141 “Yêu Dạ, Mộc thuộc tính thiên sinh của ngươi đã bị Hỏa thuộc tính của ta khắc chế, một thân thực lực có thể phát ra được một thành đã là không tệ”. Nhạc Phong trên mặt hiện lên vẻ âm lãnh nói.
142 Trong lòng cười lạnh một tiếng, chưởng môn Hắc Liên phái vui sướng khi người gặp họa nhìn Trương Hiểu Vũ. “Cái này”, Lạc Thi Thi không chịu nổi khí thế của Đầu Đà lão tổ nhưng vẫn kiên trì nói:“Huyền Âm Môn là cơ nghiệp tổ truyền, xin lão tổ cân nhắc”.
143 Ầm ầm, vách núi đá tan ra, một bóng người đẫm máu phá thạch mà ra, không phải Trương Hiểu Vũ thì là ai. “Còn một chưởng cuối cùng, đến đây đi!” Lúc này xương cốt Trương Hiểu Vũ ít nhất đã gấy hơn mười chỗ, trên ngực chưởng ấn cũng in xuống sâu chừng một tấc nhưng mà hắn vẫn như không cảm giác thấy gì, cũng không thèm liếc mắt nhìn tới thương thế một cái, trong mắt tuôn ra tinh quang lợi hại lớn tiếng nói.
144 Dạ Chi Hoàng gật gật đầu, đối với bọn họ mà nói, có đôi khi thể diện so với tánh mạng còn quan trọng hơn. Nếu Đầu Đà lão tổ giết chết Trương Hiểu Vũ mà bị trọng thương thì sẽ cũng bị người trong thiên hạ nhạo báng, trừ phi hắn có thể đem tất cả mọi người ở đây giết đi, đây rõ ràng là chuyện không có khả năng.
145 Trong một sơn cốc thật lớn, một thú hai người đang giằng co với nhau, khí tức khủng bố già thiên tế nhật bao trùm toàn bộ sơn cốc. Đám hoang thú khác thực lực từ ngũ giai trở xuống thậm chí ngay cả đầu cũng không dám ngẩng vội vàng cúp đuôi chật vật chạy ra phía ngoài.
146 Xoẹt, Hắc ám kiếm khí giống như một trăng rằm lập tức đâm vào cổ Thiết Tích long rồi từ một phía khác bắn ra, máu tươi bắn ra tung tóe. Phanh, thân thể to lớn như núi đổ sầm lên mặt đất, Thiết Tích long sau khi cố hít mấy hơi thở sau đó liền tuyệt khí.
147 Tại tầng trời thấp có một thân ảnh đang phi hành nhìn giống như một tia chớp màu lam, thân ảnh này ma sát với khí lưu trên sa mạc mà phát ra một vệt sáng dài, không ít đê giai hoang thú không kịp phản ứng lập tức liền luồng khí kình này thổi bay đi mấy chục thước.
148 Những người khác và Trương Hiểu Vũ đều không có mâu thuẫn cùng xung đột gì nên không cần lại bồi tội. Đương nhiên, còn có một người là nhân vật mấu chốt hôm nay, hai bên có cừu hận giết thân nhân, thù này là khó giải quyết nhất, hắn chính là tộc trưởng Công Dương gia tộc Công Dương Tác.
149 Công Dương Cực lạnh lùng nói:“Khi nào thì đến phiên ngươi khoa tay múa chân đối với ta, ai cho ngươi mượn lá gan này”. Tại Thần Sa phủ này, ảnh hưởng của lão tổ tông còn rất lớn, Hách Liên Xuân Thủy vội im bặt né sang một bên.
150 Ban đêm, có một bóng người ngồi xếp bằng trên đỉnh một ngọn núi. Phương pháp tu luyện Huyết nguyên lực hòan toàn khác nguyên lực của hắn, nó đòi hỏi mối liên hệ chặt chẽ với tinh huyết của bản thân, lúc hắn hấp thu thiên địa nguyên khí thì tinh huyết của cơ thể sẽ tham gia vào quá trình đó mà không ngừng chiết xuất ra Huyết nguyên khí, bởi vì vậy nên vịêc tu luyện ra Huyết nguyên lực khá là thuận buồm xuôi gió.
151 “Thật ra cảnh giới là thứ rất hư vô mờ mịt, cái chân chính ảnh hưởng đến tốc độ tu luyện chính là mức độ cường đại của tâm thần”. Lâm Nguyên Nghi giải thích nói.
152 Quanh đó có khá đông người đứng xem đều hít sâu một hơi khí lạnh, đây là thực lực gì chứ, một chiêu giết chết hơn mười người trong đó còn có một vị Võ vương và mấy vị Đại võ sư.
153 Trời xanh, biển xanh, sóng biển ào ạt, tất cả tổ hợp lại thành một bức tranh khí thế hùng vĩ làm cho người ta nhịn không được muốn hòa theo tiết tấu đó mà hét to vài tiếng.
154 Khuy đạo, Khuy đạo! Thật ra chính là xem xét ý tứ của Đại đạo mà Đại đạo có tới ba ngàn, mỗi người cảm nhận cũng không giống nhau, cho dù là cùng loại thuộc tính.
155 Võ Đại thiếu kiên nhẫn vội châm hỏa, nhất thời một đoàn lửa nóng cháy phóng lên cao hướng về phi hành hoang thú vọt tới. Phanh!Đáng tiếc là còn kém một chút, thiết đạn bay vọt qua vị trí cách phi hành hoang thú hơn mười thước rồi nổ tung, dư ba làm cho nó lắc lư hai cái.
156 Lúc này con phi hành hoang thú kia đã bị chặt đầu mổ bụng đem đặt lên bếp nướng, Võ Đại rắc lên đủ mọi màu sắc gia vị, trong đó nhiều nhất là hạt tiêu.
157 Võ Đại và Võ Nhị buông cần câu trong tay nhìn lại đây nói:“Đừng khẩn trương, rốt cuộc sao lại thế này”. “Tựa như có hai con cá đang tranh đoạt mồi câu, dây câu rung động rất mạnh”.
158 Cổ quản gia nhìn theo Trương Hiểu Vũ mà nói với Vân Linh Nhi :“Người trẻ tuổi này không đơn giản, hơn nữa cũng không xấu, Linh nhi ngươi về sau nên tiếp xúc nhiều với hắn, nói không chừng khi hắn trưởng thành sẽ thành nhân vật khiến cho chúng ta phải ngưỡng mộ đó”.
159 Phía trước, Dực Hổ hào đã xuất hiện ở trong tầm mắt, Trương Hiểu Vũ đẩy nhanh tốc độ lắc mình một cái đã ra xa hơn trăm mét. “Trương Hiểu Vũ, ngươi đã trở lại”.
160 Vân Linh Nhi cười nói:“Trước đây ta cũng nghĩ như vậy, thường xuyên quấn lấy tiểu thúc để hắn mang ta đến đây ở lại một đoạn thời gian, hiện tại nơi này càng ngày càng đẹp”.