101 Ông chủ tiệm gạo Lưu Ký là một người đứng tuổi có bụng bia, ở thôn Đông Sơn và những thôn khác có biệt danh là ‘Vắt cổ chày ra nước’, không chỉ vô cùng keo kiệt, hơn nữa còn nhỏ nhen đến mức ngay cả một xu tiền cũng phải tính toán chi li rõ ràng.
102 Ngày hôm sau, Đường Hiểu cho rằng bác cả và bác hai sẽ đến nữa, bất quá đến trưa vẫn không nhìn thấy bóng dáng của bọn họ, bọn họ không thể nào dễ dàng từ bỏ như thế, cho nên cậu không dám thả lỏng cảnh giác.
103 Lời nói sắc bén không chút che dấu của Cốc Tu Cẩn khiến sắc mặt Lưu Thiên Tài tái xanh, đây không phải là lần đầu tiên bọn họ bị mắng, nhưng khi nghe được từ miệng người đàn ông anh tuấn, thoạt nhìn tao nhã này, khiến bọn họ cảm thấy mất hết cả thể diện.
104 Uông Hà sau khi kích động xong ngược lại rất bình tĩnh, cho dù Đường Hiểu biết chuyện khu vui chơi thì thế nào, căn nhà này nhất định phải vào tay bà ta, về phần giết người cướp của, hừ!
“Đường Hiểu, cậu không cần hù dọa tôi, cậu nói chúng tôi giết người cướp của nhưng có chứng cớ gì không?”
Loại chuyện vu khống này đương nhiên không thể nào có chứng cớ, Đường Hiểu cũng không phải thật sự muốn báo cảnh sát, chỉ là không muốn nhìn thấy bọn họ, mới nói ra những lời này để dọa bọn họ mà thôi.
105 Dân cư thôn Đường Khẩu cũng không nhiều, đa phần nhà ở đều là nhà bỏ trống, chủ nhà đều đã dọn đến thành thị sinh sống, những người này bởi vì không thể nào liên hệ ngay lập tức được, cho nên tạm thời bị gác lại, chẳng qua có thể khẳng định một điều, giá cả nhất định sẽ không giống nhau.
106 Trực tiếp ngã trên mặt đất khiến Uông Hà nhất thời ăn một miệng đất, Đường Hậu vội vàng chạy tới nâng bà ta dậy, dùng tay phủi phủi cát trên người bà ta, lo lắng nói, “Bà xã, em không sao chứ?”
Uông Hà một phen đẩy ông ta ra, hung tợn trừng Cốc Tu Cẩn, gần như hận không thể nuốt chửng anh, nhưng chiều cao hai người quá chênh lệch, bà ta biết mình không làm gì được, vội quay đầu quát Đường Hậu, “Còn thất thần làm gì, mau đoạt lấy điện thoại trên tay hắn.
107 Tuổi Trương quản gia và ông nội Đường Hiểu khá gần nhau, tuy rằng cũng kém mười mấy tuổi, nhưng không ảnh hưởng đến chuyện bọn họ có chung đề tài, cho nên ông lão đã nhanh chóng thích ứng với cuộc sống ở biệt thự.
108 Đường Hậu và Uông Hà càng sống trong phiền não bao nhiêu, Đường Hiểu lại càng dễ chịu bấy nhiêu, cư nhiên còn có tinh lực đi quan tâm đời sống tình cảm của người khác.
109 Thư phòng vốn tràn ngập khí tức ấm áp nhu hòa, lúc này đây lại được bao phủ bởi một cỗ dâm mỹ hương vị liêu nhân.
Trên ghế sôpha sạch sẽ, người thanh niên hai chân mở rộng, toàn bộ trọng lượng thân thể gần như đều đặt lên thân người đàn ông, thân thể một lần lại một lần bị xỏ xuyên qua, mỗi lần đều đến khi sắp ngã xuống mới được người đàn ông dưới thân kéo trở về, sau đó lại là một lần mạnh mẽ xỏ xuyên qua.
110 Tập đoàn Thịnh Đằng rất nổi tiếng ở H thị, Uông Hà chỉ nói tên với tài xế, tài xế lập tức hiểu ý, chỉ tốn một giờ, xe liền dừng lại ở phía trước cao ốc.
111 “Con lập tức chia tay với cậu ta cho ông!”
Ông ngoại của Cốc Tu Cẩn, Cốc Huy Vinh vừa vào cửa liền nói những lời này với cháu ngoại của mình, giọng điệu hoàn toàn không có chút ngữ khí thương lượng, mang theo sự cứng rắn và bá đạo đặc biệt có của một quân nhân.
112 Cốc Tu Cẩn đột nhiên áp đảo Đường Hiểu, chóp mũi thân mật cọ cọ gò má của cậu, sau đó nhìn người thanh niên dưới thân nhanh chóng đỏ bừng mặt, nhất thời phát ra tiếng cười trầm thấp, ngón tay trượt từ gò má của cậu dần xuống.
113 Sau ngày đó, Cốc Huy Vinh không đến tìm Đường Hiểu nói chuyện nữa, có lẽ vẫn chưa hết giận, khi nhìn thấy Đường Hiểu sắc mặt vẫn không hoà nhã, hơn nữa người ở Cốc gia dường như cũng phát hiện Đường Hiểu có chút dầu muối không ăn.
114 Không biết Đường Hiểu nghĩ như thế nào, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý đề nghị của ông lão.
Cốc Tu Cẩn không biết kỳ nghệ Đường Hiểu thế nào, chỉ nghe cậu nói kỳ lực của ông nội cậu được xưng là Đông Phương Bất Bại, nhưng ông nội cậu dù sao cũng không phải là cậu, mà ông ngoại của anh chơi cờ tướng đã được mấy chục năm rồi.
115 Tuy rằng Đường Hiểu đã hứa với ông ngoại sẽ tìm cơ hội đưa ông nội cậu đến thủ đô, nhưng trước khi chưa thẳng thắn thừa nhận quan hệ giữa cậu và Cốc Tu Cẩn với ông nội, cậu tuyệt đối không dám.
116 Về thân phận của Đường Hiểu, Cốc Tu Cẩn không nói ngay trước mặt Dương Đông, chỉ nói chờ tất cả mọi người đến đông đủ sẽ giới thiệu cho bọn họ.
Mặc dù nói như vậy, nhưng có thể khiến Cốc Tu Cẩn trịnh trọng giới thiệu như vậy, người thanh niên xa lạ này nhất định có chỗ nào đó đặc biệt, mà ngay cả Lan Lâm cũng bắt đầu nghi ngờ, thỉnh thoảng đánh giá Đường Hiểu.
117 Họp mặt là do Dương Đông làm chủ xị, nhưng người đề nghị lại là Ứng Mạt Dương.
Lần trước ở H thị Ứng Mạt Dương bị Cốc Tu Cẩn vì lấy lòng người yêu mà lừa cho sụp hố một phen, đến bây giờ anh ta vẫn còn nhớ mãi không quên, vì thế liền chỉnh Cốc Tu Cẩn một trận, bắt Cốc Tu Cẩn đưa người yêu của anh đến cho mọi người quen biết.
118 Ngày hôm sau, Đường Hiểu tỉnh lại liền phát hiện cả người không một mảnh vải, lại còn ôm chặt Cốc Tu Cẩn, vào mùa hè, da thịt lại dính sát cùng một chỗ, mới sáng sớm, hai người liền cương lên.
119 Vị em họ trong miệng tên Lâm Thiếu này chính là Lan Lâm, ngày mai là sinh nhật của cậu ta, lấy sự nuông chiều của Lan gia đối với cậu ta, tất nhiên sẽ chuẩn bị cho cậu ta một buổi tiệc sinh nhật long trọng, e là hiện tại người ở Cốc gia cũng đã nhận được thiệp mời sinh nhật.
120 Tiệc sinh nhật của Lan Lâm được tổ chức ngay tại Lan gia, chưa đến tám giờ, rất nhiều tân khách đã tới đại sảnh bữa tiệc được trang trí tỉ mỉ, dưới ánh đèn thủy tinh sáng ngời, đại sảnh tiệc rượu khắp nơi đều có thể gặp được các nhân sĩ nổi danh, cả trai lẫn gái quần áo rực rỡ xinh đẹp, có thể nói là yến oanh tụ hội.