61 “Tiểu Phi!!”
Là tiếng kêu kinh hoảng của Tam công tử, cùng lúc đó, bả vai ta căng thẳng, bị người kéo ném ra ngoài, chân ta không kịp thu lại, cả người liền ngã nhào, khiến đầu ta choáng váng.
62 Nghe ra trách móc và mừng rỡ không che giấu được trong lời nói của Nhị công tử, trong lúc nhất thời ta quên mất miệng mình đã có thể nói được, liền không ngừng chỉ vào trong đình, ý bảo hắn cứu người.
63 Nhìn đôi mắt trong trẻo kia lóe lên chuyển động bất định, Mộ Dung Trí không khỏi thầm thở dài trong lòng.
Hơn mấy tháng trước khi hai người quen nhau, đứa bé này dường như không có nhiều thay đổi, hơi ngốc nghếch, hơi ngây thơ, còn có chút cố chấp, nhưng ánh mắt y nhìn về phía mình luôn luôn sáng như gương, không giống như bây giờ đã có sợ hãi và cảnh giác, Mộ Dung Trí biết, đêm đó sau khi hắn reo rắc hoảng loạn, giữa bọn họ không bao giờ có thể trở lại như trước.
64 Trước mắt trở nên mông lung không rõ, gương mặt Tam công tử trước đôi mắt đẫm lệ hiện ra mờ mờ.
Trước đây Tam công tử không như thế, vẻ mặt hắn vĩnh viễn đều là lạnh lùng cao ngạo, trong ánh mắt luôn tản ra ánh sáng, không giống bây giờ, yên lặng và đau thương như vậy, khiến ta không kiềm được bắt đầu đau lòng.
65 Chạy vội tới hậu viện, thấy sương phòng gần tường bên kia quả nhiên sáng đèn, ta vội vàng đẩy cửa vọt vào.
“Nhị công tử…”
Cảnh tượng kiều diễm trong phòng khiến lời nói của ta nghẹn lại, trợn mắt há mồm mà nhìn hết thảy trước mắt, tất cả tâm tình hoan hỉ nháy mắt hóa thành lạnh lẽo.
66 Ta ngẩng đầu nhìn người trước mắt, sợ ta ở lỳ chỗ này không đi, tới đuổi ta sao?
Sau khi tức giận thì đầu rất đau, có điều giận cũng hết rồi, kỳ thực cũng không sao, không phải chỉ là đổi một nơi sống thôi à? Đối với một tên tiểu tư mà nói, ở nơi nào làm việc mà chẳng giống nhau?
Ta đi tới trước mặt Nhị công tử, hai đầu gối quỳ xuống dập đầu ba cái về phía hắn, ta nghe thấy Nhị công tử kinh hãi kêu lên, “Tiểu Phi, ngươi làm gì vậy?”
“Cái mạng này của Tiểu Phi là được công tử cứu, cả người đều là của công tử, công tử sai Tiểu Phi làm gì, Tiểu Phi nhất định sẽ làm.
67 “Tiểu Phi, ta thích ngươi, từ lần đầu tiên gặp đã thích ngươi, ta nghĩ kiếp trước nhất định nợ ngươi cái gì, nếu không tại sao chỉ gặp một lần liền không thể quên được nữa?”
Ôi, ta không nghe lầm chứ? Nhị công tử nói thích ta? Ta lập đứng nằm im vểnh tai lặng lẳng nghe.
68 “Mạch tượng Tiểu Phi rất bình thường, căn bản không có bất kỳ bệnh tật gì, trên người hắn cũng không có bệnh trạng trúng độc, Mộ Dung, ngươi không cần buồn lo vô cớ có được không?” Tô đại ca bấm mạch của ta rất không kiên nhẫn nói với Tĩnh.
69 Sau ngày thứ hai Tam công tử trở về, Trích Tinh Lâu có một vị khách không mời mà đến ─ Tô Nguyệt Trần.
Vị nam nhân này vẫn xinh đẹp phi phàm như trước, nhìn thấy ta lập tức thất thanh kêu lên, “Ngươi chính là cái tiểu hài tử vừa xấu vừa câm kia? Dáng dấp lại có thể xinh đẹp như vậy sao, nói cho ta biết, rốt cuộc ai giải độc cho ngươi?”
Ngón tay thon dài *** tế, trắng như ngọc sờ tới sờ lui mặt ta, lại ra sức nắn má của ta, dùng lực đến nỗi khiến ta nghĩ quyết không phải là tán dương mà là đang đố kị da ta nhẵn mềm hơn so với hắn.
70 Lại qua hai ngày, Tiểu Thanh mất mặt đã lâu vậy mà lại đến thăm ta, ta rất bực mình y lâu như vậy cũng không tới tìm ta, có điều Tiểu Thanh lại bồi thường cho ta một cái ôm thật chặt, ta liền tha thứ cho y.
71 “Tiểu Lục rất ngoan, các ngươi như vậy sẽ hù nó sợ. ” Ta vuốt đầu Tiểu Lục nói.
“Tiểu Phi, đừng sờ vào nó, nó sẽ cắn người. ”
Huỳnh Tuyết nói khiến ta mất hứng, “Tiểu Lục sẽ không cắn người.
72 Buổi trưa sau khi cơm nước xong, Tô đại ca đột nhiên nói với ta, “Tiểu Phi, muốn đi nghe thuyết thư không?”
“Thuyết thư?”
“Đúng vậy, nghệ nhân thuyết thư Giang Nam Tiêu Tử Y đến kinh thành đã lâu, gần đây hắn vẫn luôn thuyết thư ở Vân Tiêu biệt viện, Tiểu Phi, có muốn đi xem không?”
Thì ra là Tiêu Tử Y, lần trước bọn Tô đại ca hẳn là đã cùng Tiêu Tử Y chạm mặt, lộ liễu đi như thế, chẳng lẽ không sợ hắn nhận ra sao?
Ta đem lo lắng nói cho Tĩnh nghe, không ngờ sau khi Tĩnh nghe xong cười cười nói, “Tiểu Phi cũng biết lo chuyện rồi, Tiêu Tử Y luôn luôn lui tới chốn quan to quý tộc, chuyện hắn tham gia loại săn bắn này cũng chẳng có gì lạ, hơn nữa lần trước chúng ta tới bãi săn tìm người thì toàn bộ đều đã dịch dung rồi, sẽ không dễ dàng bị người nhận ra như vậy, hôm nay chúng ta chỉ tới nghe thuyết thư thôi, không sao đâu.
73 May mà bọn họ không trò chuyện lâu lắm, Tiêu Tử Y nói phải đi thu dọn quần áo tùy thân và đồ dùng hàng ngày một chút, chỉ hàn huyên và câu liền đứng dậy đi xuống, Đại công tử lại ngồi lâu hơn một lúc, nói chút chuyện liên quan đến Lạc Diệp sơn trang, lại trách Tĩnh nói nương nương thật khó khăn mới về thăm nhà, hắn cũng không tới vấn an nương nương linh *** gì đó, ta thấy Tĩnh nghe tới hai chữ nương nương thì thần sắc hơi đổi, lập tức cười cười, lái sang chuyện khác.
74 Tô đại ca, Liễu đại ca cùng gia đinh trong phủ đang chiến đấu kịch liệt với đối thủ thành một đoàn, vài tên hắc y nhân chạy trốn lên lầu bị Tô đại ca phi thân chặn đứng, một thanh nhuyễn kiếm vút lên vây đối thủ ở vòng ngoài, một tiếng huýt gió chợt vang lên, Tiêu Tử Y nhảy lên, chỗ cây quạt bắn ra hàn quanh, cước bộ của Tĩnh mất trật tự, lệ phong nổi lên, trường kiếm của hắn trượt khỏi tay, trong tiếng cười dài của Tiêu Tử Y, cây quạt dựng thẳng đâm tới, tiến gần đến yết hầu Tĩnh.
75 “Tĩnh, để ta xem Tiểu Thanh một chút có được không?”
Thấy Tĩnh hơi do dự, ta bước lên phía trước kéo tay áo hắn cầu khẩn nói, “Tĩnh, ta xin ngươi!”
Tay của ta bị Tĩnh đẩy ra, hắn lạnh giọng trả lời, “Tiểu Thanh là sát thủ, từ đầu đến cuối hắn chỉ đang lợi dụng ngươi, không phải ngươi chưa rõ.
76 “Dừng tay!!”
Mộ Dung Tĩnh làm sao cũng không nghĩ tới thiếu niên vốn đã hấp hối này lại đột nhiên nhạy bén ác liệt như vậy, đôi mắt y lúc này lấp lánh lãnh ý và sát khí mãnh liệt, cho hắn biết nếu bây giờ mình không lùi ra phía sau, chiếc ngân trâm này nhất định sẽ không lưu tình đâm xuống.
77 Có thể hiểu tại sao khuôn mặt hài tử lại hoảng sợ, Mộ Dung Tĩnh nhớ lại khi hắn phát hiện Tiểu Phi cùng Tiểu Thanh cùng ngất xỉu ở cạnh nhau thì tim của hắn cũng không khỏi kinh hoảng như vậy, mà vết thương trên tay Tiểu Phi khiến hắn lập tức hiểu cái đứa ngốc này đã làm những chuyện gì, hắn chỉ không hiểu ban đầu Tiểu Thanh đã khôi phục *** thần tại sao lại đột nhiên trở nên hấp hối…
Liễu Hâm Phong nói cho hắn biết, đó là vì một loại kịch độc tên là Dạ đàm, sau khi hắn nói xong liền đem Tiểu Thanh ôm chặt lấy, ta sẽ không để Tiểu Thanh chết, ta nhất định sẽ cứu hắn!
Trong lúc nói chuyện, thần tình Liễu Hâm phong cũng là loại lo sợ khó hiểu, khiến Mộ Dung Tĩnh đột nhiên hiểu ra, hắn sở dĩ giày vò hành hạ Tiểu Thanh, có lẽ không phải vì bị lừa gạt, cũng không phải vì bức cung, mà bởi vì yêu đến mức tuyệt vọng không còn đường lui.
78 Vì vậy khi Tiểu Thanh đến thì làm ra vẻ vô ý xuất hiện, khát khao có thể nói chuyện thật nhiều với y, cho dù vài câu cũng tốt, chỉ cần đôi mắt thâm thúy sáng sủa kia liếc mắt nhìn hắn, hoặc cho hắn một nụ cười, hắn liền vạn phần vui vẻ, có lẽ Tiểu Thanh không biết, không có mệnh lệnh của hắn, sao y có thể dễ dàng ra vào Trích Tinh Lâu như vậy? Hắn vì y lo lắng như vậy, đổi lại được điều gì? Là lừa gạt không cách nào tha thứ.
79 Ta cuống quýt tránh đến khúc quanh hành lang, chỉ nghe tiếng mở cửa, sau đó là tiếng bước chân càng lúc càng xa, lại nghe Tĩnh nói, “Người đã đi rồi, ra thôi.
80 Nhìn thân ảnh kia lưu luyến đi ra, nụ cười lưu lại trên môi Tiểu Thanh dần dần biến mất, y nghiêng đầu dựa vào giường, đối với Liễu Hâm Phong xông vào làm như không thấy.
Thể loại: Huyền Huyễn, Đam Mỹ
Số chương: 38