161 Lý Mật không thể ngờ được hai bên vừa đến đã phát sinh xung đột, mặc dù hắn cũng biết Ân Sơn người này cực kỳ cổ quái, thậm chí mang theo hung tàn khó hiểu, nhưng mà vừa rồi hắn đã cùng đối phương nói rành mạch, Vân Linh Nhi là cháu gái Vân Trung Hạc một trong Lục Đại Võ Tông, ngươi cho dù khinh thường cũng phải nể mặt một chút chứ, hắn vội vàng nói: "Mọi người có chuyện gì từ từ nói, làm gì phải động binh đao.
162 Cổ quản gia mặt không biểu tình, tùy ý để tia huyết sắc tiến vào trong thủy cầu, nhưng mà khác với lúc trước, tia huyết sắc tựa như mất đi lực xuyên thủng đáng sợ, mà theo nước chảy bắt đầu vòng quanh thân Cổ quản gia.
163 Một lần nữa trở lại cung điện đại sảnh, Lý Mật muốn nói gì đó, nhưng không biết nên nói như thế nào. Vân Linh nhi nói: "Lý thúc, chuyện này không phải ngươi sai, ngươi không cần phải cảm thấy khó xử, về chuyện cung phụng Thủy Quốc, thì với thù lao hợp lý, trong Đông Vực Thập Vạn Đại Sơn cũng có cao thủ, đến lúc đó ta giúp ngươi xem xét vài cái.
164 Ngày hôm sau, mọi người liền cáo từ Lý Mật. Vũ Đại Vũ Nhị cố ý dậy sớm, ở trong các tửu lâu nổi danh của Thủy Quốc mua rất nhiều đặc sản, rượu ngon và hoa quả, cuối cùng phải phái hơn năm mươi tên đệ tử Vân gia mới đem những thứ mua sắm chuyển lên thuyền.
165 Trên một cột nước cao mấy chục thước, người bạch tuộc đã phẫn nộ lại giật mình nhìn qua Trương Hiểu Vũ, giương giọng nói: "Ngươi cũng biết đắc tội ngư nhân sẽ có hậu quả gì, tiểu tử, nếu thức thời thì ngoan ngoãn dập đầu nhận lỗi, bồi thường cho chúng ta một triệu lượng hoàng kim.
166 Nước biển như là sôi trào, toàn bộ thuyền lớn đều bị tung lên, phảng phất giờ phút này mọi người không phải ở trên biển rộng, mà là ở trong một cái nồi rất lớn, trong nồi là nước sôi sùng sục.
167 Trong lúc nhất thời, máu tươi tung tóe, đầu người rơi xuống đất, ngư nhân chiến sĩ cận thân chiến đấu mạnh mẽ bất ngờ, huống chi lại tập kích đánh cho đối phương trở tay không kịp, nhân số cũng chiếm ưu thế tuyệt đối.
168 "Ngoan ngoãn đem bảo tàng giao ra đây, ta sẽ tha cho các ngươi khỏi chết. " Thiết Chiến trên tay xuất hiện một cây trường mâu, trên mũi mâu có khắc phù văn huyền ảo, vừa xem đã biết nó là nguyên khí.
169 Phanh, chuyện kỳ quái xảy ra, tay Trương Hiểu Vũ vừa mới đánh tới, cả người liền bị đẩy lùi đi ra ngoài, trùng trùng đâm vào trên vách núi đá. "Chuyện gì xảy ra, ta không có sử dụng nguyên lực.
170 Chương Bát chế nhạo nói: "Mấy cái tiểu miêu tiểu cẩu cũng muốn tới đoạt bảo, thật là muốn chết. ”Một cái chưởng môn trong đó nhẹ giọng nói: "Nơi này chỉ có năm trăm ngàn lượng hoàng kim, chúng ta cầm khoản bạc này bước đi, sẽ không tranh giành bảo tàng cùng các ngươi nữa.
171 Giờ khắc này, ai dám động trước, sự chú ý của Thôn Kình Long Xà chắc chắn sẽ bị hấp dẫn qua, rất may là ánh mắt của nó tựa như nhìn chăm chú vào thân hình cực lớn của Chương Bát và Tiểu kiếm.
172 Không để ý đến đau đớn trên người, Trương Hiểu Vũ đã không nhìn thấy thân ảnh mọi người, chuẩn bị thoát đi, Thôn Kình Long Xà thật sự không phải hắn hiện tại có thể đối chiến được, cho dù là Lục Đại Võ Tông đụng phải cũng đau đầu.
173 Trương Hiểu Vũ cũng cảm giác được thiên phú kỹ năng của Thiết Chiến rất quái lạ, nếu như tìm kiếm một từ để giải thích, Trương Hiểu Vũ nghĩ tới thần thuật trong truyền thuyết kiếp trước, loại năng lượng khó hiểu của thần.
174 "Đúng rồi, công pháp tu luyện nhục thuộc tính căn bản không thích với hợp nhân loại, nó cần tiềm lực của cơ thể rất cường đại, tiềm lực càng cao, thì thành tựu càng cao, tiềm lực càng thấp, thực lực thì càng thấp, trừ phi ngộ đạo, nếu không không có cách nào giải quyết vấn đề này, ngươi tìm kiếm nó làm gì vậy!" Cổ Quản gia nói.
175 Tìm được mỹ thực, Trư Đầu Ưng híp mắt lại, ghé vào bong thuyền từng ngụm gặm thịt gà, cách ăn so với không ít quý tộc đều muốn ưu nhã hơn, rất khó liên tưởng tới khuôn mặt thô lỗ của nó.
176 Lôi gia, Lôi gia đại tiểu thư, Trương Hiểu Vũ trong mắt ánh sáng lạnh lập loè, đứng lên nói: "Các ngươi cũng biết Lôi gia? Là Lôi gia nào?”Lão giả thấy một người tuổi còn trẻ hỏi bọn họ, thì lạnh nhạt nói: "Tiểu tử, chẳng lẽ trưởng bối của ngươi không có dạy ngươi, đi ra bên ngoài, nói chuyện phải chú ý.
177 Ba ba ba, tiếng vỗ tay thưa thớt từ ngoài đại sảnh truyền vào. "Người nào. " Mọi người kinh hãi. Một người thanh niên mặc áo choàng màu xanh da trời chậm rãi đi đến, hắn mỉm cười nói: "Lôi gia đều là những người kiệt xuất, quả không uổng công ta đi xa mấ chục vạn dặm tới đây.
178 Lôi Mộc hung hăng trừng mắt nhìn Nhị ca, đau lòng nói với Lôi Nguyệt: "Nguyệt nhi, ngươi không cần phải gả cho Âm Thiểu Kiệt. ”Lôi Nguyệt hai mắt đẫm lệ nhìn Tam thúc Lôi Mộc.
179 Trương Hiểu Vũ lắc đầu, "Làm người nếu như ngay cả chứ tín cũng không giữ, thì sống có còn ý nghĩa gì, người sống, có một số việc phải làm. ”"Tuổi của ngươi tương đồng với tướng mạo sao?" Lôi Nguyệt cổ quái nói.
180 Chương 177: Nhất Tuyến Băng PhongLôi gia bữa tối rất phong phú, bởi vì ở tại bên cạnh Tê Hà Hồ, trong đó có không ít món đều là cá, nhưng mà cách làm không giống nhau, có thịt kho tàu, hấp, dầu tạc, dấm đường, súp… hương vị rất tốt.