Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 44-1: Điên Cuồng Theo Đuổi (1)

Chương trước: Chương 43-2: Chiếm Giữ (2)



Nghiêm Túc đi tới hôm nay đã là mười ngày, vẫn không thấy xuất hiện trước mặt Phương Châm.

Sau đó Phương Châm liền cảm giác mình có gì đó không đúng. rõ ràng nhìn thấyanh thì lúc nào cũng cảm thấy bất lực đồng thời khó chịu, nhưng khi không gặp anhlại cảm thấy có chút … nhớ.

Trong thời gian này thư ký riêng của Nghiêm Túc, cũng chính là thư ký Viên từng được mấy đồng nghiệp nữ kia nhắc đến có tới tìm cô một lần, nói là Nghiêm tổng giao cho anh việc bồi thường lại cho Phương Châm chuyện xe đạp điện, hỏi Phương Châm có ý kiến gì không.

Lúc đó anh ta nói : "Vốn là Nghiêm tổng muốn tôi trực tiếp mua rồi đưa tới cho cô, nhưng tôi cảm thấy phương tiện này không an toàn chút nào, hoàn toàn không hợp với phái nữ. Lỡ xảy ra chuyện gì thì tỉ lệ thương vong rất cao.”

Phương Châm ngồi đối diện anh, trong phòng làm việc trừ bọn họ ra không có người khác. Phương Châm quan sát tỉ mỉ một hồi liền nhớ tới trong truyền thuyết này ngoài Nghiêm Túc còn "Có một chân" thư ký Viên, cảm thấy người này bề ngoài chính trực tin cậy, không giống như cùng một dạng người với Nghiêm Túc.

Lúc cô nghĩ như vậy, đồng thời ở Mỹ Nghiêm Túc không nhịn được hắt hơi một cái, còn tưởng sau khi bay tới đây thì bị cảm lạnh. 

Phương Châm cảm thấy Viên Mộc nói có lý, liền tiếp nhận đề nghị này của anh. Vốn là cô mua xe điện vì đi làm ban đêm về khá thuận tiện, hiện tại cô chỉ làm ca ngày nên chỉ cần đi tàu điện ngầm, vừa thuận tiện lại an toàn. 

Sau khi nghe Phương Châm nói Viên Mộc trực tiếp móc ra một tờ chi phiếu đưa lên trước mặt cô: "Đây là tiền mua xe, tổng cộng bốn ngàn, tôi trực tiếp đưa tiền cho cô, nếu sau này cô đổi ý muốn mua thì có thể tự mình đi chọn.”

"không cần, tiền này tôi không thể nhận."

"Xe của cô là do Nghiêm tổng mới bị hỏng, mặc kệ giao tình giữa cô và Nghiêm tổng thế nào, chúng tôi vẫn nên bồi thường.”

"Nhưng số tiền này cũng hơi nhiều rồi, một chiếc xe điện không tốn ngần ấy tiền đâu.”

"Cái này là Nghiêm tổng bảo tôi đưa cho cô, nếu như cô cảm thấy số tiền này quá nhiều, sau này cô có thể đem tiền dư đưa lại cho ngài ấy."

Thế là khi Phương Châm rời khỏi văn phòng của Viên Mộc, trong túi liền có thêm tờ chi phiếu bốn ngàn. Lúc cô đóng cửa văn phòng quay lưng đi ra ngoài, không hề nhìn thấy nụ cười thỏa mãn trên gương mặt của đối phương.

thật ra lúc đó Viên Mộc đang thầm nghĩ: "Lão Nghiêm, người làm anh em như tôi chỉ có thể giúp cậu đến mức này thôi!”

Phương Châm tuy cầm chi phiếu trên tay nhưng vốn dĩ không định mua xe, khôngcòn cách nào khác, đành chờ đến khi Nghiêm Túc trở về sẽ trả lại chi phiếu cho anh. Tuy rằng hiện tại cô rất thiếu tiền, nhưng cũng không đến mức tùy tiện nhận tiền của người khác. Chấp nhận lời đề nghị của Nghiêm Túc đến đây làm việc đã là vi phạm nguyên tắc của cô, nếu như bây giờ lại nhận tiền của anh thì quả thực lại càng khôngthể.

Nợ ân tình của người khác, đến cuối cùng chỉ có thể dùng ân tình để báo đáp lại. (câu này ta không biết edit sao cho hợp nữa, cảm thấy không đúng lắm 0.0)

Sau khi tan ca, Phương Châm đón tàu điện ngầm về nhà nhưng trong đầu chỉ nghĩ về việc tấm chi phiếu. Nghĩ đi nghĩ lại nghĩ tới mức thất thần, suýt chút bị lỡ trạm dừng. Vừa xuống tàu điện ngầm cô theo dòng người đi về lối ra, dọc theo con đường quen thuộc chậm rãi trở về nhà.

Đầu xuân nên trời thường tối rất sớm, chỉ mới sáu giờ rưỡi mà sắc trời đã hoàn toàn tối sầm lại. Khi vừa mới xuống trạm tàu điện ngầm xung quanh có rất nhiều người, nhưng trên đường về nhà mỗi lúc lại mỗi vắng, đến khi sắp về tới khu nhà trọ, xung quanh Phương Châm không có lấy một bóng người, chỉ còn lại mỗi mình cô.

một trận gió đêm thổi tới, luồn vào cổ khiến cô thấy hơi lạnh, cô không khỏi nắm thậtchặt cổ áo, bất giác chân bước cũng nhanh hơn.

Con đường này hàng ngày cô đi qua rất nhiều lần, trước giờ vẫn không cảm thấy gì, nhưng mấy ngày nay mỗi lần tan làm về nhà đều cảm thấy không yên tâm. cô mơ hồ cảm giác được có người theo dõi mình, nhưng mỗi lần quay đầu lại nhìn thì chẳng phát hiện ra người nào.

Phương Châm là một người mẫn cảm, cuộc sống trong lao tù khiến cô tiếp xúc rất nhiều dạng người, thể loại hung ác nào cô cũng từng chứng kiến qua nên đối với an toàn của bản thân cô đặc biệt coi trọng. Nếu ban đầu thì cô còn cho rằng mình bị ảo giác, nhưng liên tiếp mấy ngày nay cô đều cảm thấy kì lạ, buộc lòng không thểkhông đề cao cảnh giác.

Trực giác của phụ nữ đặc biệt rất linh, Phương Châm tin tưởng phán đoán của mìnhkhông sai. Mặc kệ người kia là bạn hay thù, hắn ta cả ngày theo dõi cô như vậy nhất định không có mục đích tốt.

Ngộ nhỡ hắn...

Nghĩ tới đây Phương Châm lặng lẽ đưa túi xách ra phía trước, cẩn thận từng li từng tímột kéo khóa kéo, thò tay tìm kiếm cây gậy chích điện. Đây là do lúc cô còn làm nhân viên vệ sinh ở Thâm Lam hay về muộn nên mua để đề phòng, cũng chưa có dùng qua. Tối hôm nay cô quyết định sẽ thử một lần, xem có hiệu quả hay không. 

Mặc kệ là người kia trong tối cô ở ngoài sáng, hắn sớm muộn cũng sẽ ra tay với cô. Thay vì ngồi chờ chết chẳng bằng chủ động tấn công. Bình thường nhìn Phương Châm có vẻ rất nhu nhược, nhưng đến thời điểm mấu chốt lại trở nên rất quyết đoán.cô dùng sức nắm thật chặt cây gậy chích điện trong tay, yên lặng tự cổ vũ chính mình. 

Sau đó cô hơi tăng tốc độ, chân bước nhanh về phía tòa nhà mà cô ở trọ. Tòa nhà này có một cái khúc quanh, cô vừa đi đến chỗ ngoặt liền nhanh chóng nấp ngay dưới gốc cây đại thụ. Phương Châm đã nghĩ kỹ, lúc này nhìn thoáng qua có khoảng vài căn nhà bật đèn sáng, nếu như lát nữa gậy chích điện không khống chế được người kia,cô chỉ cân la to lên. Mấy người hàng xóm ở đây cô biết rất rõ, họ đều rất nhiệt tình.

Sau khi lên kế hoạch chu đáo, Phương Châm ép sát vào gốc cây đại thụ chờ người kia tới. Trong khu nhà trọ đèn đường rất mờ, cô lại không dám ló đầu ra nhiều để nhìn, chỉ có thể thấp thoáng thấy được một bóng người cao to đang đi về phía cô, nhưng lạikhông thể nhìn thấy rõ hình dáng của người đó.

cô mơ hồ cảm thấy người kia là đàn ông, trong lòng càng trở nên gấp gáp. Rất sợ sức mạnh của hắn vượt xa cô sẽ dễ dàng đưa cô vào thế yếu.

Sợ hắn nhìn thấy mình, cô rụt đầu lại, cô gắng hít một hơi thật sâu ổn định lại tinh thần. Khi cô vừa định ló đầu ra lần nữa, phía sau bỗng có người khe khẽ vỗ bờ vai của cô. Phương Châm lúc này hoàn toàn căng thẳng không chút suy nghĩ lập tức sau người lại, gậy chích điện trong tay hướng về phái đối phương đâm thẳng tới.

Trong đêm tối âm thanh "Đùng" "Đùng" tóe lửa nghe đặc biệt rõ ràng, Phương Châm cũng đùng đùng run rẩy theo. Lúc cô đâm gậy chích điện vẫn chưa đâm trúng đối phương, nhưng rõ ràng đối phương cũng có chút giật mình, nhưng rất nhanh hắn đãlấy lại bình tĩnh. 

Sau đó rất nhanh tay của Phương Châm bị nắm lại, đầu óc thậm chí không kịp suy nghĩ gì nữa, cô vung chân đá lên một cái. cô mang ủng da, nặng nề đá vào một nơi nào đó, cảm giác được chỗ đó hơi mềm mềm, hẳn là đã đá trúng vị trí “nào đó” trênngười hắn rồi.

Sau cú đá này, trên tay cô sức mạnh không những không giảm bớt, trái lại bị nắm càng chặt hơn. Phương Châm bị đau kêu lên một tiếng, trong nháy mắt đã bị đối phương trực tiếp ôm trọn vào lòng.

Nghiêm Túc ở trên đỉnh đầu của cô nghiến răng nghiến lợi nói: “anh còn chưa có la đau, em la cái gì?” "

một hơi thở quen thuộc phả vào mặt, cái ôm ấm áp như muốn đem người khác hòa tan ra. Phương Châm bị Nghiêm Túc ôm sát vào lồng ngực chớp chớp mắt, ý thức được lần này mình đã phạm sai lầm.

Cây gậy chích điện trong tay dễ dàng bị đối phương đoạt lại. Nghiêm Túc ôm chặt Phương Châm, khổ sở cắn răng nhịn đau chậm rãi hít vào thở ra hai cái, cuối cùng cũng coi như tỉnh táo lại. Người phụ nữ này có phải từng tập qua Taekwondokhông? Làm thế nào có thể tàn nhẫn đá chuẩn như vậy, lỡ như anh bị tuyệt tử tuyệt tôn thì cô tính thế nào hả?

Phương Châm nghĩ vừa nãy cô đá anh một cái, lại thấy vẻ mặt anh đau đớn mà hít khí, không khỏi quan tâm nói: "anh sao rồi, có đau lắm không?"

"không biết, dìu anh lên lầu kiểm tra một chút. anh nói cho em biết, nếu như bị hỏngthì em nhất định phải phụ trách!”

Phương Châm nghĩ thầm cô làm sao có thể phụ trách, cô cũng không có cái vật đó, mà nếu có cũng đâu thể cắt mà gắn lên người anh được. (==”)

Nhổ nước bọt nhổ nước bọt. Lắc lắc đầu, Phương Châm cố gắng không nghĩ lung tung nữa. Phương Châm cảm thấy có lỗi, chủ động đỡ Nghiêm Túc lên lầu. Nghiêm Túc không đi nhanh được, Phương Châm có chút lo sợ, không lẽ cô thật sự đạp hỏng “nó” rồi sao.

Sau khi vào nhà Phương Châm định dìu Nghiêm Túc ngồi lên ghế sofa, nhưng anhkhoát tay một cái nói: “không cần, em dìu anh lên giường nằm đi, nhân tiện giúp anhkiểm tra một chút.”Vào nhà phía sau châm xin mời Nghiêm Túc tọa sô pha, Nghiêm Túc nhưng khoát tay một cái nói: "không cần, em đơn giản dìu ta đi trên giường, thuận tiện thay ta hảo hảo kiểm tra một chút."

"Kiểm tra? Làm sao kiểm tra?"

"Đương nhiên là chậm rãi cởi quần ra kiểm tra. Từ hình dáng đến chức năng tất cả đều phải kiểm tra kỹ. Vừa nãy em dùng bao nhiêu sức lực đá anh một cái chắc em cũng biết rõ, có thể không kiểm tra sao?

Chuyện này quả thật chính là bị vô lại quấn lấy mà.(câu này ta để nguyên, khôngbiết chỉnh ntn)

Phương Châm không nhịn được mắt trợn trừng lên. Bình tĩnh xem xét lại. Cú đá hồi nãy của cô xác thực không nhẹ, khi còn ở tù cô cũng được dạy cho một ít chiêu, cũng coi như đạt tới mức “Danh sư” chân truyền. Nhưng nếu nói là món đồ kia của Nghiêm Túc bị cô đạp hỏng cô thực sự không tin. Nhìn dáng vẻ và sắc mặt của anhhiện tại rất bình thường, một hồi nữa khẳng định sẽ không sao chứ đừng nói đến là vết thương trí mạng. 

Nghĩ vậy cô liền bĩu môi: "không cần kiểm tra nữa, tôi đảm bảo anh không bị sao cả?"

"Làm sao em biết được? Dựa vào đâu, chỉ cần dựa vào hai con mắt nhỏ của em sao? Đừng nói với anh là em có khả năng nhìn xuyên thấu, anh mặc quần mà em cũng có thể nhìn rõ mồn một."

Mặt Phương Châm đỏ lên, trong đầu bắt đầu mường tượng đến hình ảnh của “vật kia”. cô quay đầu sang một bên, cau mày nói: "Thấy anh nói chuyện vẫn còn lớn tiếng như vậy, khẳng định không có vấn đề gì đâu. Nếu anh không yên tâm thì cứ đến bệnh viện kiểm tra, mọi chi phí tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

"Em bảo anh nói với bác sĩ thế nào đây? nói là anh bị người phụ nữ anh thích đá mộtđá, chỉ vì anh bị cô ấy nhầm thành kẻ háo sắc sao?”

"Tôi không có nhầm anh thành kẻ háo sắc." Phương Châm nhỏ giọng thầm thì hai câu, đột nhiên nói sang chuyện khác: “Mà tại sao anh lại ở đây, chẳng phải đang xuất ngoại sao?”

"Về rồi, mọi chuyện đều ổn, vừa mới đáp máy bay đã đến đây tìm em. anh còn chưa kịp gọi điện cho luật sư Khúc hỏi về tình hình của Phương Pháp nữa.”

nói đến đây hai mắt Phương Châm sáng lên, trên mặt nở ra nụ cười: "không có vấn đề gì lớn, luật sư Khúc đã gặp Phương Pháp. Chỉ cần chờ qua mấy tháng để mở phiên tòa là được. Luật sư Khúc cũng giúp Phương Pháp xin giấy đảm bảo trong thời gian chờ xét xử, hiện tại nó được thả về nhà rồi. Luật sư Khúc nói khả năng được hưởng án treo rất lớn.”

Nhìn thấy Phương Châm cao hứng như thế, Nghiêm Túc cảm thấy rất ấm áp. Việc Phương Phán được miễn án hay không anh không quan tâm, thậm chí đôi lúc anhcòn nghĩ nên để cho tên nhóc này vào tù chịu khổ vài ngày mới đáng. Nhưng nghĩ tới vẻ mặt buồn phiền của Phương Châm anh lập tức mềm lòng, vẫn là nhìn thấy khuôn mặt tươi cười vui vẻ của cô là tốt nhất.

Từ nhỏ đến lớn cô đã chịu nhiều cực khổ, Nghiêm Túc thực sự không muốn khiến côbuồn thêm. Nếu việc Phương Pháp được miễn án có thể làm cô vui, anh sẽ cố gắng dốc hết khả năng để hoàn thành.

anh đưa tay sờ sờ gò má của Phương Châm, khẽ mỉm cười: "Em cảm thấy vui là tốt rồi, luật sư Khúc là người rất có năng lực, hoàn toàn có thể tin tưởng vào lời nói củaanh ta.”

Nghiêm Túc nhẹ nhàng mơn trớn làn da của Phương Châm, khiến cô cảm thấy ngứa.cô nhanh chóng lùi về sau một bước, lúng túng nói: "anh ngồi đi, tôi pha trà choanh.” 

"không cần, anh không muốn uống trà."

"Vậy anh muốn ăn gì không, tôi vẫn còn chưa nấu cơm?”

"không sao, chỉ cần nhìn thấy em thì ăn uống cũng không quan trọng nữa.”

Phương Châm đột nhiên cảm thấy căn phòng trọ này của cô có chút không thích hợp lắm. Quá nhỏ, hai người đứng mặt đối mặt trong một không gian nhỏ hẹp như thế, bất kể như thế nào cũng trốn không thoát được.

Ánh mắt của Nghiêm Túc nóng bỏng đến mức như muốn đem cô nung chảy ra. anhcứ như vậy yên lặng nhìn Phương Châm, một hồi lâu sau mới hỏi: “Lâu ngày khônggặp, có nhớ anh không?” 
Loading...
Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Đừng Nhắc Em Nhớ Lại

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 58


Hậu Cung Chân Hoàn Truyện 3

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 21


Khi Công Chúa Trở Thành Nữ Hầu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 64


Em Yêu Cái Xấu Tính Của Anh

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 25


Phòng Thí Nghiệm

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 14