Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 42-1: Ân Tình (1)

Chương trước: Chương 41: Hù Dọa



Edit: Uki 

Chiều tối, một chiếc Freeland màu đen dừng ở trước cửa bệnh viện, Thẩm Khiên mang theo rất nhiều đồ bước xuống xe.

anh đứng ở đại sảnh gọi điện thoại, rất nhanh có một vị bác sĩ trẻ tuổi đi tới. Hai người nói với nhau vài câu liền đi vào thang máy, trực tiếp đi đến một phòng bệnh ở tầng bốn.

Hai người bọn họ vừa vặn đi tới trước cửa phòng bệnh thì cửa phòng liền mở. Bên trong đúng lúc có hai người đ ra, một người trong đó vừa nhìn thấy vị bác sĩ lập tức nhiệt tình chào hỏi:" Bác sĩ Lâm tới rồi sao, mời bác sĩ vào."

Bác sĩ Lâm gật đầu cười với họ, sau đó dẫn Thẩm Khiên vào. Trong phòng bệnh là một thanh niên trẻ tuổi đang được một người phụ nữ trung niên chăm sóc. Bác sĩ Lâm giới thiệu với Thẩm Khiên: "Đây là mẹ của Trần Giai Hoa."

Ban nãy có hai người đứng ở cửa, một người đã rời đi, người còn lại thì vòng trở về đứng cạnh người phụ nữ trung niên. Bác sĩ Lâm lại nói tiếp: "Đây là ba của Trần Giai Hoa."

Người thanh niên trẻ tuổi đang nằm trên giường bệnh là Trần Giai Hoa. Tinh thần của anh xem ra cũng không tệ lắm, người rất tỉnh táo, sắc mặt cũng còn tốt. Chỉ là trên đầu quấn dày đặc băng vải, vừa nhìn vào biết ngay là bị thương. anh chào bác sĩ Lâm rồi hỏi: "Bác sĩ Lâm, có cần làm kiểm tra nữa không? "

"Tôi tới thăm cậu một chút, hiện tại cảm thấy như thế nào, còn chỗ nào không thoải mái không?"

"Cũng khá tốt, chỉ là đầu còn hơi đau, còn lại đều bình thường."

Mẹ Trần có chút lo lắng, hỏi bác sĩ Lâm: "Bác sĩ, vết thương của con trai tôi có nghiêm trọng không, liệu có để lại di chứng về sau không?"

"Bác cứ yên tâm, chúng tôi đã kiểm tra rất kĩ, con trai của bác không có dấu hiệu bị chấn thương não,vết thương trên đầu hiện cũng đang hồi phục rất tốt, mấy ngày sau là có thể xuất viện rồi."

Sau khi nghe được con trai mình không có gì đáng ngại, gương mặt của mẹ Trần rốt cuộc cũng có thể giãn ra một chút, sau đó bà lại quay sang trách con trai mình: " Coi như lần này con gặp may, nếu không nhờ bác sĩ Lâm tài giỏi như vậy, bằng không ... Xem xem sau này còn dám kiếm chuyện đánh nhau với người khác hay không."

"Mẹ, con là bị người ta đánh chứ con không có đánh người."

"Được được, con cái gì cũng đúng hết." Bà không nói lại con trai mình, chỉ có thể cười khổ. Riêng ba Trần từ lúc bác sĩ Lâm bước vào đã sớm chú ý tới Thẩm Khiên, lúc này không nhịn được hỏi: "Bác sĩ Lâm, vị này là?"

Thẩm Khiên tiến lên một bước, không chờ bác sĩ Lâm liền tự mình giới thiệu: "Chào bác, bác Trần, cháu họ Thẩm, hôm nay thay mặt Phương gia tới xin lỗi mọi người.”

Vừa nghe đến hai chữ Phương gia, sắc mặt Trần Giai Hoa liền biến đổi: "anh mau đi ra ngoài cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy người của Phương gia, đừng hòng diễn trò trước mặt tôi, về nói lại với tên khốn họ Phương kia, tôi nhất định sẽ kiện cho anh ta vào tù, ai tới cũng vô dụng, thằng đây không sợ."

Bác sĩ Lâm nhìn thấy bộ dạng lưu manh của Trần Giai Hoa liền cau mày. anh và Thẩm Khiên là bạn tốt thời đại học, tuy không cùng làm việc ở một bệnh viện nhưng quan hệ cũng không tệ. anh sợ Thẩm Khiên chịu thiệt, vừa định thay Thẩm Khiên nói lại mấy câu, Thẩm Khiên liền chủ động ngăn cản anh, cười nói: "Lâm Diệp, công việc của cậu hẳn rất bận, tốt hơn nên đi trước đi, nơi này giao cho mình là được."

Bác sĩ Lâm cũng chỉ biết vỗ vỗ vai của Thẩm Khiên, chào ba mẹ Trần rồi xoay người đi ra cửa.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại Trần Giai Hoa và ba mẹ hắn còn có Thẩm Khiên bốn người. Cả gia đình họ ba người, Thẩm Khiên chỉ có một mình, so về số lượng rõ ràng là yếu thế hơn.

Nhưng anh vẫn đứng yên ở đấy, khí thế rõ ràng ép ba người kia cả một bậc. Ba mẹ Trần đều là những người bình thường, cả đời cũng chưa bao giờ tranh chấp hay so đó lớn tiếng với người khác, chỉ là đứa con trai Trần Giai Hoa này từ nhỏ không chịu học hành tử tế, tính tình lại lưu manh, nóng nảy. Lần này tuy thấy con mình bị đánh vỡ đầu khiến họ rất tức giận, nhưng cũng tự biết rõ con mình cũng có lỗi trong chuyện này.

hiện tại người nhà họ Phương tới xin lỗi, bọn họ cũng biết tốt xấu nên không đuổi về, mẹ Trần thậm chí còn rót cho Thẩm Khiên ly nước, bảo anh ngồi xuống có gì từ từ nói.

Thẩm Khiên đưa ly nước lên uống hai ngụm, sau đó cầm mấy cái túi lúc nãy xách trong xe ra: "một ít quà nhỏ, để trần Giai Hoa bồi bổ thân thể. Ngoài ra cháu còn muốn bàn với hai bác chuyện bồi thường."

"Cái này..." Mẹ Trần không biết nên làm thế nào, quay đầu nhìn chồng mình. Ba Trần lúc này cũng không biết nói gì, trái lại con trai mình trực tiếp hét lên: "Tiền bồi thường cái gì, chúng tôi không cần tiền của các người, tôi chỉ muốn tên nhãi ranh Phương Pháp kia ngồi tù. Tôi có nghe nói chị của tên đó cũng từng là tù nhân, quả nhiên là người một nhà, chẳng trách em trai lại hung dữ như thế. Nhìn xem đầu của tôi bị anh ta đánh ra nông nỗi này, không khiến cho anh ta ăn cơm tù mấy năm tôi liền không phải họ Trần."

“Con câm miệng, chuyện thành ra như vậy con khẳng định cũng có chỗ không đúng!" Trần phụ quát con trai mình, vẻ mặt cực kì tức giận.

"Cái gì không đúng, ba, con đến cùng không đúng chỗ nào. Con hôm đó đang đi trên đường, thằng nhãi kia tới liền cho con ăn một viên gạch, chuyện này hoàn toàn là do nó. Jenny đã sớm chia tay nó, là thằng khốn đó không biết xấu hổ cứ kiếm chuyện dây dưa với cô ấy, Jenny không muốn thì nó liền đổ hết lên đầu con. Người như vậy không dạy cho một bài học cũng thật uổng!"

"Tôi cũng cảm thấy Phương Pháp cần được dạy dỗ." Trầm khiên nhếch miệng nói, đôi mắt ác liệt quét trên người Trần Giai Hoa, "Người trẻ tuổi thực sự dễ kích động, vẫn nên được dạy dỗ một chút. Có điều tôi cảm thấy chuyện này ngoại trừ Phương Pháp, còn có một người cũng cần được dạy dỗ thì mới thỏa đáng."

"Còn ai nữa?"

"Đương nhiên là anh, Trần Giai Hoa. hiện tại ba của Phương Pháp còn nằm ở bệnh viện, anh và đồng bọn của anh đánh gãy chân ông ấy, đánh ông ấy sưng mặt mũi, khắp người đều chằng chịt vết bầm tím, so với anh bị thương cũng không ít. Phương Pháp phải ngồi tù, anh cũng chạy không thoát."

Vừa nói tới đây vẻ mặt của ba mẹ Trần hoàn toàn biến sắc. Bọn họ đến bây giờ vẫn chưa biết ẩn tình bên trong, cứ tưởng con trai mình giành bạn gái với người ta nên bị đánh. hiện tại hóa ra là Phương Pháp trả thù cho ba mình.

Trần Giai Hoa bị Thẩm Khiên vạch trần ngay tại trận, không khỏi trở nên khẩn trương: " anh, anh có chứng cơ gì nói tôi đánh ba hắn bị thương chứ?"

"Hôm đó các anh đánh nhau một số người đi đường đã ghi hình lại được, tôi cũng điều tra kĩ rồi. một đám thanh niên trẻ càng người vây đánh một người lớn tuổi, chuyện như vậy đưa lên tòa án so với Phương Pháp thì tội của anh càng nặng hơn."

"Đó là, đó là bọn họ đánh, mắc mớ gì đến tôi, anh chỉ đá ông ta một cái. Nhưng ngược lại là Phương Pháp dùng gạch đập đầu tôi!"

"Tôi đã tìm tới những người đi cùng anh ngày hôm đó, bọn họ tất cả đều xác nhận anh là chủ mưu, hai cha con Phương Pháp hôm đó tìm anh bắt đền, anh không chịu liền sai đồng bọn mình đánh họ. Phương Pháp may mắn thoát được nên không bị thương, nhưng trước hôm đó Phương Pháp cũng bị anh đánh không nhẹ. Trần Giai Hoa anh không hiểu luật pháp đúng không, tôi nói cho anh biết tội gây thương tích cho người khác bị phạt nặng nhưng tội chủ mưu thì anh nhận án phạt cũng càng nặng hơn nên điều quan trọng ngay lúc này là anh nên suy nghĩ cho kỹ."

Vóc người Thẩm Khiên cao to kiên cường, khuôn mặt cũng rất xuất sắc, thêm vào nhiều năm làm bác sĩ và làm chủ bệnh viện, toàn thân đều lộ ra cảm giác làm cho người ta ngột ngạt. anh nói rất khí phách cũng rất có sức thuyết phục, Trần Giai Hoa vốn là kẻ miệng cọp gan thỏ, bị anh uy hiếp như thế trong lòng cũng trở nên sợ hãi.

Trần Giai Hoa cẩn thận nhớ lại, lúc đó hình như việc lão già họ Phương đó bị đánh là do anh ra lệnh, đánh bao nhiêu anh cũng không nhớ rõ. Chỉ nhớ lão già đó bị đánh cho rất thảm, cả đám bọn họ sau khi đánh xong liền lập tức chạy đi, để lại ông ta nằm bệt dưới đất không đứng dậy nổi.

Trần Giai Hoa lăn lộn trong xã hội lâu như vậy, cũng bị tạm giạm vài lần. Trong lòng anh cũng biết rõ, nếu như lão già đó thật sự kiện mình, việc anh phải ăn cơm tù là hoàn toàn chắc chắn. anh không sợ ngồi tù, chỉ là cảm thấy không cam tâm.

Nhìn bộ dạng của Thẩm Khiên rõ ràng là đến để đàm phán, còn nhắc tới bồi thường, nếu như mình thậtsự không chịu hòa giải mà nhất định nháo lên tòa án thì kể cả làm cho Phương Pháp ngồi tù thì anh cũng không thoát được. Này thật là cá mè một lứa mà. anh mà ngồi tù khẳng định Jenny sẽ đi theo người khác, chẳng bằng nhân cơ hội nhà họ Phương đã có thiện ý muốn bồi thường, không cần biết tên nhãi Phương Pháp kia có ngồi tù hay không, anh cầm tiền cùng Jenny tiêu xài thỏa thích chẳng phải tốt hơn sao?

Trần Giai Hoa suy nghĩ tính toán kĩ càng một hồi liền lập tức thay đổi thái độ: "Được, vậy anh nói đi, anh đến đây làm gì? Nhà họ Phương dự định bồi thường cho tôi bao nhiêu tiền? Đầu của tôi bị thương như thế này không biết chừng sẽ để lại di chứng, các người vẫn là không nên bồi thường quá ít!”

Thẩm Khiên khẽ mỉm cười, biết Trần Giai Hoa đã mắc câu. Người như thế anh hiểu rất rõ, căn bản không sợ hãi, cũng không nghĩ kĩ anh thực sự có được đoạn video hay không,thậm chí còn không thèm gọi điện cho đồng bọn của mình, trở mặt như vậy so với lật sách quả thực còn nhanh hơn.

Nhưng cái anh muốn chính là điều này. anh tiếp tục nói: "Chỉ cần anh đồng ý bỏ qua cho Phương Pháp, không làm lớn chuyện này, nhà họ Phương sẽ đồng ý bồi thường cho em một khoản tiền."

"một khoản tiền là bao nhiêu? một triệu?"

Mấy chữ này nói ra ba mẹ Trần giật nảy mình, mẹ Trần lập tức kéo kéo ống tay áo con mình: "Giai Hoa con đừng có ăn nói lung tung." Cái gì mà một triệu, cái này không phải là dọa người ta chạy mất sao. Bà có nghe con trai mình nói qua, nhà họ Phương đến việc mua nhà cho con trai cũng phải đi vay, xem ra nhà bọn họ so với mình thậm chí còn kém hơn.

Trần Giai Hoa liền đổi giọng: "Được, vậy thì năm trăm ngàn."

Thẩm Khiên nãy giờ cũng không nói lời nào. Năm trăm ngàn không phải là vấn đề đối với anh, nhưng anh vẫn muốn cho Trần Giai Hoa không được quá đắc ý. Vì Phương Châm anh chấp nhận ném ra một số tiền lớn, nhưng đối với Trần Giai Hoa lòng tham không tham không đáy này thì lại khiến anh quá mức buồn nôn.

anh như vậy liền trầm mặc, vẫn hướng về cả gia đình Trần Giai Hoa nhưng lại không có động tĩnh gì. Trần Giai Hoa trong lòng cũng thấy không ổn, chỉ là chuyện một viên gạch, vừa mở miệng lại đòi người ta những năm trăm ngàn chẳng phải coi họ là người ngu hay sao.

Vì vậy anh lại nói tiếp: "Vậy thì bốn trăm, không thể ít hơn nữa."

"Giai Hoa!" Ba Trần không nhịn được trừng con trai mình.

"Được được, thế thì giảm xuống bớt một trăm, còn ba trăm không thể giảm xuống nữa. Nếu anh vẫn không đồng ý, cùng lắm thì tôi và Phương Pháp cả hai đều ngồi tù, ai sợ ai!"

Thẩm Khiên ở trong lòng suy tính một hồi, gật đầu đồng ý: "Được, vậy thì ba trăm ngàn theo ý anh. Có điều anh còn phải đáp ứng tôi một điều kiện."

"Điều kiện gì, mau nói đi!"

"Chuyện hôm nay tôi tìm đến gia đình anh nhất định không được để người nhà họ Phương biết. Hai ngày nữa gia đình họ sẽ đích thâm đến xin lỗi và thương lượng với gia đình anh, bất luận bọn họ đưa ra bao nhiêu bồi thường các người nhất định không được tăng giá, nếu thấp hơn ba trăm ngàn tôi sẽ đền bù cho các người. Nếu như có thể làm được thì coi như xong, còn không thì tự các người hiểu lấy."

Thẩm Khiên vừa nói như vậy, cả ba người nhà họ Trần không khỏi hơi nghi ngờ. Trần Giai Hoa vẻ mặt không hiểu rõ: "Tại sao lại phiền toái như vậy? anh dù sao cũng vì nhà họ Phương mà tới mà.”

"Nguyên nhân anh không cần biết, anh chỉ cần trả lời tôi đồng ý hay không là được. Cả ba mẹ anh cũng phải bảo đảm chuyện này. Nếu như nói lỡ miệng, ba trăm ngàn kia các người chắc chắn sẽ không có. Nhà họ Phương có bao nhiêu tiền chắc các người cũng biết, bọn họ sẽ không có nổi ba trăm ngàn. anh muốn lấy tiền tôi liền đưa cho anh. Như vậy cũng coi như giúp tôi một chuyện, anh thấy sao?"

Tuy rằng không hiểu rõ Thẩm Khiên đang tính toán cái gì, nhưng ba trăm ngàn không phải con số nhỏ, ba Trần có chút do dự, mẹ Trần ngược lại rất nhanh kéo tay chồng mình gật đầu đồng ý: "Được được, cứ làm theo lời cậu nói đi, Giai Hoa con thì sao?"

"Tôi không thành vấn đề, chỉ cần tiền một phân cũng không thiếu là được."

Lông mày Thẩm Khiên khẽ nhếch lên, phun ra hai chữ: "Thành giao." ( thỏa thuận thành công)
Loading...

Xem tiếp: Chương 42-2: Ân Tình (2)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Chàng Gay

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 8




Chị Quản Lý Dễ Thương

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 44