Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 43-1: Chiếm Giữ (1)

Chương trước: Chương 42-2: Ân Tình (2)



Sau khi Phương Châm bàn luận với luật sư xong cũng đã gần mười giờ.

Ra khỏi Thâm Lam, Nghiêm Túc chào tạm biệt với luật sư, vị luật sư cũng đã hẹn sẽ tìm ngày ghé cục cảnh sát để nói chuyện với Phương Pháp. Sau đó Nghiêm Túc quay sang hỏi Phương Châm: "Mệt không? đi ăn chút gì rồi mới về nhà?

"Về nhà thôi, bây giờ tôi chỉ muốn thoải mái ngủ một giấc."

Nghiêm Túc cũng không nói gì thêm, cầm áo khoác rất nhanh liền xuống lầu lấy xe. trên đường đưa Phương Châm trở về, anh đột nhiên mở miệng hỏi: "Tiếp theo em định làm thế nào, có cần tìm đến gia đình người bị hại nói chuyện không, nếu có thì dẫn theo luật sư đi, ở phương diện này anh rất có kinh nghiệm.”

"không cần, tôi đã nói chuyện với gia đình họ rồi, đã đồng ý hòa giải."

Nghiêm Túc khẽ nhướn lông mày: "Em làm việc cũng nhanh thật. anh vốn định tìm luật sư cùng đi với em. Chuyện tiền bồi thường nếu cần giúp đỡ, em đừng ngại cứ nói với anh. Chuyện này cũng coi như do anh gây ra, bao nhiêu tiền anh cũng sẽ đưa cho em."

Phương Châm khẽ mỉm cười: "thật sự không cần, mọi việc đã được sắp xếp đâu ra đấy. Người bị hại đồng ý hòa giải, tôi cũng đưa cho họ một trăm ngàn tiền bồi thường, chuyện này coi như giải quyết xong. Bây giờ chỉ cần xem luật sư sẽ biện hộ như thế nào với quan tòa, tôi đương nhiên hy vọng phán án càng nhẹ càng tốt, nếu như có thể bị phán án treo là tốt nhất. Mấy nơi như nhà tù vẫn là không nên vào.”

Nghiêm Túc mím môi không nói lời nào, trầm mặc một lát thì hỏi Phương Châm: "Ai đi cùng với em?"

"không ai cả, tự mình tôi đi thôi. Chân của ba tôi vẫn chưa lành, mẹ tôi phải ở nhà chăm sóc ông, chỉ có mình tôi đi.”

"thật sao?"

"Đúng vậy." Phương Châm cảm thấy không đúng, "Có vấn đề gì không?"

"không có, chính là cảm thấy em rất quyết đoán, năng lực làm việc cũng không tệ."

"Tôi cũng đã lớn như vậy rồi, chuyện nhỏ này vẫn có thể tự làm được. Với lại gia đình người bị hại cũng rất tốt, không phải là người không hiểu lý lẽ, không có đòi hỏi hay làm gì quá đáng."

"một trăm ngàn... Cái đó, em có đủ tiền không, gia đình em cũng vừa mới mua nhà chỉ sợ không có đủ một trăm ngàn?

"Tập hợp tất cả các khoản lại. Tiền tiết kiệm của tôi cũng không ít, thêm vào số tiền của mẹ tôi, mượn thêm bạn bè một ít cũng vừa đủ rồi.”

Phía trước đèn đỏ sáng lên, Nghiêm Túc giẫm phanh chậm rãi dừng xe lại. Sau đó anh xoay đầu lại tinh tế đánh giá Phương Châm, ánh mắt sắc bén mà thâm trầm: "Thành thật nói với anh, em mượn bao nhiêu tiền?."

“ 20 ngàn."

"Mượn của Thẩm Khiên?"

"không phải, mượn em họ của Thẩm Khiên. cô ấy là bạn thân của tôi, chúng tôi đã quen biết nhau từ nhỏ, anh không cần lo lắng cô ấy sẽ hối tôi trả tiền lại!”

nói được vài câu thì đèn hiệu chuyển sang màu xanh, Nghiêm Túc thả phanh nổ máy xe, nhất thời không nói gì.

Trong bóng đêm, dòng xe cộ cứ nối tiếp nhau mà chạy, vụt chạy ngang qua những ánh đèn đường, làm loáng thoáng hiện lên một chút lãng mạn rồi lại có cảm giác như bị đè nén ngược vào. Mỗi khi đêm tối thường làm cho người ta một loại cảm giác không yên tâm, cũng giống như tâm trạng của Nghiêm Túc lúc này vậy.

Thẩm Khiên là một quả bom hẹn giờ, tuy rằng không khó để giải quyết, nhưng cũng cần tốn chút thời gian. Để cho một người đàn ông trẻ tuổi như vậy quấn lấy Phương Châm là không được, Nghiêm Túc xem ra chỉ còn cách đem Phương Châm triệt để kéo vào trong lồng ngực của mình, từ đầu đến chân đều bị anh chiếm lấy thì mới có thể làm cho anh hoàn toàn yên tâm.

rõ ràng Phương Châm không phải người phụ nữ bình thường, so với hầu hết phụ nữ ở khắp mọi nơi trên thế giới thì cô thật sự rất khác biệt. Tiền bạc không hấp dẫn được cô, bề ngoài đối với cô càng không có ý nghĩa, xuất thân, quyền thế, địa vị, danh dự, thậm chí là ôn nhu chăm sóc quan tâm đầy đủ, bất luận cái gì cũng không lay chuyển được cô.

Quả thực chính là mềm không được cứng không xong đao thương bất nhập. (ý nói cái này không được cái kia cũng không xong, không gì có thể ảnh hưởng đến.)

Nghiêm Túc có lúc thậm chí cảm thấy, mạnh bạo với cô đôi khi cô còn nghe lời một chút, nhưng ngược lại càng mềm dẻo thì cô càng không chịu đi vào khuôn khép.

anh vừa nghĩ vừa lái xe, quẹo vào khu nhà trọ của Phương Châm. Sau đó anh mở miệng nói: "Coi như bạn em không thúc em trả tiền lại, em cũng nên nhanh chóng trả tiền lại cho cô ấy."

Hai mắt Phương Châm lúc này đã nặng trĩu, đột nhiên nghe anh nói vậy cũng không phản ứng lại, chớp mắt hai cái mới nghĩ rõ ràng: "Ha, tôi biết, tôi sẽ mau chóng trả lại."

"Làm sao trả? Dựa vào chút tiền lương ít ỏi của em ở trạm xăng, em nghĩ phải bán thêm bao nhiêu lít xăng nữa mới xong? Chờ em kiếm đủ 20 ngàn không biết là đến khi nào nữa.”

Phương Châm vừa nghe lời này lập tức phản bác lại: "Mặc kệ như thế nào tôi nhất định sẽ trả lại, chuyện tiền bạc không cần anh quan tâm. Tôi biết anh có tiền, nhưng tôi cũng sẽkhông cần lấy tiền của anh."

"anh cũng không có ý định sẽ đưa tiền cho em."

Phương Châm ngớ người ra, lần đầu tiên cô có cảm giác mình bị tưởng bở.

"Ý của anh là tiết kiệm không bằng tìm cách kiếm thêm thu nhập. Dựa vào mấy đồng lương ít ỏi kia, dù tiết kiệm bao nhiêu cũng khó để gom đủ số tiền đó kiệm cũng tích góp không nổi tiền đến. Chẳng bằng tìm công việc khác, lương cao hơn, như vậy dù không tiết kiệm cũng rất nhanh tích góp đủ tiền.”

Trong lúc nói chuyện, Nghiêm Túc đã dừng xe ở dưới khu trọ của Phương Châm. Phương Châm cũng không lập tức rời đi, mà đang mải suy nghĩ về những lời nói của Nghiêm Túc.

cô nói với Nghiêm Túc cô chỉ mượn 20 ngàn, nhưng thực tế là 30 ngàn. 30 ngàn đối với Từ Mỹ Nghi không phải là số tiền lớn nhưng cô cũng không thể mặt dày mà không trả lại được. Huống hồ hiện tại cô quả thực là không có việc làm, không còn cách nào khác là phải nhanh chóng lên báo tìm việc.

Trước tiên cô dự định sẽ làm nhân viên thu ngân, vừa may có siêu thị gọi điện thoại đến muốn cô ngày mai tới phỏng vấn. Dựa vào kinh nghiệm và năng lực của cô thì làm công việc này không có vấn đề gì, nhưng mức lương mà siêu thị đưa ra thực sự không cao, một tháng nhận được khoảng 2, 3 ngàn, trừ các khoản chi tiêu ra thì cô cũng có thể tiết kiệm được nhiều nhất là 1 ngàn.

Điều này có nghĩa là cô ít nhất phải làm việc khoảng hai năm rưỡi mới có thể tiết kiệm đủ tiền để trả cho Từ Mỹ Nghi, dĩ nhiên là không được rồi. Thời gian làm việc một ngày ở siêu thị khá dài - từ 5h sáng đến 9h tối, nên cô cũng không thể làm thêm công việc khác, vì vậy cũng không thể kiếm thêm thu nhập được.

Nghĩ tới đây Phương Châm không khỏi thấy đau đầu..

Nghiêm Túc ngồi bên cạnh chăm chú quan sát vẻ mặt của cô, thấy vẻ mặt cô đăm chiêu khẽ nhíu mày, biết cơ hội đến rồi, rất nhanh mở miệng: “ anh có thể giúp em tìm việc làm, vừa có thể giúp em có thêm thu nhập, vừa có thể để em phát huy năng lực của mình, với tình hình hiện nay của em, anh cảm thấy em không nên từ chối.”

"Việc làm? Đến Thâm Lam làm việc cho anh?”

"Em có biết trong thành phố này có rất nhiều người trẻ tuổi so với em còn ưu tú hơn đều muốn làm công cho anh không?”

"Tôi biết, nhưng mà..."

"anh biết em lo lắng, nhưng Phương Châm em vẫn nên cẩn thận suy nghĩ, mặc kệ em có làm việc ở Thâm Lam hay không, đối với anh đều không có sự khác biệt. Nếu như anh muốn theo đuổi em, đừng nói là em làm việc ở trạm xăng, kể cả khi em lên mặt trăng làm việc anh cũng hoàn toàn có thể tìm được em. Vì vậy em không cần để ý có hay không vì anh mà đến Thâm Lam làm việc, đây căn bản không có sự khác biệt.”

Phương Châm nghe xong thì trên mặt nổi lên vài đường hắc tuyến. Người đàn ông này cũng thật là quá mức tự tin, chỉ còn thiếu chưa chỉ tay vào cô rồi nói: “Em là của anh.”

Có điều tỉ mỉ suy nghĩ lại quả thực lời anh nói rất có lý, cô có bãn lãnh gì mà thoát khỏi bàn tay anh ta chứ. Giống như những gì Nghiêm Túc nói, nếu như anh thật sự muốn theo đuổi cô, mặc kệ cô có làm việc ở Thâm Lam hay không anh cũng có thể thích làm gì thì làm. Người như cô muốn trốn khỏi tầm mắt của Nghiêm Túc đúng là quá khó khăn.

Nghiêm Túc thấy vẻ mặt cô đã hơi buông lỏng, liền tiếp tục nói: "Hơn nữa đây là anh nợ em, đương nhiên phải giúp em. Chuyện công ty vệ sinh sa thải em lần trước là mẹ anh sai. Bà ấy không nên tùy tiện ép họ đuổi việc em. Cái gọi là mẫu trái tử thường*, bà ấy mắc nợ em thìanh nên trả. Nếu như em chấp nhận làm việc ở Thâm Lam thì coi như giải quyết xong. Còn nếu em không chấp nhận anh sẽ nghĩ cách khác để bồi thường cho em.”



*mẫu trái tử thường: tạm giải thích là nợ bố mẹ thì con trả hay bố mẹ làm sai thì con chịu.

Giọng điệu của Nghiêm Túc rất thản nhiên, nhưng Phương Châm lại mơ hồ nghe ra được sự uy hiếp trong đó. Câu nói của anh có thể hiểu là: " Nếu như em không đồng ý đến làm việc ở Thâm Lam, thì đừng trách anh sẽ đưa vị trí công việc đó cho người khác.”

Vì vậy Phương Châm thỏa hiệp nói: "Là công việc gì?"

"Nhân viên phục vụ?”

"Nhân viên tiếp tân?"

“Cũng gần như vậy. hiện tại Thâm Lam đang cần tuyển một nhân viên tư vấn, nhưng anh cần nhân viên thông thạo ngoại ngữ. Lúc trước có tuyển một số người ngoại hình không tệ, nhưng khả năng anh ngữ lại dưới mức trung bình. Thành phố S là một thành phố lớn, Thâm Lam cũng đã đặt chân ở thị trường quốc tế, khách hàng đến đây không phải chỉ có mỗi người bản xứ. Mỗi ngày đều có không ít người nước ngoài đến Thâm Lam chi tiền, anh cần tăng cao ngoại ngữ của nhân viên. Nhân viên tư vấn là mặt mũi của công ty, không chỉ cần bề ngoài xinh đẹp, năng lực cũng phải cao. anh cảm thấy em rất thích hợp.”

Lời này có hai tầng ý nghĩa, thứ nhất là khen Phương Châm xinh đẹp, thứ hai là đánh giá cao khả ngoại ngữ của cô. Mặt Phương Châm hơi đỏ lên, nói thật từ được ra tù tới nay, chưa từng có người nào nói lời khích lệ cô. Trong lòng cô lúc nào cũng cảm thấy tự ti, dù có ra vẻ kiên cường thế nào đi nữa thì cũng không giảm bớt sự tự ti đó được.

"anh biết chuyên ngành của em là tiếng anh, ngoài ra em còn học thêm vài ngôn ngữ khác nữa."

"Tiếng Pháp thì tôi có thể nói được, Tiếng Nhật thì lúc trước có học qua nhưng bây giờ đã quên gần hết rồi.”

"không sao, chỉ cần thành thạo tiếng anh là đủ rồi. Công việc này thời gian khá ổn định, bắt đầu từ chín giờ sáng cho tới năm giờ chiều, buổi trưa được nghỉ nửa tiếng, công ty sẽ phân phát đồng phục nhưng không bao tiền cơm trưa, lương mỗi tháng là sáu ngàn, em thấy thế nào?"

Đương nhiên là cực kỳ hài lòng rồi, đây có khác gì đĩa bánh từ trên trời rớt xuống, đang buồn ngủ mà gặp chiếu manh đâu. Phương Châm có thể khẳng định, ngoại trừ công việc mà Nghiêm Túc đề nghị với cô, thì cô không thể nào tìm ra công việc khác vừa phù hợp, không quá phức tạp mà lại có mức lương cao đến vậy.

Nhưng mà...

"Sáu ngàn? Đa số nhân viên đều được trả từng ấy lương sao?"

“Em cho rằng anh nhiều tiền quá hóa rồ hay sao mà ai cũng trả nhiều như vậy?" Nghiêm Túc nói dối mà sắc mặt không thay đổi, tim không đập. trên thực tế tiền lương của nhân viên ở Thâm Lam không thấp, nhưng chỉ là một nhân viên tư vấn thì mức lương không thể là sáu ngàn được.

nói xong lời này, khóe mắt anh hiện lên tia trào phúng nhìn Phương Châm cười cười, suy nghĩ sau khi trở về phải cho người đi căn dặn, tất cả nhân viên tư vấn đều không được tiết lộ với đồng nghiệp về tiền lương của mình.

Phương Châm đã hoàn toàn bị con số sáu ngàn này hấp dẫn. Ở thành phố này mọi chi phí sinh hoạt đều cao hơn so với những nơi khác, sáu ngàn một tháng nếu tính kỹ thì không quá nhiều. Hơn nữa Nghiêm Túc còn cố ý nói rõ không bao cơm trưa, dáng vẻ khi nói còn cho rằng rất chính đáng, thì ra phúc lợi không có tốt đến tận trời.

Dù sao cô cũng đã ngồi tù năm năm, cũng biết tiền lương hiện tại so với năm năm trước cao hơn nhiều. Trước khi vào tù, công việc mà cô làm một tháng kiếm cũng không ít tiền, vì vậy khi Nghiêm Túc nói mỗi tháng sáu ngàn cô cũng không có nghi ngờ gì.

Nhìn lại tình hình nhà cô hiện này, vết thương của ba cô chưa khỏi nên chưa rời giường được, mẹ cô thì phải chăm sóc ông nên không thể làm thêm việc gì để kiếm thêm thu nhập, quan trọng nhất vẫn là đứa em trai đang bị giam giữ của cô hiện vẫn chưa rõ tình hình thế nào, Phương Châm thực sự không có can đảm để từ chối công việc này.

Nghĩ vậy nên cô rất nhanh gật đầu đồng ý, tự đáy lòng cô cảm kích nói: "Cảm ơn anh, Nghiêm Túc."
Loading...

Xem tiếp: Chương 43-2: Chiếm Giữ (2)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Mi Tiêm (Chân Mày)

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 23


Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 150


Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 83



Tiểu Lý Phi Đao

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 26