Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 42-2: Ân Tình (2)

Chương trước: Chương 42-1: Ân Tình (1)



Thẩm Khiên quả thực đoán không sai, sau khi tìm thấy và khuyên Phương Pháp đi tự thú, Phương Châm bắt đầu liên hệ người nhà họ Trần thương lượng chuyện bồi thường.

Bởi vì trước đó đã được dặn dò rất kĩ, cả ba người nhà họ Trần đều rất phối hợp, quả thựckhông làm khó Phương Châm. Mẹ Trần sợ con trai mình dễ kích động, liền chính mình tựđi gặp Phương Châm ở một quán trà nhỏ gần ngay bệnh viện.

Trước khi đến, Phương Châm đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, bất luận người nhà họ Trần có phản ứng với cô ra sao, cô nhất định cũng sẽ không phản bác, ngược lại cố gắng thuyết phục bọn họ chấp nhận bồi thường mà bỏ qua cho Phương Pháp.

cô thực sự không có nhiều tiền, năng lực cũng không, tiền lại càng không có, lấy cái gì mà thương lượng với họ đây.

Hai ngày nay cô đã có tính qua, cô có khoảng sáu mươi ngàn trong tài khoản, mẹ cô có khoảng hai mươi ngàn. Phương Châm dự định sẽ mượn bạn bè cô thêm hai mươi ngàn nữa. Tổng cộng cô sẽ có một trăm ngàn, trước mắt cô chỉ có thể đưa nhiều nhất là từng ấy tiền cho nhà họ Trần. Nếu như nhiều hơn nữa khẳng định phải bán nhà.

một trăm ngàn nói ít không ít nhưng cũng không phải là nhiều, nếu như gia đình họ làm khó cô, chỉ sợ việc này không cách nào hòa giải được.

Nhưng kết quả ngoài dự đoán của Phương Châm, mọi chuyện tiến hành rất thuận lợi. Mẹ Trần là người rất dễ nói chuyện, từ đầu tới cuối đều không nổi nóng với cô, khi nghe cônói muốn hòa giải với họ bà cũng rất nhanh đồng ý. Khi cô nói sẽ đưa cho bà một trăm ngàn tiền bồi thường bà cũng không dị nghị gì khiến cho Phương Châm cảm thấy kì lạ.

Nghe theo những gì em trai cô nói thì Trần Giai Hoa không phải người tốt lành gì, nghĩ lại thấy anh ta đánh ba cô thành ra như vậy cũng hiểu rõ là người như thế nào rồi. Nếukhông phải không tìm ra chứng cớ xác đáng để khởi tố anh ta, hiện tại Phương Châm cũng không cần tìm đến đối phương để cầu xin bỏ qua cho em trai mình.

Nhưng tính tới tính lui lại không nghĩ tới mẹ Trần là người hiểu lí lẽ như vậy, Phương Châm không khỏi cảm thán trên đời này người hiểu đạo lý vẫn còn nhiều lắm.

Sau khi thương lượng với mẹ Trần xong cô rất nhanh liền đưa tiền cho bà, Trước tiên côlấy tiền của cô và mẹ cô ra, sau đó liền gọi điện cho bạn bè thân thích. Kết quả trước khicô bấm máy gọi, Từ Mỹ Nghi đã gọi cho cô trước.

Từ Mỹ Nghi vừa mở miệng liền đi thẳng vào vấn đề, hỏi Phương Châm có thiếu tiềnkhông, có cần cô phụ thêm không. Phương Châm vốn dĩ không muốn mượn tiền của Từ Mỹ Nghi, bây giờ lại bị cô hỏi ngược lại làm cô cảm thấy có chút do dự.

Từ Mỹ Nghi nghe trong điện thoại cũng biết là bạn mình đang do dự, cười ha hả nói: "Dù sao cũng là mượn tiền, cậu mượn mình hay mượn người khác có gì khác nhau đâu, quan hệ giữa cậu và mình so ra tốt hơn những người kia nhiều. Cậu cũng đừng khách sáo với mình như vậy, chuyện của em cậu khẳng định là không bồi thường không được, hiện tại còn thiếu bao nhiêu cậu nói đi, số tiền lớn tớ không có nhưng mấy chục ngàn thì có thể nha."

Phương Châm cũng chỉ cần mượn mấy chục ngàn, cô liền mặt dày hỏi mượn Từ Mỹ Nghi hai chục ngàn. Từ Mỹ Nghi ngay lập tức đáp ứng chuyển tiền qua tài khoản của Phương Châm, lại bồi thêm một câu: "Quên đi, tớ cứ đưa cậu thêm mười ngàn nữa. Ba cậu vẫnđang nằm viện, chuyện gì cũng phải chi tiền, nếu không đủ thì cậu cứ nói với mình.”

Sau khi cúp điện thoại Từ Mỹ Nghi liền nhếch mắt lên nhìn Thẩm Khiên, cười xán lạn: "anh à, em gái của anh bây giờ cũng sắp trở thành bà mai rồi, đến cả vợ cũng giúp anh lấy về. Em dù muốn dù không cũng không bỏ mặc anh được. Thời đại này còn được mấy người em gái như em giúp anh trai mình bắt chị dâu về nhà chứ?

Thẩm Khiên xoa xoa đầu em gái mình: "Biết em ngoan, em yên tâm, sau khi chuyện thành công nhất định sẽ không thiếu phần của em đâu.”

"Bây giờ anh cũng có thể báo đáp em nha?"

"Bây giờ sao, em muốn gì?"

Từ Mỹ Nghi cười giảo hoạt: "Em không cần tiền cũng không cần vật gì cả, em chỉ muốnanh đưa em một dãy số thôi.”

"Số gì? Mật mã chi phiếu của anh sao?"

"không phải, em muốn số điện thoại của Lý Mặc, có thể đưa cho em không?"

Nụ cười trên mặt Thẩm Khiên liền cứng lại: "Mỹ Nghi, em muốn gì anh đều có thể cho em. Ở Thâm Lam em thích cái gì anh đều có thể mua cho em cái đó. Nhưng Lý Mặc thìkhông được, anh ta là một kẻ đào hoa điển hình, căn bản không thích hợp với em. Nếu đổi lại là người khác anh liền rất vui vẻ mà đưa số điện thoại của anh ta cho họ, nhưng em là em gái anh nên anh không muốn hại em. Em nếu dây dưa với anh ta nhất định sẽ khôngcó lợi, anh ta không phải là kẻ vì một người phụ nữ mà thay đổi đâu, người thiệt thòi cuối cùng chỉ có thể là em. Vì muốn tốt cho em nên anh sẽ không đưa số của anh ta cho em, việc em gặp mặt anh ta anh cũng sẽ ngăn cản.”

Từ Mỹ Nghi tức giận đến mặt đỏ chót, giơ chận đạp Thẩm Khiên một cái thật mạnh: "không có nghĩa khí, quỷ hẹp hòi, anh không cho thì tự em sẽ tìm. Em không sợ khônggặp được anh ấy!"

nói xong Từ Mỹ Nghi thở phì phò quay người đi ra ngoài, Thẩm Khiên nhìn bóng lưng emgái mình rời khỏi nhà không nhịn được thở dài một cái. Cũng sắp ba mươi tuổi rồi, sao vẫn mãi chưa chịu trưởng thành chứ? Chẳng trách đến bây giờ vẫn không ai thèm lấy.

Từ Mỹ Nghi nổi giận đùng đùng đi ra ngoài nhưng vẫn nhớ rõ chuyển tiền cho Phương Châm. Phương Châm sau khi nhận được tiền liền gọi điện cám ơn cô, Từ Mỹ Nghi nhân cơ hội liền hỏi: "Tiếp theo cậu định thế nào, vẫn còn làm việc ở trạm xăng chứ? "

"không làm nữa." Trong nhà xảy ra chuyện cô cũng không có tâm trí để đi làm, xin nghỉ mấy ngày sau thì cấp trên tỏ vẻ không vừa lòng, thông báo cô không cần đến nữa, nói cách khác là đã tìm được người thay cô rồi.

Phương Châm cũng đã trình bày rõ ràng hoàn cảnh gia đình mình, nhưng tết đến công việc bận rộn, cấp trên không thể nào giữ lại vị trí làm cho cô được. Rất may công việc này chỉ là tạm thời, kiếm được cũng không nhiều, Phương Châm cũng không quá lưu luyến. Sau khi đến trạm xăng nhận tiền lương cô cũng không còn việc gì nhanh chóng trở về nhà.

Có Từ Mỹ Nghi cho cô mượn mười ngàn, trong tay cô lập tức thừa thãi rất nhiều. Vết thương của ba cô cũng dần chuyển biến tốt, hai ngày sau là có thể xuất viện. Chỉ là đùi bị bó bột nên hoạt động có chút không tiện.

Hôm xuất viện sắc mặt ba mẹ cô đều rất khó coi, ở trên xe taxi liên tục thở dài. Về đến nhàthì lại càng tiếp tục than dài than ngắn, đặc biệt là mẹ Phương, vừa nghĩ tới con trai mìnhthì nước mắt tự động tuôn ra không khác gì là ổng nước bị bể, không cách nào ngưng lại được.

Phương Châm sau khi dìu ba mình vào phòng nghỉ ngơi, đi ra thì nhìn thấy mẹ cô trong phòng khách đã khóc ướt hết một mớ khăn giấy. Mẹ Phương vừa nhìn thấy con gái đi ra lập tức tiến tới hỏi: "Tiểu Châm, em trai con hiện giờ như thế nào rồi, mẹ muốn đi gặp nómột chút?

"hiện tại vẫn còn đang trong giai đoạn điều tra, chờ đến lúc điều tra xong họ sẽ cho chúng ta gặp em ấy. Mẹ yên tâm, con đã thu xếp ổn thỏa rồi. Nhà họ Trần cũng đã nhận tiền bồi thường của chúng ta, cũng chấp nhận hòa giải. Người bị hại đã chịu bỏ qua thì Phương Pháp sẽ không bị phạt nặng. Hơn nữa em trai con cũng đã tự thú, quan tòa sẽ cân nhắc mà giảm nhẹ tội cho em ấy."

"Liệu nó có thể bị ngồi tù không? Con có thể nghĩ cách để cảnh sát không khởi tố nókhông, nhà họ Trần không kiện nó, phía bên cảnh sát ai biết chừng lại không chịu bỏ qua?"

Vấn đề này Phương Châm không phải không nghĩ tới. cô biết thông thường cố ý gây thương tích cho người khác, nếu xem xét kỹ tình tiết đồng thời người bị hại cũng khôngđâm đơn kiện, không khởi tố cũng có thể được. Có điều lần này Phương Pháp ra tay quá nặng, nếu như là dùng nắm đấm đánh bị thương người khác thì còn có thể xem mức độ của vết thương mà xử lý. Nhưng Phương Pháp lại dùng gạch đánh vỡ đầu người ta, khẳng định là vết thương rất nghiêm trọng.

Mà như vậy thì không thể không khởi tố, chỉ có thể tìm cách để quan tòa phán nhẹ tội thôi.

Phương Châm vỗ vỗ bả vai của mẹ mình, cười cười an ủi bà: "Mẹ yên tâm, chuyện này con sẽ hỏi ý kiến của luật sư. Chúng ta sẽ nghĩ cách để Phương Pháp nhận án treo, tuy rằng án cũ không thể xóa được, chí ít không cần ở trong tù chịu khổ. Sau đó cố gắng khuyên nhủ nó cố gắng sống tốt hơn một chút, đừng nên tiếp tục phạm sai lầm thì cuộc sống sau này mới có thể dễ dàng được."

Mẹ Phương vừa nghe đến việc bị phán án thì lại bắt đầu khóc lóc nỉ non, trong lòng bà thực sự rất giận con gái mình, bởi vì theo cách nghĩ của bà mọi chuyện đều bắt nguồn từ Phương Châm mà ra. Lúc mua nhẫn nếu Phương Châm thoải mái chi tiền, Jenny sẽkhông chia tay với Phương Pháp, tất cả mọi chuyện như hiện tại đều sẽ không phát sinh.

Nhưng hiện tại bà cũng không dám trách móc Phương Châm. Dù sao con trai vẫn cònđang bị giam, bà chỉ có thể hi vọng con gái nghĩ cách giúp Phương Pháp mau chóng được thả ra ngoài. Huống chi hôm giao thừa cô dùng thái độ cứng rắn nói chuyện cũng có chút làm bà hiểu ra vài điều, bà dần dần ý thức được mình đã không thể dùng cái gọi là công ơn dưỡng dục ra mà khống chế Phương Châm nữa.

Nếu như lúc này bức Phương Châm nổi giận rồi phủi tay mặc kệ, bà chỉ còn nước đi nhảy sông.

Vì vậy mẹ Phương đành phải nhịn xuống bất mãn trong lòng, đối xử với con gái cũng nhiệt tình hơn một chút, mặc dù khóc lóc nhưng vẫn nhớ đi nấu cơm, làm cho Phương Châm một mâm cơm nóng hổi, rồi tiếp tục hầm thêm một nồi canh xương, cuối cùng cũng coi như đang lần nữa chống đỡ cái nhà này lên.

Phương Châm sau khi ăn xong thì trở về căn phòng thuê của mình. cô chuẩn bị vài bộ quần áo để về nhà ở mấy ngày, nhân tiện chăm sóc ba. Bởi vì xe điện của cô lần trước bị ngã hư, cô chỉ có thể sử dụng phương tiện công cộng để đi lại. Ngồi ở trên xe buýt nhìn ra ngoài bầu trời đêm, cô suy nghĩ tất cả những chuyện này đến cuối cùng là bắt đầu từ lúc nào?

Ngẫm lại hình như từ lần cô cãi nhau với Phương Pháp hôm giao thừa, nhà cô cứ hết lần này đến lần khác xảy ra chuyện. Chưa kể tới lúc công việc của cô đang tốt đẹp thì bị đuổi hay là lần chạm mặt mẹ Nghiêm Túc ở làng du lịch?

nói chung gần đây cô cảm thấy mọi chuyện đều không thuận lợi, lúc đó cô cũng chưa cảm thấy có gì kì quái, bây giờ nhìn lại, hơn nửa năm nay cô quả thật đã gặp phải những chuyện gì đây?

Liên tục đổi việc, mỗi lần đi làm đều xảy ra trục trặc. Mà hầu như trong những việc này lúc nào cũng xuất hiện bóng dáng của một người đàn ông: Nghiêm Túc.

Từ lúc bị đuổi việc khi làm bên Thâm Lam, Phương Châm đã coi đây như một cơ hội để chấm dứt triệt để với Nghiêm Túc, không muốn nảy sinh thêm bất cứ mối liên hệ nào. Nhưng hôm nay xem ra tất cả đều là mơ ước hão rồi, thậm chí cô còn đang suy nghĩ lẽ nào người thật sự không đấu lại nổi vận mệnh sao? Đứng trước số phận oái ăm này, ngoại trừ thỏa hiệp cô không còn con đường thứ hai để lựa chọn ư?

Phương Châm không cam lòng cũng không muốn cúi đầu chịu thua, nhưng hiện thực vẫn là luôn tàn khốc. Ngay khi cô đang suy nghĩ mọi chuyện về Nghiêm Túc, đối phương đãchủ động gọi tới cho cô. Cú điện thoại này Phương Châm không thể không nhận, bởi vì Nghiêm Túc đã nói sẽ tìm luật sư bào chữa cho Phương Pháp, Phương Châm dù kiêu ngạo thế nào đi nữa cũng không thể từ chối ý tốt này của Nghiêm Túc được.

Chuyện này có quan hệ đến tương lai của em trai mình, cô không thể bỏ mặc.

Vì vậy cô rất nhanh nhận điện thoại, thì liền nghe Nghiêm Túc hỏi: "Ăn cơm chưa?"

Thanh âm kia rất trầm mà lại tràn đầy quan tâm, buổi tối ngày đông nghe được cảm thấy đặc biệt ấm áp. Phương Châm trong lòng căng thẳng, hơi khịt khịt mũi nói: "Ừm, ăn rồi."

"hiện tại em đang ở đâu? Có ở nhà không, anh qua chỗ em một chút?”

"Tôi đang trên đường về nhà, tìm tôi có việc gì sao?"

"anh đã liên hệ được với luật sư rồi nên muốn tìm em nói chuyện.”

Vừa nghe đến đó Phương Châm lập tức tỉnh táo hẳn: “anh đang ở đâu, vẫn là tôi đến gặpanh đi. hiện tôi đang ở trên xe buýt, anh đợi một chút tôi sẽ tới ngay được không?”

"anh đang ở gần sân ga, nói địa chỉ đi, anh tới đón em." nói tới đây Nghiêm Túc dừng mộtchút, còn muốn nói thêm gì đó nhưng cuối cùng lại không nói.

anh không khỏi cười thầm chính mình, thì ra tâm trạng khi yêu một người là như vậy, mọi lúc mọi nơi đều muốn được gặp họ, bất kể lí do gì chỉ có thể được gặp người mình yêu làđã thấy hạnh phúc rồi. 

Tác giả có lời muốn nói: Đại gia nhìn không ra, nam phụ tại sao lại không bắt được lòng của nữ chính? Bởi vì anh bất luận là làm gì cho cô nhưng chỉ làm trong âm thầm, chỉ khi nào bị lộ ra mới biết rõ, vì vậy mà dù anh làm rất nhiều việc nhưng hiệu quả lại rất nhỏ. Nam chính thế nhưng lại không giống anh, dù cho bị nữ chính đâm một dao anh vẫn ở trước mặt coi nữ chính như sao trên trời, đây chính là bí quyết của nam chính nha.

Thẩm Khiên: Tác giả không bằng nói tên đó da mặt dày đi.

Nghiêm Túc: Kẻ thua cuộc không cần nhiều lời!
Loading...

Xem tiếp: Chương 43-1: Chiếm Giữ (1)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Yêu Muộn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 48


Cực Phẩm Thiên Vương

Thể loại: Dị Năng, Khoa Huyễn

Số chương: 113


Ước Thành Thằng Khốn Nạn!!

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 19


Quan Hệ Đẫm Máu

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị

Số chương: 65


Chiến Tranh Và Hòa Bình

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 352