21 Hai ngày cuối tuần bố đều ở nhà, Biên Nam cũng chỉ đành ngắc ngứ ở nhà, trong thời gian đó có gọi hai lần KFC giao đến nhà Khưu Dịch, Khưu Ngạn còn gọi điện thoại hưng phấn nói ăn rất ngon.
22 Hai người trợn mắt trừng mày hung dữ nói xong lời thoại, trong sân thoáng cái lặng ngắt như tờ.
Mấy người này vừa nhìn là biết không phải côn đồ chuyên nghiệp, chỉ là dân chúng bình thường và bạn bè bình thường của dân chúng bình thường, nếu so thái độ lưu manh thì tuyệt đối không hơn được Biên Nam và Vạn Phi.
23 Khưu Dịch cầm một miếng vỏ sủi cảo đặt trong tay, dùng đũa xới thịt, sau đó thuần thục nặn hai cái, từ đầu đến cuối chỉ mất chừng hai ba giây, một viên sủi cảo tròn trịa thả xuống bàn.
24 “Thì vậy đó,” Thấy Khưu Dịch không trả lời, Biên Nam nhất thời có hơi xấu hổ, “Tao không có ý gì khác, tao cũng không có nhiều tiền, tao chỉ muốn…”
“Cảm ơn,” Khưu Dịch cắt lời cậu, “Thật sự cảm ơn.
25 Khưu Dịch tháo thạch cao xong, xỏ giày Biên Nam mua về thử một chút, rất vừa vặn.
“Thích màu này không?” Biên Nam khom lưng nhìn giày, “Còn có một cái màu xanh lục huỳnh quang nữa, nếu mày không thích màu này thì đi đổi cái huỳnh…”
Khưu Dịch liếc mắt nhìn Biên Nam, Biên Nam cũng nhìn trở lại: “Thế nào, không phải mày thích màu xanh lục huỳnh quang sao, xe đạp cũng sơn màu xanh.
26 Khưu Ngạn mê nước, lần trước trời đổ mưa, nhìn nhóc hưng phấn hết nhảy rồi la là biết, bây giờ vừa nghe Khưu Dịch đồng ý đi bơi, nhóc lập tức phấn khởi đến mức suýt xoay người đụng trúng bàn.
27 Ngạt thở khi bị ấn xuống nước với khi đang nghịch nước đột ngột phát hiện mình bị chìm, cảm giác hoàn toàn khác nhau.
Đặc biệt là khi lời chưa nói xong đã trực tiếp biến thành bong bóng.
28 Biên Nam không hỏi Khưu Dịch định xử mình thế nào, dù sao trước đó cậu cũng từng nói, muốn đánh muốn đập muốn chụp bao bố thì tùy, cậu sẵn sàng chờ.
Biết đâu Khưu Dịch không định đánh cậu, bảo cậu dẫn Khưu Ngạn đi bơi hai ngày là đủ làm cậu mệt chết rồi.
29 Biên Nam về tới trường, gọi một tô mì lớn ở cửa tiệm gần cổng trường, cầm thêm lon coca, ngồi ven đường từ từ ăn.
Nếu nói vừa thi ba môn phối hợp cũng không sai, tính cả lúc đuổi theo ông già trộm đồ thì đúng là chạy bộ bơi lội đạp xe đều đủ cả, Biên Nam đấm đấm hai cái đùi, cảm giác mỏi nhừ như vừa huấn luyện xong.
30 Sau khi nhảy từ tường rào xuống mặt đất, Biên Nam không thấy có ai ven đường, chỉ có vài học sinh trường Thể thao đi ra từ siêu thị ở con phố đối diện.
31 Từ nhỏ đến lớn Biên Nam đã thấy trong TV vô số lần, nhân vật chính nhân vật phụ quần chúng bình phông vân vân bị người ta chụp bao bố kéo vào hẻm nhỏ, nhét cốp xe, ném xuống sông…
Nhưng cậu không ngờ mình cũng có ngày gặp phải chuyện này, mình chỉ ra ngoài mua đồ ăn thôi mà!
Nào ngờ lại bị chụp bao bố!
Còn là bao thức ăn gia súc!
Mùi tanh ói!
Biên Nam giãy dụa muốn lấy bao thức ăn gia súc xuống, cậu thật sự không chịu được cái mùi này.
32 Khưu Dịch làm cơm chiên trứng vẫn tuyệt như vậy, Biên Nam và Khưu Ngạn mỗi người một dĩa ngồi cạnh chiếc bàn dưới giàn nho.
Lúc nghe thấy mùi cơm chiên trứng, bao tử của Biên Nam lại hung hăng ọc một tiếng.
33 Khưu Dịch vả cánh tay Biên Nam một cái, phát ra tiếng giòn vang.
“Này!” Biên Nam nhanh chóng rút tay về, xoa xoa chỗ bị đánh, “Sờ cậu một chút có cần ác vậy không, đánh thật à!”
“Tôi có đánh giả bao giờ đâu.
34 Ông Tưởng dẫn đội, Biên Nam theo sau đội ngũ cùng vào đường dành riêng cho vận động viên, nghe thấy phía trước có người nhỏ giọng hỏi một câu: “Mẹ nó có phải Khưu Dịch không?”
“Ừ nó đó,” Người kia cũng nhỏ giọng trả lời, còn quay đầu liếc Biên Nam, “Nó chạy tới đây làm gì?”
Vạn Phi đi đằng trước Biên Nam, nhịn không được đẩy người kia một cái: “Để ý nhiều như vậy làm gì, người ta đến xem thi đấu không được à, cổ vũ cho đối thủ của mày chẳng hạn!”
“Có ai ăn nói như mày không…” Người kia dở khóc dở cười lắc đầu đi về phía trước, sắp sửa thi đấu rồi, mọi người đều căng thẳng, cũng không còn ai nghĩ xem tại sao Khưu Dịch lại tới đây.
35 Tuy rằng vẫn chưa hiểu rốt cuộc tại sao Khưu Dịch lại đột nhiên lạnh nhạt như thế, nhưng Biên Nam cũng không để ý lắm, cậu coi như Khưu Dịch bị bệnh vậy.
36 “Tối nay cậu có đến nhà hàng không?” Nhìn Khưu Dịch cất bánh kem và xe đạp, Biên Nam mới nhớ ra, vội hỏi.
“Đến chứ,” Khưu Dịch nhíu mày, “Hôm nay tôi đi làm như bình thường.
37 “A!” Khưu Dịch bị cậu cắn vào vai nhịn không được kêu một tiếng.
Biên Nam không nói gì, sau khi cắn xong, cánh tay đang chống đột nhiên buông lỏng, cả người thoáng cái đè lên Khưu Dịch.
38 Biên Nam không trả lời Khưu Dịch, vào sân ngồi xuống ghế nhìn Khưu Ngạn dọn bàn.
Cậu và mẹ ruột không có bao nhiêu cảm tình, bình thường liên lạc cũng ít, thỉnh thoảng bà gọi điện thoại có lẽ cậu sẽ tới thăm một chút, nhưng hầu như lần nào cũng không để lại ký ức gì tốt đẹp.
39 Một nhà bốn người đi biển về sớm hơn kế hoạch hai ngày, lúc bọn họ mở cửa vào nhà, Biên Nam vừa xem phim cả đêm đang nằm trên sô pha trong phòng khách ngủ say sưa.
40 Biên Nam bắt lấy cổ tay Khưu Dịch, siết chặt, lòng bàn tay có thể cảm giác rõ ràng khớp xương của Khưu Dịch.
Thật ra cậu không biết mình nắm cổ tay người ta để làm gì, có lẽ vì cảm xúc nào đó đang tràn khỏi cơ thể, cậu muốn ngăn nó lại, hoặc… cảm xúc này khiến cậu muốn chạm vào Khưu Dịch.