21 Nhạc Trọng nhìn nữ hài tóc ngắn kia, nói: - Cô tên là gì?- Tôi tên là Trần Thanh!Nữ nhân tóc ngắn nhanh chóng trả lời. Nhạc Trọng truy vấn: - Tốt! Tôi sẽ mang cô theo.
22 Nhạc Trọng không có hai lời lập tức mở cái hộp báu màu vàng xanh nhạt, đầy là lần đầu tiên hắn nhìn thấy loại hộp báu này. Mở hộp báu này ra thì một đạo hào quang màu xanh chớp động, một kiện phòng hộ phục màu trắng hiện ra trước mặt Nhạc Trọng.
23 Nhạc Trọng không có chút do dự, tâm niệm vừa động đem bản sách kỹ năng này hóa thành khói đen bay vào trong cơ thể, hơn nữa đoàn khói đen này ngưng tụ thành một đạo phù văn trong thức hải của hắn.
24 Đường Kim Hồ là một con đường cực kỳ phồn hoa, đại lượng tang thi chiếm giữ ở chỗ này, xe trường học mới tiến vào đường Kim Hồ thì có vô số tang thi vây quanh.
25 Xe trường học rất nhanh chạy vào cư xá hoa uyển. Trong cư xá này tuy có rất nhiều người, thế nhưng mà phần lớn đều ở trong gian phòng của mình, tang thi bên ngoài không phải quá nhiều.
26 Hào quang biến mất, Lộ Văn chợt đi đến bên người của Nhạc Trọng vừa tươi cười ngọt ngào, nói:- Tốt rồi, vất vả cho em rồi!Nhạc Trọng trực tiếp lấy trong người ra một cây kẹo đưa cho Lộ Văn.
27 ". . . "Những tên côn đồ đua xe này không chút kiêng dè nói ô ngôn uế ngữ với Trần Dao, trật tự sụp đổ thì không còn cảnh sát quản bọn chúng, bọn chúng có thể thỏa thích phóng thích hắc ám trong lòng bản thân.
28 Vẻ mặt Lộ Văn tái nhợt đi tới, hai tay đặt ở trên người Kỷ Thanh Vũ, hai luồng bạch sắc quang mang từ trong người của nàng tuôn ra ngoài, chui vào vào trong người của Kỷ Thanh Vũ.
29 Làm thế nào mới đạt được năng lực như vậy?Đặc chủng khô lâu Bạch Cốt này hoàn toàn không úy kỵ súng đạn của nàng, có được sức chiến đấu phi phàm, Tô Như Tuyết cũng muốn đạt được kỹ năng thần kỳ như vậy.
30 Lúc này phát rồi!Nhạc Trọng nhìn thấy đạn dược bên trong, ánh mắt lộ ra thần sắc vô cùng thoả mãn. Có được đạn dược này thì hắn có thể sống sót trên thế dễ dàng hơn.
31 Một tên nữ sinh Trần Anh nhỏ giọng hỏi:- Trương Lệ, tôi đói, còn có cái gì ăn không?Trương Lệ cười khổ một tiếng nói:- Một khối chocolate chúng ta buổi sáng hôm nay không phải vừa vặn ăn rồi sao?- Trương Lệ, cô nói có phải chúng ta phải chết hay không?Đột nhiên lúc này Lâm Kỳ nhìn qua Trương Lệ suy yếu nói ra.
32 Sau khi thế giới biến dị thì Nhạc Trọng vẫn ở trong trạng thái khẩn trương, thần kinh của hắn bây giờ căng thẳng quá độ, bức bách hắn không ngừng làm ra các loại chuẩn bị.
33 Bây giờ là tận thế, ngay cả Nhạc Trọng vì sống sót cũng cảm thấy cố hết sức mình, nếu như nuôi dưỡng đám người không ra gì, hắn căn bản không thừa nhận nổi.
34 - Nếu như bọn họ đã đáng thương như vậy, vì cái gì cô không đem nhà cửa tài sản bán đi toàn bộ giúp bọn họ? Nếu như cô đem toàn bộ tài sản của mình quyên tặng đi thì có thể cứu được tính mạng hàng trăm, hơn một ngàn người Châu Phi chạy nạn đấy.
35 Đường Tinh Vân là một khu phố buôn bán, nhưng mà khu phố buôn bán này không có phát triển, công trình kiến trúc chung quanh cũ nát không chịu nổi. Xe trường học chạy đến khu vực này, chỉ thấy trên đường phố cũng chỉ rải rác hơn mười đầu tang thi đang bồi hồi, trên đường phố còn có nhiều hài cốt ô tô lả tả đâm vào nhau.
36 - Ân!Lộ Văn nhanh chóng lựa chọn cường hóa tinh thần. Nàng cũng không muốn chính diện chiến đấu với đám tang thi buồn nôn kia, đây là chuyện có nguy hiểm cao nhất.
37 Trì Dương yên lặng gật đầu, tiếp nhận phòng hộ phục. - Hai người muốn đi đâu sao?Nhìn thấy Nhạc Trọng cùng Trì Dương đứng dậy, Trần Dao nhịn không được hỏi một câu.
38 Nhạc Trọng cùng Trì Dương nhớ lại lúc học ở trường cấp hai, mùa hè một đám nam sinh vây quanh một cái hồ và tắm trần. Đến mùa đông mọi người mượn thùng nước ấm chúc mừng năm mới vui vẻ.
39 Đúng lúc này đột nhiên có âm thanh lớn vang lên, hai đầu S1 phá tan cửa sổ xe nhảy vào trong xe. Một đầu S1 một trảo bắt lấy một nữ sinh, sau đó há miệng ra cắn đứt yết hầu của nữ sinh này, máu tươi chợt từ cổ họng của nữ sinh này tuôn ra ngoài, tung tóe lên người của đầu S1 kia.
40 - Đều lái ba chiếc xe sao?Trì Dương nhìn qua Nhạc Trọng hỏi, bọn họ trải qua thí nghiệm thì tìm được chìa khóa của ba xe. Nhạc Trọng lắc đầu nói: - Chúng ta không có nhiều người điều khiển như vậy.