81 Hai người trở lại phòng ngủ, đồ đạc hôm nay mua ở siêu thị quả nhiên đều đang chất đống dưới chân giường.
Cốc Tu Cẩn cầm lấy quần áo người hầu đặt trên giường đi vào phòng tắm, Đường Hiểu định nhân lúc anh tắm rửa thì sắp xếp những thứ này.
82 Sau ngày đó, Bạch Lâm liền chơi xấu ở mãi trong biệt thự không chịu đi.
Bây giờ trong người cậu ta không có đồng nào, mượn tiền bạn bè thì cậu ta lại sợ mất mặt, cho nên đành tạm thời ở lại biệt thự của Cốc Tu Cẩn, phòng cậu ta ở không phải là phòng Đường Hiểu ở lúc trước, mà là do Cốc Tu Cẩn sắp xếp đến một nơi cách xa phòng ngủ của anh.
83 Hạ Vân, hiện tại là chủ quản các bộ phận kỹ thuật, trừ bộ phận của Rycen.
Có một lần, Đường Hiểu và Tống Nhất Quân nói chuyện phiếm, mới biết vị chủ quản gặp được trong thang máy chính là vị giám đốc Hạ đại danh đỉnh đỉnh, biệt danh là cáo già, ngoại trừ Cốc Tu Cẩn, ông ta là nhân vật thứ hai không thể đắc tội ở Thịnh Đằng.
84 Sau khi chính thức tiếp quản hạng mục bất động sản, Đường Hiểu đem công việc lúc trước bàn giao cho Ngải Sâm, bắt đầu cùng Kỳ Văn chuyên tâm nghiên cứu đồ án phát triển.
85 Lúc Đường Hiểu được buông ra đã chóng mặt đến mức không tìm được phương hướng.
Mỗi lần hôn môi giống hệt như xông hơi, nóng đến không chịu được, lại luôn luôn khiến cậu mất đi năng lực tự hỏi.
86 Nếu như hỏi Đường Hiểu một công ty không thể thiếu thứ gì, cậu nhất định sẽ trả lời là ― bát quái.
Bởi vì từ sau khi cậu dọn đến văn phòng Cốc Tu Cẩn làm việc, trên dưới công ty gần như đều biết hết, có thể thường xuyên nghe thấy có người hâm mộ ghen tị cậu, ngay cả người trước kia hiếm khi chào hỏi với cậu, bây giờ gặp mặt đều sẽ bày ra khuôn mặt tươi cười.
87 Đường Hiểu nghĩ thế nào cũng cảm thấy không đúng, cuối cùng quyết định thử anh một lần.
Cốc Tu Cẩn còn đang ở thư phòng, có thể vì liên quan đến cuộc điện thoại ngày hôm nay, cơm nước xong anh liền đi lên lầu, đến bây giờ vẫn chưa ra, cả tắm rửa cũng chưa luôn.
88 Sáng sớm ánh nắng mặt trời xuyên thấu qua bức màn mang đến cho cả căn phòng sự sáng ngời, chiếu vào một khuôn mặt thanh tú, trong buổi sáng đầy linh khí, lông mi thon dài nhẹ nhàng khẽ rung động, dường như muốn thức dậy.
89 Bạch Lâm mua khu đất ở ngoại thành phía đông này xác thực là một chuyện rất ít ai để ý, bất quá bởi vì cậu ta là công tử tập đoàn Bạch Vân, cho nên mọi người có chút bất ngờ, trong lòng cũng không tránh khỏi nghi hoặc.
90 H thị mặc dù là thành phố lớn nổi tiếng cả nước, nhưng không phải khu vực nào cũng có thể phát triển, chẳng hạn như ngoại thành phía đông.
Khu vực này mặc dù có phong cảnh tự nhiên là núi Hoài Phong, nhưng vị trí xa xôi, cách trung tâm thành phố hơn một giờ đi xe.
91 Ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ sát đất thật lớn phản xạ lên bức rèm lam sắc, ánh sáng màu lam nhạt rơi xuống mặt đất, phủ bóng lên mớ quần áo hỗn độn trên sàn nhà, trong đó có chiếc áo sơ mi màu trắng của Đường Hiểu, có vẻ như như trước đó nó đã bị người khác đối xử thô bạo, trên quần áo còn mang theo một ít nếp nhăn.
92 “Đã trễ thế này, có chuyện gì vậy?”
Nghe được giọng nói trầm ổn truyền đến từ di động đến, Bạch Lâm ở một chỗ khác run rẩy khóe miệng nhìn thời gian, mới hơn 8 giờ đã nói trễ, vậy không phải người trên toàn thế giới đều đang thức đêm hay sao?
Bạch Lâm oán thầm một câu, trả lời, “Anh Cẩn, em có một tin xấu muốn nói với anh, anh muốn nghe ngay bây giờ, hay là để ngày mai mới nghe?”
Người ở bên kia di động nhất thời trầm mặc xuống.
93 Đường Hiểu đi ra khỏi văn phòng Rycen, mới vừa trở về chỗ ngồi, Tống Nhất Quân đã đi tới, vẻ mặt bát quái hỏi, “Đường Hiểu, Lai tổng gọi cậu vào làm gì vậy?”
“Không có gì, chỉ là điều động công tác mà thôi.
94 Khu biệt thự ở H thị gồm có ba khu ABC, biệt thự của Cốc Tu Cẩn ở khu C, Bạch gia ở khu B, cho nên phương hướng của hai nhà hoàn toàn ngược nhau.
Sau khi Bạch Lâm trở lại Bạch gia, cũng không vui vẻ gì mấy, bởi vì bố già ở nhà lại bắt đầu ép cậu ta phải học tập công việc của công ty, bất quá cậu ta đã đáp ứng với anh Cẩn, cho nên dù không thích cũng chỉ có thể kiên trì.
95 “Rốt cuộc cậu hẹn tôi ra ngoài có việc gì? Nếu như không có việc gì, vậy tôi phải đi đây. ” Đường Hiểu đứng lên giả vờ muốn rời khỏi.
Ngoài ý muốn chính là, Chu Lực Bằng cư nhiên không ngăn cậu lại, chỉ ngồi cười nói, “Đường Hiểu, đâu cần gấp gáp như vậy chứ, khó có dịp ra ngoài gặp mặt, tán gẫu với tôi một chút cũng được mà, nói không chừng cậu có nghi ngờ gì tôi có thể giúp cậu giải đáp đó.
96 Đường Hiểu không dám ở lại bên ngoài, liền trực tiếp chạy về biệt thự, Cốc Tu Cẩn vẫn chưa trở lại, cậu do dự một chút, cuối cùng vẫn không nói chuyện kia cho Trương quản gia biết.
97 Sáng ngày thứ hai, Cốc Tu Cẩn lái xe chở Đường Hiểu về thôn Đường Khẩu.
Bọn họ chỉ mang theo hành lý đơn giản, vốn dĩ Cốc Tu Cẩn muốn mua thêm một chút đồ đạc mang theo, bất quá vì Đường Hiểu rất lo lắng cho ông nội của cậu nên mới thôi.
98 Ông nội Đường Hiểu hai ngày trước vừa mới ngã bệnh, tuy rằng bây giờ đã tốt hơn rất nhiều, nhưng ông lão tuổi đã cao rất dễ mệt mỏi, cho nên khi thấy Đường Hiểu đi ra, Cốc Tu Cẩn lập tức săn sóc kết thúc đề tài.
99 Ông lão hiển nhiên cũng nghe được tiếng động cơ ô tô, vẻ mặt tươi cười đột nhiên phai nhạt đi rất nhiều, bình tĩnh nói, “Nhất định là bác cả và bác hai của con đến đây.
100 Bốn người Đường Hậu rời khỏi nhà nhưng không lập tức đi khỏi thôn Đường Khẩu.
Mấy ngày nay liên tục xum xoe nịnh bợ ông lão, chính là muốn ông lão nhả căn nhà cho bọn họ, nhưng với tình huống hiện tại, hiển nhiên ông lão không muốn cho bọn họ, hơn nữa Đường Hiểu cũng đã trở về đây rồi.
Thể loại: Đam Mỹ
Số chương: 22