần quyết của Thiên Lân do việc phân giải của Trương Phàm mà biến mất, cả người lập tức yếu ớt vô cùng, từ giữa không trung rơi xuống, vừa hay được Ngọc Tâm đỡ lấy.
215 Núi ở không cao, nhưng lại có tiên, nước không sâu nhưng lại linh thiêng. Nguyệt Lão lĩnh nằm trong vùng núi đất hoang chính là một ví dụ điển hình của điều này.
216 Thẳng người đón gió, tuyết bay rát người. Khí lạnh thấu xương đóng băng vạn vật, chỉ trong giây lát đã ngưng đọng thân thể của Dao Quang. Khẽ cựa quậy, Dao Quang làm vỡ băng lạnh đóng trên người, bố trí kết giới phòng ngự quanh người mới có thể xua tan được khí lạnh xâm nhập.
217 Bầu trời hoa tuyết không thôi rơi, gió Bắc gào thét lay động cả mặt đất. Tân Nguyệt đứng trong khe núi phủ đầy băng, tâm tình kích động theo thời gian trôi qua đã từ từ bình tĩnh lại.
218 Rời khỏi Lâm Phàm, Linh Hoa tâm tình bất an chạy đi tìm tung tích của Tứ trưởng lão. Trên đường đi, Linh Hoa vô cùng nóng nảy, gia tăng tốc độ đến mức cực hạn, người như rẽ không mà đi, chớp mắt đã biến mất trong gió tuyết.
219 Gió lạnh gào thét, hơi nước bốc cao. Mặt hồ to lớn bao trùm một tầng sương khói màu vàng nhạt, phát ra mùi vị lưu hoàng cay mũi. Giữa không trung, Xà Thần lơ lửng đứng đó, hai thị nữ yên lặng bên cạnh, cả ba người yên yên lặng lặng chăm chú nhìn, dường như đang chờ đợi chuyện gì đó.
220 Chăm chú nhìn ra xa xa, Triệu Ngọc Thanh trước giờ vẫn bình tĩnh xuất hiện lo lắng không tên. Trước đây, cho dù gặp phải bất kỳ chuyện gì đi nữa, ông đều có thể bình tĩnh để xử lý.