101 Băng Tuyết Nhi đem tiểu bông tuyết Huyễn Điêu Thú ôm trong lòng ra giới thiệu với các tỷ muội. Các cô nàng đến từ Thánh Ma đại lục đều rất thích tiểu ma thú có bề ngoài đáng yêu này, tranh nhau vuốt ve bộ lông mềm dài của nó, tiểu sắc thú thoải mái nên ngay cả đôi mắt cũng híp lại thành một đường thẳng.
102 Lúc này ta chính đang hãm thân trong những đôi tay đôi chân ngọc ngà mềm mại của các tuyệt sắc mĩ nữ. Á Dạ các nàng tứ chi trắng như tuyết, trong như ngọc vướng mắc vào một chỗ cùng nhau hình thành một chiếc “lưới” hương diễm dụ nhân vững chắc khốn ta ở bên trong.
103 Trọng hình trường thương trong tay Địch Nặc hóa thành một đạo ám mang điện, đâm thẳng đến ngực đối thủ của hắn - A Bảo. Tuy thương này không phải là Hắc Ám Thương Sát Pháp chiêu thức nhưng với lực tay và sức nặng gần đạt một trăm ba mươi cân của trường thương trong tay Địch Nặc nên một chiêu này xuất ra tựa như sấm đánh, uy thế khiếp người.
104 Ta đứng ở phía sau bọn họ gãi gãi đầu, nói: “Này, chuyện gì làm các ngươi cao hứng như vậy? Có thể nói cho ta biết một chút không?”Mọi người phản ứng hệt như so với ta đoán trước.
105 Ngô Lai dẫn Vũ Y, Hạ Nông, Băng Thanh Ảnh, Ô Lan Na Toa đi vào trong một cái lều lớn, sau đó phát sinh chuyện gì không cần nói cũng biết. Mặc dù Ca Ny nhìn Vũ Y tứ nữ cũng cảm thấy cao hứng nhưng trong lòng khó tránh khỏi xuất hiện một chút ghen tuông, cảm giác được sự cô đơn tịch mịch của mình.
106 Vũ Y đem chuyện hôm trước Lâm Toa công chúa lén tới chơi kể lại cho ta nghe, cuối cùng nàng nói: "Chủ nhân, ngươi định an trí Lâm Toa công chúa như thế nào? Ta từ trên người nàng cảm ứng được lực lượng của ngươi, xem ra cả đời này nàng chỉ có thể là nô đãi của ngươi.
107 Ta quát nhẹ một tiếng, " Á Dạ" giản dị không hoa mỹ hướng về phía Hạ Nông với “Thánh đấu khí” lấp lánh rực rỡ toàn thân, một kiếm chém thẳng xuống. Kiếm thế xuất ra, lập tức mang theo khí thế mãnh liệt như thiên quân vạn mã tung hoành trên chiến trường, ngay cả mặt đất cũng chấn động theo.
108 Chư nữ vì lo lắng nên đã cẩn thận dựng lều bạt ngoài kết giới để ở tạm, trông chờ Ngô Lai có thể sớm hiện thân một chút. Tất cả mọi việc trong Ma giới quân doanh đều giao cho ‘Tam ma tướng’ xử lý.
109 Thanh âm mềm mại của Hạ Nông mừng từ phía sau ta truyền tới, trong sự mệt mỏi lại mang theo nỗi vui mừng: “Lai, cuối cùng chàng đã thành công rồi. ”Ta xoay người lại kéo Hạ Nông vào trong lòng, vẻ mặt nàng cực kì uể oải, người lạnh lùng băng giá như nàng lúc này lại như một cây cỏ nhỏ mềm yếu sắp gãy đến nơi khiến ta nhìn thấy không khỏi đau lòng vô cùng.
110 "Tỳ nữ Lâm Toa bái kiến chủ nhân. "Bóng hình mỹ lệ cung kính hướng về phía ta hành một lễ, chờ đợi ta phân phó. Vị Lâm Toa công chúa này đích thực đẹp kinh nhân, trong mắt ta bất giác lóe lên thần thái kinh diễm, cất tiếng hỏi: "Lâm Toa, gần đây ngươi khỏe không?"Trên khuôn mặt trắng phấn tuyệt mỹ đó của Lâm Toa công chúa hiện lên thần sắc u oán, đau buồn đáng thương, đáp: "Lâm Toa mọi chuyện đều tốt, chỉ có…… chỉ có rất nhớ chủ nhân.
111 "Cáo tử thiên sứ" Gia Bách Liệt đang đứng yên trước bản đồ mô hình trận địa, khổ tâm suy nghĩ phương án cho từng bước hành động tiếp theo. Khi Lâm Toa công chúa vắng mặt, hắn tạm thời lãnh chức chỉ huy, trách nhiệm trọng đại không dám có chút lơ là.
112 Thảm cảnh như thế làm "Cáo tử thiên sứ" Gia Bách Liệt luôn tỉnh táo trầm tĩnh cũng nhịn không được ngửa mặt lên trời hú lên bi thiết, hai mắt vằn máu, khuôn mặt anh tuấn nhăn nhó vì lửa giận, quang minh lực lượng khổng lồ lập tức ngưng tụ trên người hắn.
113 Cùng với tiếng kêu khẽ ấy, xung quanh thân thể mềm mại của nàng, quang mang hai màu lam hắc lóe lên hòa vào nhau rồi đột nhiên hóa thành một mảng đỏ rực, huyết quang sau đó không ngừng lan rộng khuếch tán khắp cả bốn phương.
114 Ta ngoài mặt mang thân phận một gã tùy tùng cho Lâm Toa công chúa, cùng trở lại Thiên giới với những thiên sứ chiến sĩ khác. Dưới sự trợ giúp của Lâm Toa công chúa, ta và bọn Lạp Cáp Nhĩ Đặc đã ẩn tàng khí tức ban đầu của bản thân, hóa trang thành thiên sứ (đây chính là tác dụng của “Kính tượng thuật”, “Kính tượng thuật” mà do ta đích thân thi triển sợ rằng ngay cả “Sí thiên sứ” cũng nhìn không ra), dễ dàng hòa lẫn lên thiên giới.
115 Hành động lần này thật vô cùng mạo hiểm bởi mục tiêu của chúng ta chính là Chư Thần Chi Vương, vị thống lãnh tối cao của thiên giới, chỉ có thể dùng đại danh từ ‘vô địch và thần thánh bất khả xâm phạm’ để diễn tả.
116 Giọng nói Chư Thần Chi Vương tràn ngập vui sướng và đắc ý: “Ma Thần Vương, Điểm thất bại nhất của ngươi là quá tự tin, tự tin quá mức, điều đó làm ngươi trở nên kiêu căng tự đại mà mất đi phán đoán tỉnh táo, chẳng lẻ ngươi lại nghĩ rằng một ma pháp đoạt hồn nhỏ bé có thể lừa được ta sao?”Lời hắn vừa xong đã thấy Lâm Toa lắc mình đi tới bên người hắn, đôi mắt đẹp lạnh như băng không có chút cảm tình chăm chú nhìn ta, trở thành một người khác hẳn so với trước kia.
117 Chư Thần Chi Vương đã đem thần binh tùy thân của mình, Vương giả chi kiếm ban cho Mễ Già Lặc tự nhiên là hai tay trống trơn, nhưng nàng đối với chiêu thiên lý trường khu đang đánh tới mang theo sát phạt thảm liệt lại không có một chút khẩn trương, chỉ thấy song thủ của nàng đột nhiên giơ lên cao chắp lại sau đó hét lớn một tiếng hướng ta bổ vào hư không, lập tức có một đạo ngân sắc đao mang dài hơn mười thước hướng về ta điên cuồng chém tới.
118 Lúc Chư Thần Chi Vương và Lâm Toa đi tới tẩm cung của Lâm Toa bên trong “Phiêu Miểu Thành”, thị nữ Trình Trình vẫn còn đang chờ tại đấy. Trông thấy tấm bạch bào bao phủ yểm trụ toàn thân của Chư Thần Chi Vương, nàng vội vàng quỳ xuống hành lễ.
119 Khi ta từ trong bóng đêm vô tận tỉnh lại thì loại cảm giác đầu tiên đến với ta chính là đau đớn, đau đớn vô cùng. Toàn thân trên dưới mỗi một khối cơ nhục, từng đốt ngón tay, mỗi sợi kinh mạch đều phảng phất như đang bị lăn trên dầu thiêu trên lửa vậy, đau đến mức ngay cả linh hồn ta cũng cơ hồ như muốn thoát khỏi thể xác.
120 Ta rốt cuộc cũng từ trong hôn mê mà tỉnh lại, cơn đau kịch thống đến tê tâm liệt phế đã hoàn toàn bị nhịp đập của sinh mệnh thay thế, lực lượng mênh mông lại trở về trong thể nội, ta – “Ma thần vương” Ngô Lai, cuối cùng đã sống lại.