Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 43-2: Chiếm Giữ (2)

Chương trước: Chương 43-1: Chiếm Giữ (1)



Ngày đầu tiên Phương Châm đến Thâm Lam làm việc, không tránh khỏi việc đụng mặt các đồng nghiệp cũ ở công ty vệ sinh.

Mọi người đều dùng ánh mắt tò mò nhìn cô, trong lời nói đều thể hiện sự hâm mộ đối với việc cô bỗng dưng “một bước lên trời”.

không chỉ riêng gì họ, kể cả những đồng nghiệp ở bộ phận tư vấn cũng thế, thái độ của mọi người đối với cô đều rất ám muội. Lúc nào cũng bàn tán sau lưng cô, nhưng khi nhìn thấy cô đều nở một nụ cười thậm chí còn tươi hơn hoa. Phương Châm chỉ có thể diễn tả mối quan hệ đồng nghiệp thân thiết này bằng một chữ thôi: Giả.

Nhưng cô đến đây là để kiếm tiền, không phải đến đấu đá với họ, vì vậy Phương Châm lúc nào cũng cố gắng duy trì vẻ mặt ôn hòa của mình, tốt xấu gì cũng phải vượt qua được nửa năm, như vậy mới có thể trả lại hết số tiền mà cô mượn Từ Mỹ Nghi.

Công việc này đối với ngoại hình cầu tương đối cao, Phương Châm và những đồng nghiệp khác đều phải mặc những bộ đồng phục sẫm màu, tóc tai lúc nào cũng phải chải chuốt thật gọn gàng. Trong túi bao giờ cũng phải mang theo những vật dụng thiết yếu như hộp phấn, son môi,… để bất kì lúc nào cũng có thể chỉnh trang lại.

Buổi trưa lúc ăn cơm Phương Châm lấy hộp phấn ra định trang điểm lại, không cẩn thận tìm thấy trong túi một chiếc kẹp tóc. Lấy ra nhìn thì nhận ra đây là do lần trước Nghiêm Túc tặng cô, màu đen đính thêm những viên đá trong suốt, tạo hình đơn giản nhưng trang nhã. Phương Châm nghĩ thầm: Người đàn ông này mắt nhìn cũngkhông tệ lắm.

Nhìn thấy kẹp tóc cô lại nhớ tới chuyện cái ô đen. Vốn là đã tìm ra được chuẩn bị trả lại cho anh ta, kết quả trong nhà đột nhiên xảy ra chuyện, cô tối mắt tối mũi lo xử lý mọi việc nên hoàn toàn quên đi chuyện này. Nghiêm Túc cũng không nhắc gì với cô,cô đã sớm biết cái ô này chỉ là cái cớ. Đường đường là chủ tịch tập đoàn Thâm Lam, chỉ vì một cái ô mà cuối năm phải chạy tới nhà người ta đòi lại, nói ra cũng khôngkhỏi quá khó coi.

Phương Châm cầm kẹp tóc trầm tư một lúc, lại tiếp tục dồn hết tinh thần và sức lực đilàm việc. Công việc này kỳ thực rất nhàn rỗi, so với công việc trước kia của cô thực sựlà trên trời dưới đất. Nghiêm Túc đã có nói qua, nhân viên ở bộ phận này là bộ mặt của Thâm Lam, công việc cũng không quá nhiều nhưng cần phải linh hoạt, nhạy bén xử lý các tình huống bất ngờ.

Phương Châm làm nhân viên tư vấn được một tuần, mỗi ngày việc cô xử lý nhiều nhất là chỉ đường cho khách hàng. Toàn bộ mọi ngóc ngách ở Thâm Lam cô đều nhớrõ, khi vừa mới bắt đầu thì còn chưa rõ đường nên còn lắp bắp, sau một quãng thời gian thì cũng thông thạo hết mọi thứ. Mặt khác, đúng như Nghiêm Túc đã nói, thỉnh thoảng sẽ có người nước ngoài đến đây tham quan, mua sắm và nhờ tư vấn một số thứ. 

Mỗi lần như vậy, đồng nghiệp đều đẩy về phía Phương Châm, mọi người đột nhiênkhông hiểu vì sao từ một công nhân vệ sinh đùng một cái đã trở thành một nhân viên tiếp tân, hơn nữa còn rất có năng lực, chỉ cần nghe cô lưu loát phun ra một tràng tiếnganh liền biết cô cũng có chút tài năng.

Nhưng dù vậy trong lòng họ vẫn cảm thấy bất mãn. Ban đầu ở trước mặt họ cô chỉ làmột nhân viên vệ sinh suốt ngày quét rác, lau chùi nhưng hiện tại cô lại cùng làm chung ở bộ phận tư vấn, hơn nữa khi cô vừa đến làm thì cấp trên liền ban ra lệnh “Cấm khẩu”, nghiêm cấm trao đổi chuyện tiền lương.

Chuyện này quả thực mờ ám, tiền lương của Phương Châm khẳng định cao hơn so với bọn họ. cô gái này rõ ràng có chút thủ đoạn, cho nên mới cần che dấu như vậy. Bọn họ sôi nổi bàn tán, đến cùng là nhân vật nào ở công ty này coi trọng Phương Châm - một cô gái nhỏ bé “thân cô thế cô”*, không ngại đưa cô tới đây mỗi ngày âmthầm quan sát.

*Thân cô thế cô: yếu thế, không có chỗ dựa

"A, một công nhân vệ sinh cũng có người coi trọng, thời đại bây giờ khẩu vị của đàn ông thật nặng."

Lúc ăn cơm Phương Châm bị mấy người đồng nghiệp đem ra xì xào bàn tán.

"cô đừng nói vậy, cô Phương ngoại hình cũng rất được, nghe bảo là đã tốt nghiệp đại học. Lại còn nói tiếng anh lưu loát như vậy, cô có thể nói được như vậy không?

"Được hay không thì khoan nói đến, ngược lại lai lịch của cô ta nhất định không đơn giản. Này, mấy ngày nay các cô có để ý được ở phía văn phòng có người nào thường xuyên qua lại chỗ chúng ta không?”

Mọi người vừa nghe vậy thì cẩn thận nhớ lại, dồn dập lắc đầu: "không có, ở văn phòng nếu không có việc thì đến chỗ chúng ta làm gì, vậy cũng quá dễ thấy."

Tuy nói như vậy, nhưng từ lúc có người đưa ra vấn đề này, mọi người khi đi làm thỉnh thoảng đều nhìn Phương Châm chằm chằm, tò mò muốn nhìn một chút cái gọi là “Kim Ốc Tàng Kiều” trong truyền thuyết, liệu sẽ có người nam nhân nào xuất hiệnhay không.

Phương Châm mỗi ngày đều chuyên tâm làm việc, không hề để ý đến việc mọi ngườinói gì về mình. cô đối với công việc này thực sự rất hài lòng, không quá mệt mỏi nhưng cũng không quá nhàn, mỗi ngày làm nhiều việc vặt vừa có thể giết thời gian. Tiền lương lại nhiều, quan trọng là cả tuần vừa rồi đi làm, không thấy Nghiêm Túc đến làm phiền cô.

Nếu thật giống như anh đã nói, sau khi cô chấp nhận công việc này thì giữa cô và anhliền thanh toán xong, từ giờ trở đi cô và anh không còn bất cứ mối liên hệ nào, đường ai nấy đi, Phương Châm thực sự là nằm mơ cũng muốn cười.

Kết quả khi sáng nay cô vẫn cho là vậy, xế chiều hôm đó từ các đồng nghiệp khác màcô biết được, Nghiêm Túc - chủ tịch tập đoàn Thâm Lam vừa xuất ngoại trở về. Chẳng trách liên tiếp mấy ngày nay không thấy anh xuất hiện, hóa ra là ra nước ngoài bàn chuyện làm ăn.

Biết được tin tức này tâm trạng Phương Châm liền chùng xuống, còn tưởng rằng đối phương đã nghĩ thông suốt buông tha cô, không nghĩ tới...

Quả nhiên cô đã vui mừng quá sớm.

Phương Châm yên lặng bắt tay vào làm việc, thỉnh thoảng nghe được các đồng nghiệp thảo luận mọi sự tích về Nghiêm Túc. Từ ngoại hình cho tới sở thích cá nhân, lại từ bối cảnh xuất thân cho tới chuyện tình cảm, cuối cùng có người nghi ngờ nói: "Các cô có cảm thấy kỳ quái hay không, chủ tịch của chúng ta giống như chưa bao giờ có bạn gái vậy. Các cô có ai từng thấy qua anh ở chung một chỗ với cô gái nào bao giờ chưa?”

Nghe nói vậy Phương Châm hơi hồi hộp một chút, theo bản năng liền dựng thẳng lỗ tai. Mọi người đều có máu tám chuyện, cô cũng không ngoại lệ.

Liền nghe bọn họ nhao nhao nói: "Đúng là không có, nghe nói nhiều lần tham gia mấy bữa tiệc yêu cầu phải dẫn theo bạn gái, kết quả chủ tịch của chúng ta chỉ đi mộtmình."

"Chính là, tôi nghe nói trước giờ ngài ấy không qua lại với phụ nữ, thực sự là quá kỳ quái."

"Các cô nói xem, ông chủ của chúng có phải hay không là cái đó?"

"Cái nào cơ?"

cô đồng nghiệp của Phương Châm - người vừa nói tới vấn đề này nhìn quanh bốn phía, nhẹ giọng nói: "Là Gay đó."

Lời này vừa nói tất cả mọi người đều đồng loạt “Ồ” lên một tiếng, hiện trường lập tức nổ tung: “ Sao có thể có chuyện đó được."

"Đùa gì thế, thời đại này đàn ông tốt toàn đi tìm đàn ông hết rồi, vậy chúng ta phải làm sao đây?"

"Tôi nghĩ đúng là vậy rồi. Tôi nhìn thấy chủ tịch cả ngày cùng thư ký Viên ở chungmột chỗ, từ sáng đến tối hai người đều như hình với bóng. Nghe nói lần này xuất ngoại thư ký Viên cũng đi theo nữa."

"Ai, nói đến thư ký Viên anh ta đâu phải phụ nữ, chẳng lẽ nói..."

Phương Châm càng nghe càng muốn cười, thực sự sắp không nhịn nổi. không nghĩ tới vào làm việc ở Thâm Lam còn có lợi ích này, liên quan tới Nghiêm Túc - người mà ai cũng phải kính trọng nhưng thông qua mấy lời tám chuyện của mấy vị đồng nghiệp thì lại thành chuyện cười thế giới. Nếu sau này có cơ hội kể cho anh ta nghe,không biết vẻ mặt của anh ta sẽ trông ra sao nữa.

Nhưng nghĩ kỹ lại một chút, vẫn là không nên gặp anh ta. Vừa nghĩ tới việc gặp mặt Nghiêm Túc khắp toàn thân đều tỏa ra khí thế bức người, Phương Châm liền bất giác rùng mình.

cô nhanh chóng lắc lắc đầu một cái, đưa ý tưởng này vứt xa ra khỏi đầu.

Sau đó từ trên đỉnh đầu cô nghe tiếng người hỏi: "Xin chào, tôi tới nhận lại bóp tiền."

Phương Châm vừa ngẩng đầu, liền thấy một người đàn ông trẻ tuổi đứng ở đó. Mới nhìn Phương Châm cảm thấy rất quen mặt, nhưng suy nghĩ một hồi cũng không nhớ ra là ai. Người đàn ông kia vừa nhìn thấy Phương Châm cũng sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh liền khôi phục lại nét mặt, lặp lại vấn đề:" Ban nãy đi dạo thì tôi đánh rơi bóp tiền, nhân viên bảo tôi đến chỗ này nhận lại, có thể giúp tôi kiểm tra lạimột chút không? "

"Ơ! Vâng! anh đợi tôi một chút!" Sau khi sững sờ hai giây Phương Châm liền bắt đầu giúp người ta tìm. Ở nơi này kỳ thực các cô không có nhiệm vụ giữ đồ bị thất lạc, thông thường đồ vật bị mất sẽ do khu vực bảo an chịu trách nhiệm. Nhưng người bình thường khi nhặt được đồ vật gì đều sẽ theo thói quen giao tới nơi này, vì vậy lúc trước các cô đều phải tốn công chuyển giao đồ vật đến khu bảo an.

Nhưng cứ như vậy khi người bị mất đồ tìm đến, các cô lại phải liên hệ với khu bảo an, đi đi lại lại tốn nhiều thời gian. Vậy nên sau đó, cũng không biết từ lúc nào, đồ vật đưa tới đây thì liền giữ lại, đến khi có người đến nhận sẽ trực tiếp đưa ra.

Dần dần như vậy đã trở thành thói quen, cấp trên còn cố ý đưa cho nhân viên ở khu vực này danh sách ký nhận, xem như đem công việc này triệt để giao cho bộ phận tư vấn.

Phương Châm đứng một bên nghe người này miêu tả cụ thể đặc điểm bóp tiền, mộtbên ghi chép tra tìm hồ sơ.một hồi bóp tiền cụ thể đặc thù, một bên phiên ghi chép tra tìm hồ sơ. Ở bên cạnh đó đám đồng nghiệp đang tụ lại một chỗ tán gẫu thấy vậy cũng có vài người tới giả vờ giả vịt hỏi xem có chuyện gì, cũng có người tới giúp Phương Châm tìm chiếc bóp da.

Chuyện này cũng không có gì phiền phức, sau năm phút đã giải quyết xong. Người kia sau khi nhận lại bóp tiền liền kiểm tra lại số tiền bên trong, phát hiện vẫn còn đầy đủ thì cảm ơn Phương Châm và mấy cô nhân viên khác rồi xoay người rời đi. Lúc rời đi anh cố ý nán lại nhìn kỹ đôi mắt của Phương Châm, ánh mắt kia quả thực khiến người ta có ấn tượng đặc biệt sâu sắc.

Phương Châm càng cảm thấy đã từng gặp qua người đàn ông này ở nơi nào. cô nhìn theo anh ta rời khỏi trung tâm bách hóa, kết quả lại nghe tiếng đồng nghiệp cô đứng bên cạnh nhẹ nhàng “A” lên một tiếng: "Sao ở đây vẫn còn sót tấm thẻ căn cước,không chừng là từ trong bóp tiền rơi ra, quên đưa cho anh ta rồi.”

Phương Châm quay đầu nhìn lại, ở trong chiếc hộp đựng bóp tiền khi nãy quả nhiên có tấm thẻ căn cước, khuôn mặt trên bức ảnh rõ ràng là người đàn ông khi nãy. Phương Châm nhìn trên tấm thẻ lại thấy tên anh ta là Hứa Minh Lượng, cỗ cảm giác quen thuộc trong lòng lại càng dâng lên mãnh liệt. không suy nghĩ nhiều cô lập tức cầm tấm thẻ căn cước chủ động nói: “Tôi đuổi theo anh ta, vẫn chưa đi xa đâu.”

nói xong Phương Châm liền chạy ra khỏi cửa, để lại mấy người đồng nghiệp đứng đónói thầm: "cô ta cũng nhiệt tình thật, quả nhiên là người mới, vừa có cơ hội đã muốn thể hiện. Người này thật không đơn giản chút nào."

"Có thể từ công nhân làm vệ sinh nhảy một cái đã lên làm ở vị trí này, đương nhiênkhông đơn giản.”

Phương Châm không nghe thấy mấy lời nói của bọn họ, một lòng chỉ cố đuổi kịp Hứa Minh Lượng. cô chạy ra cửa lớn của trung tâm, nhìn quanh quảng trường, phát hiệnHứa Minh Lượng đang đứng cách cô khoảng mười mấy mét, ngay lập tức kêu tênanh ta rồi chạy tới.

Hứa Minh Lượng nghe được tiếng của cô thì dừng lại, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nhìncô. Phương Châm đưa thẻ căn cước cho anh ta: "Thẻ căn cước của anh, lúc cất giữkhông may bị rơi ra, ban nãy quên đưa cho anh.”

"À, cảm ơn." Hứa Minh Lượng nhận lấy thẻ căn cước xong liền muốn đi, thấy Phương Châm còn do dự định nói gì đó, anh lại hỏi: "Còn có chuyện gì không? "

"Cái kia..." Phương Châm suy nghĩ một chút: "Tôi cảm thấy anh nhìn rất quen, có phải trước đây chúng ta đã từng gặp nhau rồi không?"

Vừa nghe nói vậy sắc mặt Hứa Minh Lượng trở nên buồn bã, lông mày hơi nhíu lại.anh tỉ mỉ quan sát Phương Châm vài lần, giống như đang cố nhớ lại gì đó. Phương Châm cũng nhân cơ hội nhìn kỹ người đàn ông này, cảm giác quen thuộc càng lúc càng trở nên sâu sắc, nhưng trước sau vẫn không nhớ rõ đã gặp anh ta ở đâu.

Hai người đứng đối diện ở quảng trường Thâm Lam một hồi lâu, cuối cùng Hứa Minh Lượng lắc lắc đầu, nhét bóp tiền vào trong túi áo: " thật ngại quá, tôi nghĩ chúng ta không quen biết nhau."

nói xong anh xoay người rời khỏi, bước chân cũng gia tăng tốc độ.
Loading...

Xem tiếp: Chương 44-1: Điên Cuồng Theo Đuổi (1)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Tinh Linh Trên Vai Dã Thú

Thể loại: Đam Mỹ, Ngôn Tình

Số chương: 63


Kinh Phá Thiên Không

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 145


Kế Hoạch Dưỡng Thành Sesshomaru

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 83