121 "Thêm một thứ?"Hắn có chút khó hiểu, nhưng vẫn là đưa lửa ngọc cho nàngQúy Như Yên tiếp nhân lửa ngọc, đem nó đặt ở trong lòng bàn tay trái, tay phải liền hiện lên bức họa trên lửa ngọcChỉ thấy đầu ngón tay mảnh khảnh của nàng mang theo màu vàng quang mang, tại ngọc lửa kia có khắc bức họa phù trận, kích hoạt phù trận kia toàn bộ toát ra màu vàng quang mangTại Phong Diệp đình thập phần chói mắt, Qủy Hoàng coi như kiến thức rộng rãi, nhưng vẫn là kinh hô ra tiếng: "Đây là phù trận?"Qúy Như yên thở một hơi, xoa xoa mồ hôi trên trán, kỳ thật nàng cũng không am hiểu chế tác phù trận, nhưng là vì báo đáp ơn cứu mạng, nàng liền miễn cưỡng chính mình làm một lần"Đây là bảo mệnh kiếm trận, nếu như ngươi gặp nguy hiểm, trước tìm nơi chạy trốn, đem lửa ngọc này bót nát, vạn kiếm tề cũng sẽ phát động, mượn cơ hội này ngươi có thể đào tẩu""Ngươi như thế nào hiểu được chế phù?"Qủy Hoàng có chút ngoài ý muốn nhìn nàng, dù sao vật như vậy tồn tại, khắp đại lục mà nói chính là nghịch thiênHắn lại không biết Qúy Như Yên có nghịch thiên không gian trong tayChỉ cần lửa cháy không gian nhận nàng, nàng chính là chủ tể trong đóQúy Như Yên mỉm cười, nhẹ nhàng nói ra hai chữ: "Bí mật!"Qủy Hoàng nghe vậy bật cười: "Ngươi có thể bồi ta đi tham quan Hương Sơn này một chút không?""Có phải buổi tối người không ngủ được, liền chạy tới nơi này?"Qúy Như Yên trừng mắt nhìn hắn, hắn thật là rảnh rỗi làm cho nàng một phen hoảng loạn aQủy Hoàng buồn cười nhìn nàng: "Kỳ thật muốn ngươi xem độc trong cơ thể ta như thế nào, bằng không ta cũng không ngàn dặm xa xôi đến nơi này tìm kiếm, qua đêm nay, ta cũng còn việc phải lo liệu"Qúy Như Yên lúc này giật mình, không chút khách khí nói: "Vươn móng vuốt của ngươi ra!"Bắt mạch một lúc phát hiện độc tố trong cơ thể biến thành hỗn độc, không khỏi vui mừng: "Rất tốt, bệnh lên đơn đã biến thành hỗn độc!"Trong tay liền đưa ra một bình ngọc, đặt ở trên tay hắn"Hỗn độc ta không am hiểu, nhưng ta có thể cho sư huynh giúp ngươi chế tạo độc đan, mà bán bình huyết này chính là do hắn thí nghiệm được.
122 Lại nói Qúy Đông Minh tràn đẩy lửa giận ly khai khỏi Hào Hoa viện, hướng Thủy Tiên các đi tớiKiều di nương mấy ngày nay thập phần thư thái, nguyên nhân chính là từ khi đại tiểu thư kia đưa cho nàng tiện tịch, nàng liền quấn quýt lấy Qúy Đông Minh, làm cho Qúy Đông Minh tự mình ra mặt, đem hai đứa con của nàng đến Thủy Tiên các tự mình cấp dưỡngTự nhiên, chuyện tiện tịch kia, cũng là cho Qúy Đông Minh biết rõQúy Đông Minh không biết việc này là do ai lo liệu cho nàng, nhưng Kiều di nương không còn là tiện dân, hắn đương nhiên cũng cao hứngTiến đến Thủy Tiên các, liền thấy hai đứa con trai Qúy Diệc Văn cùng Qúy Diệc Võ đang học bài, mà Kiều di nương ở một bên giám sát, tiếng trẻ con cùng thanh âm kia khiến cho hắn có một phen tư vịQúy Đông Minh vốn ôm lửa giận mà đến, lúc này thấy một màn này, đột nhiên cảm thấy hết sức cảm độngBởi vì, mỗi khi bước vào Thủy Tiên các Kiều di nương lại cho hắn cảm giác thập phần ấm ápKiều di nương vừa nhấc tay cầm cuốn thi thư liền thấy được Qúy Đông Minh: "Lão gia, người đã trở lại?""Ân vừa trở về, Diệc Văn cùng Diệc Võ có chăm chỉ đọc sách?""Lão gia yên tâm, bọn chúng còn được Liễu tiên sinh khích lệ""Thật sự?""Thiếp thân không dám nói dối lão gia, lão gia nếu không tin, ngày mai có thể hỏi Liễu tiên sinh"Kiều di nương vừa cười vừa tiến tới hai hài nhi kia: "Đứa nhỏ, hướng phụ thân hỏi thăm sức khỏe!"Qúy Diệc Văn cùng Qúy Diệc Võ hướng Qúy Đông Minh gật đầu, vui vẻ nói một tiếng: "Phụ thân mạnh khỏe!"Qúy Đông Minh cũng tươi cười trở về: "Hảo! Hảo, các ngươi đã ăn tối chưa?"Kiều di nương ngẩn ra, nàng nghe thấy thanh âm khác thường, nhưng vẫn là cười nói: "Thiếp thân chưa có dùng bữa, bọn nhỏ cũng vừa mới ăn xong, hiện tại cũng vừa dạy xong thi thư, chốc lát còn phải bồi bài tập do Liễu tiên sinh dao cho, vãn chút thời điểm, lại cho bọn nhỏ ăn khuya""Hảo"Kiều di nương ôn hòa phân phó nha hoàn phía sau: "Hồng Ngọc, đem các thiếu gia về phòng, sau đó nói phòng bếp mang thức ăn lên""Nô tỳ liền đi làm"Qúy Diệc Văn cùng Qúy Diệc Võ không ở trước mặt, Qúy Đông Minh khuôn mặt tươi cười liền không thấyKiều di nương rót cho hắn một chén trà: "Lão gia, người có chuyện phiền lòng sao?""Ngọc Nhi, hộ tịch của ngươi là ai giúp ngươi sửa đổi?"Qúy Đông Minh trong lòng có chờ đợi, nếu là người kia ở trước mặt thánh thượng nói cho hắn vài câu, có lẽ thánh thượng sẽ không giáng chức hắnKiều di nương nghe vậy, cẩn thận đáp: "Lão gia, người này là bằng hữu của thiếp thân, nàng phải mất nhiều sức lực mới có thể chuẩn bị giúp thiếp.
123 Hôm sau Kiều di nương mang theo nha hoàn Hồng Ngọc đi đến tam lý mônQúy Như Yên thấy Kiều di nương đến cũng không phải ngoài ý muốnBởi vì Kiều Ngọc chính là tuyệt đối thông minh, người này giỏi về tâm kế, thậm chí có thể vì thứ nàng muốn, tuyệt không từ thủ đoạnHuống hồ, Qúy Như Yên ở tiểu viện này, là không cho ai biết, Kiều Ngọc này lại biết rõQúy Như Yên lạnh lùng nhìn Kiều di nương cầm vài cái lễ hạp tới, tựa tiếu phi tiếu nói: "Kiều di nương, ngươi như thế nào cao hứng tới tìm ta a?""Đại tiểu thư, ngươi nói lời này cũng thật xa lạ, nới như thế nào ngươi cũng là con của chính thất, chuyện trước kia cũng chỉ là quá khứ, đại tiểu thư người vẫn là nên trở về, bằng không truyện này mà truyền ra ngoài thật sự không hay nha""Kiều di nương nói lời này thật buồn cười, ta hiện giờ còn có thêm danh khắc phu, còn có việc gì so với điều này còn tệ hơn sao?"Qúy Như Yên lười biếng ngồi trên ghế, tay cầm chén trà thưởng thứcKiều di nương nghe vậy, sắc mặt cũng không thay đổi, vẫn như trước mang ý cười: "Đại tiều thư, Hạo vương gia chết căn bản không liên quan đến ngươi, ngươi việc gì phải canh cánh trong lòng?"Hắc!Xem ra là muốn đi vào vấn đề chính rồi đó, Qúy Như Yên cũng không muốn cùng nàng dong dài, theo lời của nàng đề hỏi: "Đúng vậy! Qủa thật không thể trách ta, kia Kiều di nương cho rằng là nên trách ai đây?""Tất nhiên chính là nên trách Kỳ phu nhân, đại tiểu thư người nói đúng không? Lúc trước hôn sự của đại tiểu thư và Hạo vương chính là do Kỳ phu nhân vì lấy lòng hoàng hậu mà đặt ra hôn sự.
124 Đối với Qúy Như Yên tức giận đầy mình, Kiều di nương vẫn như trước lạnh nhạt: "Đại tiểu thư, một khi lão gia đã không còn làm quan, người cho dù muốn kiêu ngạo, cũng sẽ theo nữ nhi quan gia mà lưu lạc thành một dân nữ bình thường.
125 Nghe thấy âm thanh gầm rú này, Qúy Như Yên cũng nghe ra được, đó chính là thanh âm của Yến vương thế tử Phù Nhạc ThánhKhông nghĩ tới, tiểu tử này lại trở về nhanh như vậyNói như vậy, đoàn người Uyển quý phi cũng đã hồi cungQúy Như Yên đi vào, trong phòng hạ nhân, lập tức liền hô to thỉnh an: "Nô tài tham kiến quận chúa, quận chúa kim an!"Phù Nhạc Thánh uốn éo đầu lưỡi, hắn hiện tại không muốn gặp Qúy Như Yên, nhưng bây giờ đây nàng lại từ mò đến phủ"Ngươi tới đây làm gì?"Qúy Như Yên liếc mắt một cái liền biết hắn vì cái gì phát giận, nguyên nhân chính là thế tử gia bình thường tuấn suất vô song tự nhiên khuôn mặt lại bị hủy dung Hơn nữa, bị hủy không ítNhìn vết thương kia, nhất định là do Dao Quang động thủDao Quang là không có đánh bị thương hắn, nhưng lại vô tình hủy đi tướng mạo của hắn aVết thương kia phỏng chừng là do hòn đá sắc nhọn gây ra, trực tiếp làm bị thương gương mặt hắn, sau đó liền để lại sẹoQúy Như Yên giả ý lấy một vật từ trong tay áo, kỳ thật chính là từ trong lửa cháy không gian lấy ra một cái bình nho nhỏ, đặt ở trên bàn: "Vết thương trên mặt của ngươi, dùng thứ này, chỉ cần ba ngày, sẽ hồi phục như cũDứt lời, xoay người hướng một hạ nhân hỏi: "Vương gia có ở nhà không?""Bẩm quận chúa.
126 "Nghĩa phụ. . . "Qúy Như Yên ở một bên khẽ gọi một tiếngThanh âm của nàng, đem Yến vương sắc mặt dị thường khói coi nói: "Vì cái gì? Có phải Qúy Đông Minh đối với ngươi không tốt? Nếu là như vậy, vậy ngươi ngày sau liền ở lại Yến phủ đi, ngươi là nghĩa nữ của bổn vương, người nào dám can đảm khi dễ ngươi!"Thắng thắn mà nói, Yến vương phản ứng như vậy, Qúy Như Yên cũng không nghĩ tới"Nghĩa phụ người nghe ta nói, sự tình là như vậy.
127 Yến vương hiểu ý cười: "Vậy ngươi đi đến Phi Liễu Các nhìn xem thiếu cái gì hay không, ta sẽ nói hạ nhân mua về cho ngươi. Đúng rồi, ngươi hôm nay nếu rảnh liền đi Cẩm Tú phường nói tú nương đưa ngươi một bộ y phục mặc đi cung yến.
128 Thời điểm phường chủ giúp nàng mặc y phục, Qúy Như Yên rõ ràng nghe được phía sau có âm thanh hô hấpMạnh phường chủ này, nhất định có vấn đề!Qúy Như Yên thanh sắc bất động nói: "Mạnh phường chủ, ngươi trước kia đã gặp qua ta sao? Vì sao muốn ta đến nơi này? Còn có không thôi nhìn chằm chằm ta"Mạnh phường chủ trên mặt mang ý cười: "Ta là cảm thấy quận chúa quốc sắc thiên hương, làm cho lão nô trước mắt sáng ngời""Mạnh phường chủ quá khen rồi, ta bất quá là một nữ tử bình thường, sao nhận nổi câu quốc sắc thiên hương này?""Như Yên quận chúa khiêm tốn"Qúy Như Yên biết Mạnh phường chủ không đơn giản, biết mình phát hiện nàng khác thường, cũng vẫn có thể cực kỳ đưa lời nịnh hót mình, khôn khéo như vậy, thật không hổ là tú nương từ trong cung ra!Bất quá, ngày còn dàiMột ngày nào đó, nàng nhất định sẽ biết được vì sao Mạnh phường chủ bộ dạng như thấy quỷ gặp nàngCầm y phục Qúy Như Yên ly khai khỏi Cẩm Tú phườngMạnh phường chủ nhìn đoàn người Qúy Như Yên rời đi, trong lòng vẫn chưa thôi hốt hoảng, quá giống!Nếu hiện tại không phải ban ngày, nàng chắc chắn sẽ tưởng nữ tử kia là quỷ!Nghĩ đến đây, Mạnh phường chủ cảm thấy toàn thân lãnh ý mười phầnLúc này Mạnh phường chủ chuyển giao mọi chuyện cho quản sự, chính mình rời đi từ lối cửa sauNàng rời đi, Qúy Như Yên đương nhiên biết"Dao Quang, ngươi đuổi theo nàng! Nhìn xem nàng đi gặp ai!""Dạ"Dao Quang lập tức lĩnh mệnh rời điQúy Như Yên nghĩ nghĩ: "Linh Tinh, nói An Huyền đến gặp ta""Dạ"Ban đêm, trăng sáng ở giữa trờiPhi Liễu Các Yến vương phủQúy Như yên ngồi ở một bên, ăn tiểu thực do Yến vương mang tới, mới vừa ăn được mấy khối, Dao Quang cũng đã trở lại: "Tiểu thư, Mạnh phường chủ đi Kính An Tự ở Hương Sơn, đi vào đó hai canh giờ, bởi vì Kính An Tự có rất nhiều ám vệ vũ kỹ cao ở ngoài, nên thuộc hạ không thể thấy nàng gặp được ai.
129 "Hảo tỷ tỷ, là tai sai rồi"An Huyền gương mặt nhăn lại, bất đắc dĩ cởi ra y phục của mìnhHắn toàn bộ phía lừng bị người dùng kiếm đâm bị thương, vết thương kia thập phần nghiêm trọng, nếu không phải An Huyền đã cầm máu trước, chỉ sợ hắn đã chết vì mất máu quá nhiểuQúy Như Yên giật mình không thôi: "An Huyền! Là ai đả thương ngươi, như thế nào bị thương nghiêm trọng như vây?".
130 Phù Nhạc Thánh trừu rút khóe miệng: "Phụ vương, người cũng quá bất công đi! Như Yên là nữ nhi của người, ta không phải là nhi tử của người sao?"Yến vương liếc hắn một cái: "Không nên nói nhiều điều vô nghĩa như vậy! Nhanh đi theo đi, nhớ kĩ đi sớm về sớm!""Dạ, phụ vương"Phù Nhạc Thánh bất đắc dĩ gật đầu, hắn đối với Qúy Như Yên này cũng nói không rõ cảm giác gì, bất quá nàng hôm nay ình một lọ dược, hơn nữa thật sự rất hữu hiệu, hắn liền cố mà đi theo nàng làm việc này.
131 Hai trăm vạn?Qúy Đông Minh lập tức há hốc mồmHắn không biết hai cửa hàng kia một năm thu được bao nhiêu, nhưng Quách Ngọc Kỳ nói hai cửa hàng kia chính là kiếm được không ít.
132 Đối mặt với sự hoài nghi của Phù Nhạc Thánh, Qúy Như Yên chỉ cười không nóiBởi vì mục đích thật sự của nàng quay trở về Qúy phủ là bỏ đá xuống giếngBạc đã thu, chuyện tiếp nên làm như thế nào, cũng phải lo liệu một chút.
133 Nhắc tới Triệu thúc, Quách Ngọc Kỳ chột dạ không thôi: "Ta. . . Ta làm sao biết được?""Ngươi không biết? Quách Ngọc Kỳ, ngươi còn nói không biết sao? Một người sống theo ngươi ra cửa, ngươi còn dám ở trước mặt đại lão gia nói dối sao?"Qúy Đông Minh bốc đại hỏa, Quách Ngọc Kỳ này thật sự càng ngày càng to gan lớn mật, không chừng đằng sau lưng hắn giở trò không ít, hiện tại càng nghĩ lại càng cảm thấy kì quái: "Ngươi nói thực ra, ngươi làm cho Triệu thúc đi làm cái gì?""Không, không có gì""Quách Ngọc Kỳ! Ngươi tốt nhất lúc ta còn chưa nổi nóng, liền mau chóng nói ra, nếu không ta liền lấy gia pháp hầu hạ ngươi!""Không, người không thể đối với ta như vậy.
134 Toàn bộ từ đường câm như hến, một đám người đều vây quanh xem trò vui, mà lỗi lầm do Quách Ngọc Kỳ gây ra là tránh không nổi, nàng liền bị Qúy Đông Minh nổi cơn điên đánh đếnĐánh hơn nửa ngày, Qúy Đông Minh mới oán hận nói: "Ngươi hiện tại lập tức trở về Quách phủ, nói với Quách Lập Đức phải đưa ra số bạc hồi khấu chín năm nay, nếu không có, ngươi cũng không cần trở về!""Không, ta không đi.
135 Qúy Đông Minh đè xuống lửa giận ôn hòa nói: "Ta là nam nhân của nàng, luật lệ của Ti U quốc có nói, nữ tử khi nhập nam gia, tài sản của nàng đều thuộc về nam gia.
136 Dao Quang ở bên nhìn thoáng qua Qúy Như Yên, dở khóc dở cười: "Công tử, người đối với tỷ tỷ kia như vậy, nàng vạn nhất thẹn quá hóa giận thì làm sao bây giờ?""Nàng thực có thể thẹn quá hóa giận sao?""Này thật không có""Kia không phải được?"Qúy Như Yên cười đến vô tâm vô phế, làm Dao Quang không nói gì nhìn lên trờiĐợi một khắc đồng hồ, Tiểu Thúy lại mở ra cánh cửa một lần nữa, hai gò má của nàng vẫn như trước ửng đỏ, nhìn Qúy Như Yên không tự nhiênTiến vào phủ đệ, phát hiện trong Trần phủ thập phần ngay ngắnTiểu Thúy dẫn đường, các nàng rốt cuộc cũng đến được nơi Trần phu nhân ởTrần phu nhân họ Mạc danh Nhược Ly, chỉ là một nữ tử mồ côiVinh hạnh được Trần đại nhân ái mộ cả đời, làm cho nàng vô tư chiếm lấy vị trí chính thất nàyTrần đại nhân ngay cả là vô con nối dõi, cũng chưa có ý niệm muốn lập thêm thê thiếpBên ngoài đồn đãi, thánh thượng từng có ban thưởng mỹ nữ cho Trần đại nhân, nhưng bị hắn cự tuyệt thẳng thừng, từ đó về sau không dám nhắc đến chuyện lập thê thiếp cho Trần đại nhân nữaCho nên, Trần đại nhân có danh hiệu sợ vợTrần phu nhân tuy rằng rất ít ra ngoài, người bên ngoài đều nghĩ đến nàng là một nữ nhân đanh đá, vì vậy mới có thể làm cho Trần phu nhân sợ không dám lập thiếp như vậyQúy Như Yên đối với chuyện phu thê bọn họ không thể xen vào, dù sao ở thời đại này, nam nhân ba vợ bốn nàng hầu là chuyện bình thường, hơn nữa đối với có đứa con nối dõi tông đường là việc vô cùng quan trọngNgười khác không nói, nhưng lão già Qúy Đông Minh kia, không phải là bởi vì mẫu thân không sinh hạ được nam hài, kết quả lại bị Qúy Đông Minh cho rằng là phế vật vô dụng, vứt bỏHai ngày trước, gặp Trần phu nhân bởi vì khoảng cách xa, vẫn chưa nhìn thấy rõ gương mặt của nàngHôm nay gặp mặt, mới biết được Trần phu nhân cự nhiên là một mỹ nhânChính là trên mặt thần sắc có bệnh, hơn nữa vẻ mặt có chút mệt mỏi uể oải, cả phòng đều có mùi thuốc đông y làm cho người ta cảm thấy có chút khó chịuChính là trên gương mặt thần sắc có bệnh, hơn nữa vẻ mặt có chút mệt mỏi, cả phòng đều là mùi thuốc đông y, làm cho người ta cảm thấy có chút khó ngửiQúy Như Yên có chút nhíu nhíu mày.
137 Thấy bộ dạng chủ tớ hai người như vậy, Qúy Như Yên mỉm cười, chuyện về Trần phu ngân, ngày đó nàng đi đến Hương Sơn ước hẹn, sau làm cho Dao Quang thuận tiện đi đến Phượng gia hiệu thuốc bắc điều tra Trân phu nhân, trong lòng liền nắm chắc có thể làm cho nàng hoài thai nối dõiHơn nữa ở Ti U quốc, lời nói của quan chính là có đả kích rất lớn, làm cho Qúy Đông Minh ở trong quan trường thân bại danh liệt, sống không bằng chết, nhìn được lại không chiếm được, đây không phải là cách trả thù tốt nhất sao?"Ngân Diện công tử, nô tỳ cầu xin người chữa trị cho Trần phu nhân!"Tiểu Thúy thấy Qúy Như Yên đứng ở nơi đó không nhúc nhích, vội vàng tiến lên quỳ gối trước mặt nàng, đau khổ cầu xinQúy Như Yên không có đỡ nàng dậy, người lại là tiến lên nhìn Trần phu nhân: "Không biết ý của Trần phu nhân thế nào?"Trần phu nhân đang kích động lúc này đây bình tĩnh trở lại, lúc nói chuyện vẫn là gắt gao nắm chặt tay, khăn lụa kia đã sớm thay đổi hình dạng: "Không biết công tử muốn lão gia nhà ta làm việc gì?""Chỉ cần phu nhân hướng Trần đại nhân nói vè chuyện phu nhân của Qúy Đông Minh nháo phố cửa hàng"Trần phu nhân sửng sốt, đột nhiên cảm thấy việc này rất đơn giản, không khỏi ngoài ý muốn: "Chỉ việc này thôi sao?""Đúng vậy""Công tử yên tâm, mặc đù ta không nói cùng lão gia, lão gia cũng sẽ làm tốt công việc này.
138 Lại nói Quách Ngọc Kỳ bị Qúy Đông Minh đuổi về Quách phủ, nàng mặt mũi bầm tím trở lại, khiến cho nhị lão gia kinh hãi không thôiSau khi Quách Ngọc Kỳ nói ra nguyên nhân, nhị lão gia lại trầm mặcQuách lão gia tỏ rõ quan điểm việc này hắn mặc kệ, tự Quách Ngọc Kỳ giải quyếtLão phu nhân Quách gia cũng không để ý tới, nguyên nhân Quách Ngọc Kỳ này chính là thứ xuất nữ nhi, nguyên bản nữ nhân đã gả ra ngoài chính là bát nước hất đi, nếu như Qúy Đông Minh không phải là thái y viện phán, bọn họ cũng sẽ không để cho nữ nhân này hồi phủCũng vào đêm hôm đó, Quách Lập Đức liền hồi phủHắn vừa mới vào cửa, liền nhìn thất được Quách Ngọc Kỳ: "Ngọc Kỳ? Ngươi như thế nào lại ở đây? Ngươi phải hảo hảo ở lại Qúy phủ, chạy về Quách phủ làm gì, không phải là bị hưu rồi chứ?""Quách Lập Đức! Ngươi còn dám nói như vậy sao?"Quách Ngọc Kỳ hận đến nghiến răng, nếu không phải mình còn cần cấp cho Qúy Đông minh một cái công đạo, nàng khẳng định đã xông lên, đem cái lang tâm cẩu phế đại ca này cắn chếtQuách Lập Đức nhún nhún vai, ngồi ở một bên: "Nói vậy, hôm nay có người gọi ta trở về, liền là bởi vì ngươi đi, nói đi, chuyện gì!""Chín năm bạc hồi khấu thánh thượng đưa cho ta""Hồi khấu thánh thượng?"Quách Lập Đức cười thập phần quỷ dị, âm thanh trầm thấp nói: "Muội nói lời này là có ý gì?""Nguyên nhân hôm nay ta đến Qúy phủ, chính là muốn ngươi đưa ra chín năm tiền ngươi thiếu ta hồi khấu thánh thượng""Nực cười! Ta Quách Lập Đức trở thành hoàng thương, chính là bằng bản lãnh thực sự, sao lại phải cấp thánh thượng hồi khấu?""Quách Lập Đức, ngươi đây là không hiểu sao?"Quách Lập Đức liên tục cười lạnh: "Không hiểu? Vậy ngươi đưa ra bằng chứng, ta chưa cấp thánh thượng hồi khấu?"Thẳng thắn mà nói, mười năm nay, Quách Lập Đức kiếm tiền cũng không ít, hơn nữa gần đây hắn đã không muốn làm hoàng thương nghiệp dược, mà là bí mật cùng người khác đoạt đi mỏ vàngVì vậy, Quách Ngọc Kỳ tìm đến đòi hắn tiền, hắn trực tiếp làm thái độ ương ngạnh không chịu giao raDù sao chuyện hồi khấu thánh thượng, thánh thượng tất nhiên cũng không biết trong đó còn nhiều việc rắc rối, nếu như làm cho thánh thượng biết, Qúy Đông Minh kia còn có thể hay không còn giữ được mũ quanQuách Ngọc Kỳ tức giận đến sắc mặt thay đổi, chỉ thẳng vào Quách Lập Đức: "Đại ca, số tiền kia chính là để cho lão gia ta cứu mạng, ngươi như thế nào có thể không giao ra?"Quách Lập Đức bưng lên chén trà, chậm rãi nhấp một ngụm: "Ngươi cũng đã nói, đó là lão gia nhà ngươi! Quách Ngọc Kỳ, ngươi cần phải làm cho rõ ràng, ngươi đã là người ngoài, không phải là người Quách gia.
139 Quách Lập Đức cao ngạo cúi xuống nhìn thứ xuất muội muội kia, không khỏi hừ lạnh một tiếng: "Ngọc Kỳ, không phải ta không muốn giúp ngươi, mà là ta thật sự đầu tư tiền vào buôn bán.
140 Ở bên ngoài khách điếm hai ngày, Quách Ngọc Kỳ vẫn là không nghĩ ra được biện pháp tốt gìHôm nay ban đêm, nàng lén lút trở về Hào Hoa việnGặp được Yến Tuyết, như là mèo vớ được cá, lập tức gọi nhỏ: "Yến Tuyết, bình thường ta đối đãi với ngươi như thế nào?""Đại phu nhân đối nô tỳ thực "hảo!" ""Ngươi chủ ý nhiều, ngươi giúp ta tìm cách, phải đến nơi nào tìm hai trăm vạn lượng bạc kia?Yến Tuyết hạ mi mắt, Quách Ngọc Kỳ này đúng là mặt dày, ngay cả nàng nói mát cũng còn không biết?Ra vẻ khó xử đáp: "Đại phu nhân, hai trăm vạn lương bạc này, nô tỳ thật sự không có cách.
Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Khoa Huyễn
Số chương: 46