41 Không có chút gì do dự, Nhạc Trọng phát động kỹ năng cấp 2 Ảnh Bộ, tốc độ bỗng nhiên tăng vọt, hắn như mũi tên lao thẳng về phía trước, một đao chém vào đầu kẻ săn thú.
42 Sau đó Nhạc Trọng lại điều tra tình hình thân thể của Kỷ Thanh Vũ một chút, phát hiện nàng vẫn còn hô hấp thì nhanh chóng đem bảo vật mà hai đầu kẻ săn thú rơi ra bỏ vào trong bọc, sau đó lại cho Bạch Cốt mang Kỷ Thanh Vũ, Trì Dương hai người chuyển lên xe vận tải.
43 - Em không cởi! Em không cởi!Lộ Văn nhìn qua Nhạc Trọng đang nằm trên giường, vành mắt đỏ hồng, đau lòng cầm chặt tay của Nhạc Trọng. Tay phải của Nhạc Trọng bây giờ bị kẻ săn thú niết nát bấy, hiện tại đã xưng đỏ thành máu tím đen, thoạt nhìn khiên người ta cực kỳ sợ hãi.
44 Lộ Văn cười khúc khích nói:- Nhạc Trọng ca ca, nào có? Em năm nay đã mười lăm tuổi rồi, tiếp qua mấy tháng là mười sáu tuổi. Đến lúc đó em đã thành niên.
45 Sau đó hai luồng linh quang màu trắng tuôn ra, cánh tay phải gãy xương sưng đỏ của Nhạc Trọng lúc này cũng bắt đầu chậm rãi khôi phục lại. Nhìn qua Lộ Văn chuyên tâm trị liệu vết thương ình, trong nôi tâm của Nhạc Trọng tràn ngập tình cảm ấm áp.
46 Nhạc Trọng hai người chém giết tang thi gây ra động tĩnh không nhỏ, những tang thi kia bị âm thanh hấp dẫn tới, lung la lung lay đi qua hướng bên này, tang thi không ngừng hợp lưu, hình thành một thi đàn quy mô.
47 Nếu như không có Bạch Cốt với tư cách khiên thịt hấp dẫn những tang thi này công kích, Nhạc Trọng, Trì Dương hai người căn bản không cách nào chiến đấu quá lâu.
48 Vương Phương cay nghiệt nói liền: - Đây chẳng qua là lời nói phiến diện của bọn họ a. Trần Dao, những vật tư này mọi người tân tân khổ khổ lấy được. Cô cứ như vậy cho người ta, hỏi qua mọi người chưa? Đồ ăn dự trữ không phải cô không biết, nhiều nhất chỉ có thể kiên trì trong năm ngày.
49 Cho dù Trì Dương vẫn ít nói vẫn nói ra: - Tôi đồng ý Nhạc Trọng nói. Chúng ta bây giờ đang bị vây trong thi đàn, nhìn thì như an toàn, nhưng một khi có tang thi trí tuệ được sinh ra, chúng ta khua chiêng giống trống săn giết đồng bạn của nó, nhất định sẽ bị nó dẫn đầu diệt trừ.
50 Đại bộ phận đạn bắn lên không trung, cũng chỉ có mấy viên bắn trúng kẻ săn thú mà thôi, đối với nó cũng không có tạo thành tổn thương quá lớn. Bạch Cốt một được cái lưỡi của kẻ săn thú này, thừa dịp thân thể nó ở trên không trung thì dùng sức kéo một cái, đem kẻ săn thú kéo qua phía của Nhạc Trọng bên này.
51 Nương theo âm thanh vang lên trong óc của Nhạc Trọng trong, từng đạo hào quang chớp động, một hình chiếu bàn quay hiện ra trước mặt của hắn. Ở trên bàn quay có chữ khắc và ô vuông hoàng kim rậm rạp chằng chịt, mỗi một ô vuông đều có đánh dấu số, từ 1 đến 999.
52 - Trong thế giới của chúng tôi, hoàn cảnh sinh tồn ác liệt hơn nơi này gấp mười lần, địch nhân cũng càng thêm đáng sợ. Trong thế giới của tôi thì thực lực như tôi cũng phải mỗi ngày vì một bữa ăn mà phát sầu, phải giãy dụa mà sống.
53 Nhạc Trọng xem xét rất nhiều chức nghiệp hệ chiến đấu, cảm giác đều so kém kỹ năng của chức nghiệp binh sĩ. Thao tác súng ống có thể làm cho súng ngắn gai độc của hắn phát ra uy lực lớn hơn nhiều.
54 Nhạc Trọng nhìn qua thăng cấp sư nói lời cảm tạ và sau đó rời đi. - Đa tạ!Sau khi rời khỏi cửa hàng thăng cấp vũ khí, Nhạc Trọng quay người đi vào một nhà trang bị.
55 Con mắt Kỷ Thanh Vũ sáng ngời, nàng đi vào đại môn màu tím kia, nhưng mà khi nàng vừa tiếp xúc với đại môn kia thìchợt bị đẩy lùi ra mấy mét. Nhìn thấy Kỷ Thanh Vũ bị cánh cửa màu tím đẩy ngược ra ngoài, Nhạc Trọng nhướng mày hỏi: - Chuyện gì xảy ra?Kỷ Thanh Vũ vỗ vỗ tro bụi trên quần áo một cái, nhìn qua cánh cửa màu tím này, trong mắt tràn ngập thất vọng: - Cấp bậc của tôi không đủ, không cách nào tiến vào Tân Thủ thôn.
56 Lúc này Lộ Văn đang nghỉ ngơi ở bên cạnh đi tới hiếu kỳ hỏi: - Nhạc Trọng ca ca, nữ nhân này tìm anh có chuyện gì?Lộ Văn, Trần Dao, Kỷ Thanh Vũ ba nữ là thuộc nhóm không cần vận chuyển, bởi vì bọn nàng có thể cung cấp năng lực trị liệu và sức chiến đấu cho đoàn đội Nhạc Trọng hiện giờ.
57 Xe dừng lại, Nhạc Trọng vừa mới xuống xe thì từ hai bên đường có sáu bóng người cầm súng tiểu liên chạy ra, một tên nam nhân cạo đầu đi tới, hắn đem súng nhắm vào Nhạc Trọng cùng hai chiếc Đông Phong kilocalo.
58 Thôn nhỏ này cách đường cao tốc cũng không có xa, thôn cũng không lớn, cũng chỉ hơn năm mươi gia đình. Cửa thôn có hai tên phần tử vũ trang cầm lấy súng trường 81 nhìn chằm chằm bên ngoài.
59 Nhạc Trọng khẽ mĩm cười nói. Trì Dương đã tăng lên tới cấp 10 rồi, trải qua chuyển chức đã là cường giả. Hơn nữa Nhạc Trọng cũng đã mang phòng hộ phục cấp 2 đưa cho Trì Dương mặc vào, thực lực Trì Dương trong cả đoàn gần với Nhạc Trọng, người bình thường căn bản không phải đối thủ của hắn.
60 Trương Tâm nhìn qua bọn nhỏ đang ăn ngấu nghiến bát cháo rau dại mà nàng vừa bở, nghiến răng nghiến lợi nói: - Quá đáng giận. Tại sao thủ lĩnh nơi này lại có thể đối xử với con nít như vậy? Hắn còn nhân tính không?Vương Phương bị Trương Tâm nói làm giật mình, lập tức nhìn Trương Tâm quát lớn: - Chớ nói lung tung! Chúng ta bây giờ chẳng phải đang ở trong địa bàn của người ta sao? Cô muốn chết phải không?Trương Tâm trừng mắt nhìn Vương Phương, không nói chuyện.