101 Mã Thiết này có kỹ năng nhìn ban đêm, cộng thêm kỹ năng leo tường là hai kỹ năng thích hợp ám sát trong đêm tối, rất ít khi nào thất thủ. Lúc này gặp được Nhạc Trọng, hắn còn chưa phát huy bổn sự thì đã bị Nhạc Trọng một kích tiêu diệt.
102 Nhạc Trọng nhìn qua ba tên cảnh sát bị tát sưng vù, lạnh lùng quát: - Cút! Đừng cho ta lại nhìn thấy tụi bây!Ba tên cảnh sát này mặt sưng vù, khóe miệng tràn máu, sợ hãi nhìn qua đám người Nhạc Trọng, đứng lên, ngay cả câu nói hung ác cũng không dám , trực tiếp chạy đi.
103 Nhạc Trọng nhìn qua sáu binh sĩ này, trầm giọng nói: - Trói tất cả lại, buộc chặt một chút, ném vào xe chở hàng! Chuẩn bị sẵn sàng, lập tức rút lui!Căn cứ thành phố Lũng Hãi có một doanh trại đóng ở gần đó, Nhạc Trọng hiện giờ khó mà ngăn cản được những quân nhân được đào tạo chính quy.
104 Nhưng mà người sống sót phần lớn là lão binh, Lôi Thành rất nhanh đã chiêu mộ hai trăm tên thanh niên trong đám người sống sót làm thủ hạ, hiện tại Lôi Thành nắm giữ binh lực ước chừng sáu trăm người.
105 -Từ trung đội trưởng, tôi kính trọng nhân phẩm và năng lực của anh. Hôm nay anh quay về một mình đi! Chúng tôi sau này sẽ là tùy tùng của Nhạc đội. Lần sau nếu như gặp nhau trên chiến trường, tôi sẽ không chút do dự giết anh, chào!Từ Chí vừa nhìn thấy hơn mười chiến sĩ đứng bên người Ngô Quang thì thập phần trầm trọng nhìn qua Ngô Quang và chào lại bằng nghi thức quân đội, sau đó hắn rời đi: - Gặp lại!- Chờ một chút! Từ trung đội trưởng! Tôi có mấy lời cần anh mang về căn cứ thành phố Lũng Hãi.
106 Nếu như cố gắng một chút còn có thể tìm được tôm cá tươi trong sông. So sánh giữa hai đối lập thì người sống sót càng hài lòng với cuộc sống hiện giờ.
107 Quách Vũ ngồi ở vị trí ghế lái và tóc dài đen nhánh như thác nước, da thịt kiều nộn như sữa, có cảm giác giống như chỉ cần nặn một cái là ra sữa, gương mặt của nàng phấn điêu ngọc mài, tinh xảo tuyệt luân còn mang theo một tia non nớt, phối hợp với dáng người nóng bỏng của nàng làm cho người ta sinh lòng yêu thích.
108 Tên nam nhân điên cuồng kia nhìn thấy tiểu nữ hài, trong mắt hiện ra hào quang dữ tợn, liếm liếm bờ môi, biến thái cười cười: - Là nữ! Lúc này có thể được thoải mái một phen rồi.
109 Nhạc Trọng nhìn qua Diêu Diêu, trong nội tâm lẳng lặng thầm nghĩ:- Là thích ứng virus, tự động sinh ra tiến hóa sao? Thì ra cũng có nhân loại không thông qua hệ thống thần ma mà tiến hóa a.
110 Diêu Diêu nhìn thấy một màn này, trong mắt tràn ngập kinh sợ, nhưng mà nàng bị con khỉ biến dị kia làm lâm vào nguy hiểm, căn bản không cách nào bảo hộ đồng bạn của nàng.
111 Bạch cốt thừa cơ dùng gai xương đâm thẳng vào các đốt ngón chân của con biến dị hung vượn, làm cho thân thể con biến dị hung vượn mất đi cân đối ngã xuống.
112 Sau khi nhìn qua hai tiểu loli này ngủ đi, Nhạc Trọng mới móc viên châu màu trắng tìm được trong đầu của biến dị hung vượn nuốt vào bụng. Viên châu màu trắng kia vừa vào trong bụng của Nhạc Trọng thì từng dòng nhiệt lưu chảy khắp thân thể của hắn, không ngừng cường hóa thân thể của hắn.
113 Nhưng mà trăm con hơn ngàn con như vậy thì lần đầu tiên nhìn thấy. Phải biết rằng binh lực của bọn họ cũng chỉ tám mươi người, hơn nữa rất nhiều người xạ kích không phải quá tốt.
114 Nhìn những tang thi từ từ tới gần mình, trong mắt một gã đội viên tràn ngập sợ hãi, hắn điên cuồng xả súng vào đám tang thi trước mặt, phát ra một tiếng thét lên, quay người bỏ chạy.
115 Nhạc Trọng cũng không có nhìn qua những tên vút súng bỏ chạy, hắn nhảy mấy lần là tới trước người của con L2, cầm Phảng Chế Đường Đao trong tay hung hăng chém lên hông của con tang thi khổng lồ này.
116 Lưu Diễm nhìn qua một nữ nhân lớn lên hơi xinh đẹp, nói:- Đây chính là thủ lĩnh Nhạc đội của chúng tôi! Cô có lời gì có thể nói với Nhạc đội. Nữ nhân lớn lên hơi xinh đẹp kia nhìn qua Nhạc Trọng, trong mắt chảy ra hai hàng nước mắt, thoáng chốt quỳ gối trước người Nhạc Trọng và nhìn qua Tiền Dịch Minh rồi khóc lóc kể lể với Nhạc Trọng: - Nhạc đội đại nhân! Van cầu ngài giúp tôi giết cặn bã này!Tiền Dịch Minh nhìn qua nữ nhân quỳ gối trước mặt của Nhạc Trọng, trong mắt hung quang lóe lên, lớn tiếng quát lớn: - Cô câm miệng! Còn dám lắm miệng thì coi chừng tôi giết cô đấy!Bị Tiền Dịch Minh quát lớn, thân thể nữ nhân kia run lên, lôi kéo một nữ hài xinh xắn lớn nhỏ như Diêu Diêu đi tới bên người, nhìn qua Nhạc Trọng lớn tiếng nói: - Nhạc đội, tên cặn bã này chẳng những cưỡng gian tôi, còn cưỡng gian người khác và em gái của tôi.
117 - Chuyện về thực vật này các người không ai được nói tới nửa câu. - Vâng!Bốn gã đội viên lệ thuộc Nhạc Trọng đều nghiêm nghị đáp. Nhạc Trọng nhìn qua Quách Vũ nói ra: - Vũ nhi! Loại hoa này gọi là hoa cứu mạng.
118 - Cường hóa một điểm nhanh nhẹn, một điểm thể lực!Nhạc Trọng nhanh chóng làm ra lựa chọn, lúc nhặt sinh tồn tệ và sách kỹ năng từ con rắn nước biến dị tuôn ra.
119 Phù văn màu xanh rơi vào mi tâm của Thanh Vũ Ưng ấu điểu chớp động vài cái, Thanh Vũ Ưng ấu điểu nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Nhạc Trọng và từ hung ác biến thành nhu hòa.
120 - Trương Chính, Lôi Nghị. Ngăn nàng lại!Hai gã cảnh vệ bên người Trì Dương lúc này tiến lên ngăn cản đường đi của Lộ Văn. Lộ Văn trừng mắt, nhìn qua hai cảnh vệ kia và quát lớn: - Mở ra! Trong thế lực của Nhạc Trọng thì Lộ Văn tương đương với nửa chủ nhân, đến mức không có người nào không nhượng bộ nàng ba phần.
Thể loại: Trọng Sinh, Huyền Huyễn, Nữ Cường, Dị Năng
Số chương: 107
Thể loại: Khoa Huyễn, Xuyên Không, Dị Năng, Huyền Huyễn
Số chương: 50