41 Hôm nay có trận tuyết rơi, lúc này trên mặt đấy tích một tầng hoa tuyết mỏng, cả người ta té nhào lên tuyết đọng, chỉ cảm thấy tuyết lạnh xuyên qua quần áo ngấm vào da thịt, nhưng theo một tiếng roi vang lên, phía sau lưng như nứt ra, đau nhức lập tức lấn át lạnh lẽo của tuyết, ta đau đến toàn thân run lên, ngay sau đó, một trận đau đớn trong nháy mắt lại đánh úp xuống lưng, đau đớn nhanh chóng thiêu đốt lan đến toàn thân, đau đớn gợn lên từng trận cuồn cuộn, một chút, một chút, sau đó là nhiều vô kể.
42 Mộ Dung Tĩnh ngồi bên giường, lẳng lặng nhìn bé con đang nằm trên giường không chút tiếng động.
Hắn nhớ rõ mấy ngày trước, trên hành lang trước cửa phòng khách bên Lạc Diệp sơn trang, hài tử này rất vui vẻ rồi lại có chút thẹn thùng gọi hắn Nhị công tử, lúc đó đứa bé đang đứng dưới ánh mặt trời, đôi mắt sáng như hắc bảo thạch rạng rỡ lấp lánh, vậy mà mới có mấy ngày, bé con hoạt bát đáng yêu lại nằm trên giường hắn thế này, vô thanh vô tức ngủ mê man, khí tức suy yếu như có như không, hầu như tùy thời đều có thể đoạn tuyệt.
43 Đau quá… Nóng quá…
Xung quanh một mảnh đen kịt, không nhìn thấy cái gì, chỉ cảm thấy nóng lạ thường, nhất là sau lưng, nóng như lửa đốt vậy, nhớ Tiểu Thanh nói một câu ngươi đi chết đi, sau đó ta liền ngã vào bóng tối, có phải hiện tại ta đã chết?
Tên Tiểu Thanh này, tại sao ta thậm chí sẽ chết y vẫn còn muốn hung hăng như thế?
Nhưng người chết đều không phải sẽ không đau đớn sao? Tại sao cả người ta lại đau đến lợi hại như vậy? Mỗi một lần động, sau lưng lại như kim đâm vậy… Không phải, so với kim đâm còn đau đớn gấp trăm lần, gấp nghìn lần, toàn bộ thân thể giống như trong lò hỏa thiêu.
44 “Nhưng mà Tiểu Thanh, ta thực sự không thể cùng ngươi trở về sao?…”
Ta ngập ngừng nói, “Tuy rằng Nhị công tử đối với ta rất tốt, nhưng ta sợ hắn cũng sẽ giống Tam công tử, Tiểu Thanh, ngươi nói đúng, bọn họ làm chủ tử trở mặt còn nhanh hơn lật sách, tư vị bị roi quất thực sự chịu không nổi, ta sợ…”
“Ngươi còn biết sợ? Sợ sao lúc đó không xin tha? Ta nghe nói Tứ công tử từng có ý muốn cứu ngươi, ai ngờ ngươi không chỉ không xin tha, còn mắng hắn, ngươi đúng là óc heo, trước đây những lời ta nói rốt cuộc ngươi có nghe không?”
Tiểu Thanh thật là khủng khiếp, cá nhân ta cho rằng y so với Mộ Dung Viễn còn kinh khủng hơn.
45 Sau thời gian một nén hương, nhìn vẻ mặt hạnh phúc thưởng thức đồ ăn ngon của Tiểu Phi nằm ở đầu giường, ba người đang ngồi uống trà ở gian ngoài không khỏi nhìn nhau cười.
46 Hơn mười ngày đắp thuốc, vết thương trên lưng ta bắt đầu từ từ khép lại, có thể nằm nghiêng, cũng có thể xuống giường đi lại rồi, Tô đại ca liền cho ta ngâm nước thuốc.
47 Lúc rảnh rỗi Nhị công tử sẽ cùng Tô đại ca, Liễu đại ca chơi cờ hay gì đó, Tô đại ca nói đẳng cấp chơi cờ vây của Nhị công tử rất cao, trong thiên hạ hiếm có địch thủ, mà trình độ chơi cờ tướng của Liễu đại ca cũng là bất phàm, ta nghe xong nhịn không được hỏi một câu, “Tài đánh cờ của các huynh đều cao như vậy, sao Thành lão tiên sinh tới khiêu chiến không ai trong các ngươi đi ứng chiến?”
Nhị công tử nghe xong nhịn không được cười nói, “Chơi cờ chỉ là một trò để tu tâm dưỡng tính, nếu có tâm tranh cường háo thắng, cờ liền không còn là cờ nữa.
48 “Tiểu Phi, để ta nhìn vết thương sau lưng ngươi một chút. ”
“Vâng. ”
Tâm tư lúc này của ta toàn bộ đều đặt trên Tiểu Quy, chỉ thuận miệng trả lời một câu, dù sao mỗi lần đều là Nhị công tử giúp ta bôi thuốc, cởi quần áo trước mặt hắn ta không cảm thấy xấu hổ.
49 “Tiểu Phi, ta cố ý tới thăm ngươi, không ngờ ngươi cũng nhớ ta như vậy, lại có thể đầu hoài tống bão. ”
Nghĩ đến cái tên thiếu chút nữa hại ta bị đánh đến chết, ta tức giận chợt vọt tới, hung dữ hỏi hắn, “Tại sao ngươi lại ở chỗ này?”
Tuy Trích Tinh lâu và Lạc Diệp sơn trang chỉ cách một bức tường, nhưng là hai thế giới, ngoại trừ Tiểu Thanh và Tiểu Thành, cho tới bây giờ ta chưa từng thấy người thứ ba của Mộ Dung phủ sang đây.
50 Huỳnh Tuyết vội vàng kéo ta quỳ xuống hành lễ với Như Phi, chỉ nghe Như Phi nương nương nói câu đứng lên đi, chúng ta mới đứng dậy, cúi thấp đầu đứng nghiêm một bên.
51 Tô đại ca không để ý tới Nhị công tử, hắn la ầm lên với ta, “Tiểu Phi, ngươi đã ngâm nước thuốc một tháng, vết sẹo sau lưng hẳn là đã xóa đi hoàn toàn rồi, không cần thiết phải ngâm lại, ta vốn định cho ngươi ngừng lại, không ngờ ngươi ngâm tới nghiện, chuẩn bị một ngày hai lần?”
“Không phải a, trên lưng ta còn rất nhiều vết sẹo nhỏ, ta muốn chúng biến mất hết.
52 Ngày thứ hai toàn bộ giường nhỏ và chăn bông của ta bị dời đi, mà gương mặt Huỳnh Tuyết cười nhạo gần như khiến ta muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
“Dày vò tới dày vò lui cũng không ngại phiền? May mà công tử tính tình tốt, mặc cho ngươi làm bậy.
53 “Như vậy a…” Huỳnh Tuyết trầm ngâm nói.
“Ta thấy cũng được, Tiểu Phi là một tiểu hài tử hoạt bát, cả ngày nhốt ở nhà không làm gì cũng không tốt, vừa lúc buổi chiều ta tới tú trang, Tiểu Phi, có muốn đi cùng không?” Liễu đại ca ở bên cạnh chen vào một câu.
54 Ta đi lên lầu mới biết nơi này là chỗ tiếp khách, vì bên trong mơ hồ truyền ra tiếng nói của Tô đại ca.
“Vương gia, thực ngại quá, vì trong phường còn một số sản phẩm thêu phải trình tiến cung gấp, cho nên hàng thêu vương gia đặt trước phải đợi thêm mấy ngày nữa, trì hoãn việc sử dụng của vương gia, xin vương gia thứ lỗi.
55 “Đừng phí sức nữa, cổ họng của ngươi bị người làm cho câm rồi, làm thế nào cũng không có khả năng phát ra âm thanh đâu. ”
Lời nói lạnh lùng khiến ta chợt quay đầu lại, nói chuyện là một nam nhân mặc áo tù màu đỏ, tay chân của hắn đều bị cùm bằng xích sắt, đang dựa lưng vào tường, một chân chống lên, lạnh lùng nhìn ta.
56 Ở trong tù mấy ngày, cổ họng ta đã hết đau, mặc dù vẫn không thể nói như trước, mặt biến thành bộ dạng thế nào cũng không biết, vì ta căn bản không dám chạm đến nó, có thể ta đã quen với cảm giác mặt to như cái đấu, cho nên khó chịu lúc ban đầu do sưng tấy đã dần dần biến mất.
57 Cố gắng đứng thẳng người, ta quay đầu lại, thấy ngựa của Nghị Vương đứng cách đó không xa, hắn lên dây cung, đối diện với ta.
Dưới tình huống như vậy, chạy trốn cũng rất ngu xuẩn, ta vừa nhìn qua kỹ thuật bắn cung của hắn, biết mình căn bản không tránh khỏi mũi tên trí mạng.
58 Mắt thấy cảnh vật hai bên lao nhanh về phía sau, địa thế cũng dần dần dốc xuống, rất nhanh một loạt rào chắn cũng không cao lắm xuất hiện trước mắt ta, trong lòng ta một trận kích động ─ ta lập tức có thể thoát ra!
Nhưng một con ngựa khác lại đuổi tới, tiếng cười nhạt âm u từ phía sau truyền đến.
59 “Nhưng kỳ quái là mạch đập của ngươi rất bình thường, hơn nữa ngoài bệnh trạng xấu với câm, nhìn qua hình như ngươi không việc gì, vì vậy ta mới không dám khẳng định có phải ngươi trời sinh đã xấu xí hay không… Được rồi, ngươi có muốn ăn cơm không, có ăn được không?”
Muốn muốn muốn!
Ta gật liên tiếp mấy cái, thế là ngay sau khi ta sống sót trốn thoát, rốt cuộc được thưởng thức cao lương mỹ vị đã lâu không thấy.
60 Cứ như vậy, đường lớn ở kinh thành có thêm một tên tiểu khất cái vừa câm vừa xấu.
Ta học mấy tên ăn mày khác, ngồi ở trước cửa nhà có tiền ăn xin, nếu như may mắn, sẽ có người bố thí cho chén cơm hoặc cái bành màn thầu lạnh, buổi tối ta chạy tới ngôi miến cũ nát ngoài thành qua đêm, nơi này tụ tập rất nhiều ăn xin ăn mày, bây giờ ta mới biết xin ăn cũng chia thành ba bảy loại, như ta vừa câm vừa xấu chỉ có thể ngồi trước cửa miếu, thức ăn của ta ngay cả khất cái cũng không có hứng thú cướp.