1241 Bởi vậy hiện tại Ngụy Nguyên Trung quả thực biến thành Tô Vị Đạo thứ hai, làm việc nước đôi lập lờ, đối với tranh giành quyền chính cũng không còn hứng thú.
1242 Đêm hè, ngẫu nhiên truyền đến vài tiếng ve kêu, từng âm thanh tản mát ra sự yên lặng đêm khuya. Dương Phàm và Độc Cô Húy tuần tra đêm trở về, tuy rằng mặc một thân khinh bào không mặc giáp, nhưng toàn thân cũng đầy mồ hôi.
1243 Đại doanh Vạn kỵ, ở trong trướng ngủ của Độc Cô Húy. Dương Phàm uống chén rượu, đột nhiên biến sắc, vội lui về sau, nhưng thân thể hắn mềm yếu vô lực, vừa mới nhấc lưng lên liền vô lực ngã xuống, chỉ cảm thấy tay chân đều tê liệt, không thể nào đứng lên được.
1244 Thái tử Lý Trọng Tuấn, Đại tướng quân Lý Đa Tộ ngồi trên lưng ngựa, suất lĩnh mấy trăm cấm binh, nhanh chóng đánh về phía Lương Vương Phủ. Đoạn đường bọn họ đi ít nhất gặp được bốn đội Kim Ngô Vệ đang tuần tra đêm, nhưng binh lính Kim Ngô Vệ đều rất ăn ý nhường đường, không có phát ra nửa điểm âm thanh.
1245 - Ở đây! Ta tìm thấy rồi!Một đám binh lính như hùm như báo đang lục soát khắp nơi trong tẩm cung của An Nhạc Công chúa. Bỗng đột nhiên có một tên lính reo lên vui mừng ở đằng sau tấm rèm vải, Lý Trọng Tuấn ngay lập tức mừng rỡ xông tới thì nhìn thấy Võ Sùng Huấn đang mặc trên người bộ quần áo lót, ngồi sụp đằng sau hố xí mà run lẩy bẩy, trong tay y vẫn còn đang giơ chiếc nắp thùng xí lên tựa như muốn lấy nó làm bia đỡ cho mình.
1246 Dương Phàm sốt ruột đi đi lại lại trong doanh trại, thay đổi ý định và nói:- Tướng quân Sở Cuồng Ca thống lĩnh binh mã cùng bổn soái đi cứu viện Huyền Vũ Môn.
1247 Bên ngoài Cam Lộ Môn có đám binh lính thuộc những đội quân khác nhau trong Cấm Vệ quân bảo vệ năm tuyến phòng thủ, bên ngoài Cung thành lại có Kim Ngô Vệ (1) trực ban đi tuần cả đêm.
1248 Lý Hiển run rẩy răng va vào nhau, hoảng sợ nói:- Tướng lĩnh của Huyền Vũ Môn… không tham gia phản loạn sao?Uyển Nhi bình tĩnh nói:- Thánh nhân, nếu như tướng lĩnh Huyền Vũ Môn cũng làm phản thì loạn quân cần gì phải đánh Cam Lộ Môn chứ, chúng đã đánh vào từ Huyền Vũ Môn rồi mà xông thẳng vào đây rồi.
1249 Mã Kiều nhìn thấy dưới chân thành có hai cánh quân đang phi như bay tới, địch ta khó phân, bèn nhanh chóng ra cho những người đứng dưới thành:- Mọi người nhanh chóng lên thành!Đám thái giám và cung nữ nghe thấy vậy tựa như bắt được vàng vội vàng tranh nhau lên thành Huyền Vũ Môn.
1250 Dương Phàm nhanh nhẹn tựa như con vượn chẳng mấy chốc đã trèo được lên thành. Vừa lên tới nơi đã nhìn thấy hai gương mặt đang cười. Một là Uyển Nhi đang cười dịu dàng, một là của Mã Kiều đang cười thật anh tuấn.
1251 Giáo úy Vạn Kỵ quân, Thái Cổ Phủ rút thanh đao sáng loáng, tựa như một dải sáng chảy dài, đột ngột chém lên cổ của Lý Đa Tộ. Lý Đa Tộ, vị tướng đã hàng chục năm trời lăn lộn trên sa trường nhưng không thể ngờ rằng bản thân mình lại có thể mất đi tính mạng trong một tình cảnh như vậy.
1252 Nhưng sự cùng đường của y và Độc Cô Húy không giống nhau. Y không thể làm quan quyền cao chức trọng, nhưng sau lưng y vẫn còn Lư Tân Chi, cùng lắm thì gia nhập giang hồ.
1253 Mỗi người từ khi vừa ra đời bắt đầu lưng gánh trách nhiệm, kỳ vọng của cha mẹ, trách nhiệm với gia đình, ví dụ như Dương Phàm gánh vác mối thù khắc cốt ghi xương.
1254 Thái Tử đi ở giữa, phía trước có một tên lính mở đường, phía sau là hai tên lính bị thương, cuối cùng còn có một tên lính, Lý Thừa Huống lặng lẽ tiêu diệt, đột nhiên bịt miệng tên lính kia, đao hướng vào cổ họng của y dùng sức một chút, máu phun trào ra giống như suối, khi cảm thấy y đã hoàn toàn mất đi sức giãy dụa, Lý Thừa Huống liền đẩy y vào trong bụi cây, tiếp tục đi lên.
1255 Đêm hè đứng gió, sau khi Cổ Trúc Đình dỗ đứa nhỏ ngủ xong bèn kêu bà vú ẵm đi, lại lệnh nha hoàn bế con đặt vào trong cũi Thạch Băng, chụp chiếc lồng bằng vải, rồi khoan thai đi đến trước giường định tắt đèn đi ngủ.
1256 Cuối mùa hè, Tiểu Man và a Nô người trước người sau sinh con. Tiểu Man lại sinh một đứa con trai, a Nô lúc này thì sinh ra đứa con gái, hai người đều có trai có gái, Dương gia lại là thêm con trai, Dương phủ trên dưới rất vui mừng.
1257 Thẩm Mộc im lặng thật lâu mới chậm rãi nói:- Kỳ lạ là không phát hiện được gì cả. Dương Phàm nhíu mày nói:- Sao lại thế? Đây không phải giống như chưa nói gì sao?Thẩm Mộc bỗng nhiên cười nói:- Nhưng ta và ngươi khác nhau, quan trường và quy củ giang hồ cũng khác nhau.
1258 Dương Phàm và Thẩm Mộc cùng đứng bên bờ vực, chỉ nhìn thấy bọn họ cùng nhìn xuống vực, điềm đạm nói với nhau điều gì đó, rồi sau đó lại đối mặt nhìn nhau, thần sắc vô cùng kích động.
1259 Ngoại ô vùng Kỳ Châu Lân Du có một trang viên của Mã thị. Mã thị là một gia tộc lớn ở đây, là đại đại chủ thứ hai của vùng Kỳ Châu này chỉ đứng sau Thượng Quan thế gia.
1260 Vi Hậu nằm xuống phản, Mã Tần Khách nhất thời chân tay bấn loạn, ngại ngùng nói:- Việc này. . . việc này. . . , nam nữ bất thân, thưa Nương nương. Thần.