Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

[SasuSaku] Our Destiny Chương 95: Hồi Còn Sống, Tớ Cũng Sợ Ma Lắm!

Chương trước: Chương 94: Hoang Mang



- Sakura....

-.....

- Anh biết em chưa ngủ, mở mắt ra.....

Trong bóng đêm, Sasuke nhìn người con gái nằm đối diện đang từ từ mở mắt ra, cặp mắt xanh trong vắt cụp xuống, không dám nhìn thẳng vào hắn càng làm hắn lo lắng, gặng hỏi.

- Em đã như thế này suốt từ sáng rồi, em cảm thấy không khoẻ chỗ nào sao?

Sáng nay sau khi đi dạo về, Sakura liền trở nên kỳ lạ. Nét mặt phiền muội, luôn tìm cách né tránh, tạo khoảng cách với hắn, ánh mắt nàng nhìn hắn phảng phất hoang mang, lo sợ làm hắn bỗng dưng cảm thấy thấp thỏm không yên.

- Em ổn.... - Nàng uể oải trả lời, nghiêng người nằm quay lưng lại với hắn.

- Không, em không ổn! - Hắn vươn tay giữ vai Sakura, để cả hai ngồi hẳn dậy, ngón tay khẽ nâng cằm nàng, lo lắng hỏi - Sáng nay em ra ngoài gặp chuyện không vui?

Sakura bị ép nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm, không có cách nào nói dối, đành khai thật.

- Thật ra.... cũng không hẳn là chuyện xấu.... Sáng nay..... em có gặp chị....

- Chị em? Yuki? - Hắn nhướn mày, trong lòng có chút bất an.

- Ừm.... Là chị ruột của em.....

Nhận được sự khẳng định của Sakura, bất an trong lòng Sasuke chỉ có lớn hơn chứ không ít đi.

Yuki là ai chứ, là một trong vài người biết được toàn bộ quá khứ của hai người họ, cũng là người có sức uy hiếp lớn nhất đến kế hoạch lấy vợ của hắn!

Nếu mà Yuki đã tìm đến Sakura nói chuyện thì đảm bảo chẳng có gì tốt lành cả.

Sasuke cố đè nén lo lắng trong lòng, tiếp tục hỏi:

- Chị em nói gì với em?

Sakura chần chừ một lúc, rồi cũng quyết định kể lại cuộc nói chuyện giữa chị em nàng cho Sasuke. Lúc nhắc đến câu hỏi kì lạ của Yuki, giọng nàng không che giấu lo lắng, hoang mang, vô tình không để ý đến sắc mặt người đối diện lúc trắng lúc xanh.

Quả nhiên, Yuki đã tiết lộ về quá khứ bọn họ, vậy..... nàng có tin không?

- Em.... nghĩ chị ta có ý gì? - Hắn khàn giọng hỏi, bàn tay có chút run rẩy, trong lòng nơm nớp lo sợ chờ câu trả lời của nàng.

- Em cảm thấy.... chị như đang cố gợi lại cho em về một điều gì đó quan trọng mà em đã từng quên.

- Em hay có những giấc mơ, ảo ảnh lặp đi lặp lại về hai người một nam một nữ mặc trang phục cổ trang. Em không hiểu tại sao mình lại mơ đi mơ lại chỉ xoay quanh cuộc sống bọn họ, trong đó có hai khung cảnh làm em rất sợ, tim cũng bất giác nhói đau....

Sasuke kiềm chế sự hoảng hốt của mình, tay siết chặt hai vai Sakura, mặc dù trong lòng đã biết rõ tất cả nhưng thanh âm không giấu nổi khẩn trương.

- Hai cảnh đó..... như thế nào?

Sakura nhíu mày, nhớ lại cơn ác mộng khủng khiếp hành hạ nàng suốt một thời gian dài, cảm giác khổ sở chân thật đến mức nàng còn tưởng rằng mình chính là cô gái trong mơ đó.- Một cảnh ở trong lòng núi lửa đang sôi sục, nam nhân kia tuyệt tình xoay người đi, trên tay ôm một nữ nhân tóc đỏ, bỏ mặc lại nữ nhân đã từng gắn bó khăng khít với hắn trước kia trong cái lồng sắt rơi xuống dòng dung nham nóng rực..... Trước đó, hắn một câu "Chẳng là gì cả!" không chút may mảy phủi sạch quan hệ trước đây của bọn họ.....

Cả người Sasuke lạnh toát, kí ức qua lời của nàng như sống dậy lại ngay trước mắt. Hắn không quên, làm sao quên được cái ngày hắn máu lạnh quay lưng lại với nàng, mặc kệ sống chết của nàng cơ chứ!

Sakura không nhận ra sự khác thường của hắn, đầu óc lúc này đều đang tập trung vào những "ảo ảnh" đó.

- Khung cảnh thứ hai lại là ở một ngọn núi băng tuyết phủ trắng, trên mặt băng xanh biếc, giữa một cột sáng, nam nhân đó.... tàn nhẫn đâm lưỡi dao sắc bén xuyên qua lồng ngực nữ nhân hắn đã từng bỏ rơi kia.... máu.... có rất nhiều máu.... lênh láng.....

- Đủ rồi! Đừng nói nữa! - Sasuke ôm chặt nàng vào lòng, cảm nhận thân thể nàng từng hồi run rẩy vì sợ, trái tim hắn như bị giày xéo.

Nằm gọn trong lồng ngực ấm áp của hắn, Sakura dần bình tĩnh lại, ánh mắt phức tạp.

- Em từng nghĩ đó chỉ là giấc mơ, một cơn ác mộng không có thật.... cho tới khi gặp anh.... Sasuke.... nam nhân trong giấc mơ của em.... giống hệt anh....

Hắn giật mình, chột dạ, cả người cứng nhắc....

- Vết sẹo bẩm sinh trên ngực em, cũng trùng khớp với vị trí lưỡi dao đâm xuyên qua trái tim nữ nhân trong mơ.... Ngay cả cảm giác thân thuộc đến khó tả mỗi khi em ở bên cạnh anh trong khi trước đó chúng ta chưa từng biết nhau.....

- Em bắt đầu nghĩ rằng.... đó không chỉ đơn thuần là giấc mơ, ảo ảnh.... cảm xúc chân thật đó như thể em đã từng trải qua tất cả, như thể đó chính là.... ký ức của em....

Sakura khẽ ngước mắt lên nhìn hắn, đôi mắt lục bảo hiện lên tia mong chờ.

- Sasuke, anh có mơ những giấc mơ, thấy những ảo ảnh giống như em không?

Có.... Anh có thấy.... Không ngày nào anh không nhớ về nó.... nhớ về sai lầm, hối hận lớn nhất cả đời mình.... nhớ về hồi ức hạnh phúc của chúng ta.... nhớ về em....

Em biết nỗi đau nhất của anh khi lần đầu gặp lại em sau hàng tỷ năm là gì không....

Đó là anh vẫn có thể nhớ em, nhưng trong mắt em, anh chỉ là một người xa lạ.... một người chỉ tồn tại trong giấc mơ hư ảo của em....

Hắn rất muốn nói với nàng như vậy, nhưng không thể.... Hắn biết, chỉ cần hắn thừa nhận, hắn có thể sẽ vĩnh viễn mất nàng, sẽ không có bất kì cơ hội nào khác cho hắn nữa đâu....

Hắn cũng biết, hắn có thể giấu diếm nàng được bao lâu nữa chứ! Nàng đang dần nhớ lại, sẽ chỉ còn là vấn đề thời gian.... Khi đó cho dù hắn muốn hay không cũng phải đối mặt....

Nàng sẽ nhớ lại, nhưng không phải lúc này. Giấu được bao lâu thì cứ giấu đi, thay vì lo sợ, hắn sẽ dốc sức làm nàng yêu hắn, yêu đến không thể rời hắn đi được nữa....Hạ quyết tâm, Sasuke mỉm cười ôn nhu, cúi đầu áp môi lên trán nàng, giọng nói ấm áp pha lẫn quan tâm, lo lắng vang lên bên tai nàng.

- Em suy nghĩ quá nhiều rồi, Sakura. Có phải gần đây chăm sóc anh mệt quá không? Có cần anh.... - làn môi bạc khẽ chạm lên vành tai nàng, nhẹ nhàng cắn -....giúp em thư giãn một chút không?

Tai bị hắn trêu đùa như vậy liền đỏ ửng, hai gò má phiếm hồng. Sakura tức giận đẩy hắn ra, yếu ớt trách.

- Em đang nghiêm túc đấy.... Anh có nghe không hả? Này.... ưm....

Đôi môi trượt xuống cần cổ trắng nõn của nàng, để lại những dấu hôn ửng hồng nổi bật. Sasuke không dừng lại, vừa trêu đùa, vừa nói.

- Anh đang nghe, em cứ nói đi....

Sakura phát điên. Hắn cứ như thế này bảo nàng nói bằng niềm à?

- Sa_su_ke!

Nàng điên tiết gằn lên từng chữ một, tay hung ác véo mạnh lên ngực hắn một cái.

Cả người Sasuke cứng đờ, nghiến răng nghiến lợi chịu đựng. Nàng véo đâu không véo, lại véo đúng phải.... điểm nhỏ nhô lên trước ngực hắn....

***Điểm gì hồng hồng trước ngực đàn ông, bà con tự hiểu nhé!^^

Sakura cũng thấy hắn có điều gì đó không ổn, ngọ nguậy trong lòng Sasuke, muốn tránh tay hắn, liền bị hắn quát.

- Ngồi yên!

Sakura lập tức không dám cự quậy, nàng khó hiểu ngước lên, bắt gặp vẻ mặt khổ sở nhẫn nhịn đến toát mồ hôi của hắn, càng thấy kì quái. Bỗng, cảm thấy dưới đùi có vật gì cứng cứng chọc vào....

Hiểu ra, trong phút chốc mặt Sakura hết hồng rồi lại đến xanh lét, rồi cuối cùng chuyển sang trắng bệch. Đầu Sakura căng như dây đàn, nàng run rẩy đầy cảnh giác nhìn hắn.

- Em cảnh cáo trước, anh mà dám.... vớ vẩn gì với em.... em....

- Em làm sao? - Sasuke nổi hứng đùa giỡn, ánh mắt lang sói dọa Sakura chết khiếp, nàng phun ngay ra một câu.

- Em cắt đấy!

Mặt Sasuke xám ngoét, cánh tay siết chặt dưới eo nàng, trừng mắt.

- Em dám!

- Em có gì không dám! - Sakura hất cằm, mặt câng câng không coi ai ra gì - Anh mà chọc tức em cẩn thật em triệt sản anh luôn đấy!

Sắc mặt hắn càng thêm tệ hại, đen kịt như trời sắp nổi giông bão làm Sakura cảm thấy cực kì vui vẻ. Bỗng, hắn cười một cái, một nụ cười làm người ta lạnh sống lưng.

- Anh.... Anh cười gì vậy? - Sakura run sợ lui ra sau, liền bị hắn kéo lại, khuôn mặt ma mị kề sát lại.

- Anh chỉ cười thôi, em làm gì mà trông căng thẳng vậy? Hửm? - Sasuke nhẹ giọng hỏi, nụ cười càng thêm tà ác.

- Hơ hơ.... Em có căng thẳng gì đâu.... Anh.... Anh cười thì cứ cười đi, em phắn đây! Anh.... bảo trọng! - Dứt lời, Sakura không thương tiếc lấy chân dã man nghiến lên.... vật đàn ông của Sasuke.

Rồi trong lúc hắn mặt trắng bệch ôm phía dưới vì đau, nàng nhanh chóng nhảy xuống giường, co giò lên mơ cửa chạy ra ngoài, mặc cho hắn ở bên trong đau đớn gầm lên.- Sakura, em còn dám chạy nữa thì sau này đừng trách anh ác!

Thần kinh, ở lại thì kiểu gì cũng chết! Chi bằng chạy đi biết đâu còn đường sống.

Và thế là Sakura bất chấp tất cả bỏ chạy, cho rằng chạy thì may ra sống, có điều, nàng đã quên rằng đây là đâu, lúc nào!

Xin nhắc lại, đây là bệnh viện, lúc này là 12 giờ đêm!

Chạy được một lúc, Sakura mới dừng lại, dựa vào tường thở hổn hển nhìn xung quanh.

Ban nãy chạy thục mạng nên không để ý, cả hành lang một màu trắng xoá, dài rộng thênh thang không một bóng người, sâu hun hút không thấy kết, ánh đèn trắng le lói, chập chờn hư ảo, tạo một cảm giác rùng rợn, lạnh lẽo.

Sakura nuốt ực một cái, run rẩy đi vài bước. Mùi thuốc sát trùng đậm đặc, không khí heo hút, chết chóc doạ nàng dựng tóc gáy. Cả hành lang im lặng chỉ có duy nhất tiếng bước chân của nàng vọng lại, bỗng.

- Chào cậu!

- Aaaaaa! - Sakura giật mình, khiếp vía hét lớn, đang định bỏ chạy thì cô gái đó bất đắc dĩ nói.

- Đừng sợ, tớ chỉ muốn hỏi nhà vệ sinh ở đâu thôi mà!

Lúc này Sakura mới im mồm, quay lại nhìn cô gái đằng sau. Cô gái tóc đen, mặc bộ đồ bệnh nhân màu trắng, nước da có hơi nhợt nhạt, có lẽ là do bị bệnh. Gương mặt cô bầu bĩnh, dễ thương, có vẻ trạc tuổi nàng.

Nhận ra ban nãy mình có hơi quá đáng mà hét vào mặt người ta, nàng vội cúi đầu rối rít xin lỗi.

Cô gái đó mỉm cười, lắc đầu nói không sao cả.

- Xin lỗi nếu đã doạ cậu, tại tớ không biết nhà vệ sinh ở đâu cả nên....

- Không sao, để tớ dẫn cậu đi, tớ biết đường!

Cả hai vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, không khí lúc này mới bớt đi vẻ ghê rợn, u ám.

Qua cuộc trò chuyện, Sakura mới biết cô gái này hoi tên là Rebecca Dawn, người lai giữa gốc Anh và Ý, hiện đang sống ở London cùng gia đình người anh trai.

Nghe Rebecca là người lai, Sakura mừng rỡ nói, nàng cũng là người lai. Ông nội nàng là người gốc Ý chính hiệu, bà nội là người Nhật, cha nàng mang nét Tây đặc trưng, sau này lấy mẹ nàng là người Anh lai dòng máu Pháp, không hiểu sức mạnh của gen thế nào lại đẻ ra ba anh em mặt mũi mang đặc nét phương Đông.

Rebecca cười khen rằng thảm nào nàng đẹp thế, thừa hưởng hết tinh hoa của 4 dòng máu của 4 nước toàn mỹ nhân, soái ca mà. Sakura được khen phổng cả lỗ mũi, cũng đùa lại.

- Cậu cũng là mỹ nhân mà, ai lấy được cậu sau này chắc phải mỗi ngày tự hào về vợ lắm!

Nụ cười trên môi Rebecca cứng lại, vẻ mặt bỗng ảm đạm, phảng phất u buồn.

- Ừ, hy vọng là vậy....

Đến trước cửa nhà vệ sinh, Rebecca dừng lại cảm ơn Sakura, rồi nhờ nàng một việc.

- Nếu sau này cậu đến Rio, có gặp một người đàn ông phương Đông tầm 34 tuổi, tóc dài màu vàng, mắt xanh, họ là Vasconcellos, tên là.... - Rebecca khựng lại trong giây lát, ánh mắt sửng sốt.- Sao.... Sao vậy? - Sakura thấy cô có vẻ không ổn, tò mò hỏi.

- Không sao.... - Đôi mắt màu xanh biếc của Rebecca đầy lưu luyến, ưu thương nhìn ra bóng đêm ngoài cửa sổ, ánh mắt hướng đến phương xa, cô lặng lẽ nở một nụ cười chua xót.

- Nếu có gặp người đó, hãy giúp tớ chuyển lời này đến anh ấy.... "Hãy quên em đi, sống thật tốt, thật hạnh phúc, sống cả phần của em nữa...."

Sakura chết lặng, nụ cười của cậu ấy, giống hệt nữ nhân trong giấc mơ của nàng.... trước lúc trút hơi thở cuối cùng, nữ nhân đó cũng cười như vậy....

Sakura đột nhiên có dự cảm không lành, đưa tay muốn chạm vào vai cô, nhưng.....

- Rebecca, cậu.... - Sakura kinh hãi nhìn bàn tay xuyên qua thân thể cô, không thể tin được ngước lên nhìn Rebecca, sắc mặt trắng bệch.

Rebecca vẫn cười tủm tỉm, giỡn:

- Cậu có vẻ rất sợ ma nhỉ......Hồi còn sống, tớ cũng sợ ma lắm nha!

Sakura hoá đá, sống lưng lạnh toát, mặt tái như tờ, mắt trợn trắng.

Rebecca buồn cười nhìn biểu cảm của nàng, khẽ nói.

- Veronica, rất vui được làm quen cậu. Anh trai cậu kể rất nhiều về cậu đó!

Thân ảnh của Rebecca dần trở nên trong suốt, rồi cuối cùng hoàn toàn biến mất ngay trước mắt Sakura.

Nàng.... Nàng còn chưa nói tên mình cho cậu ấy.....

Cũng cùng lúc đó, trong một căn phòng bệnh tại đây, một tiếng "bíp" dài phát ra từ máy theo dõi nhịp tim. Trên màn hình, nhịp tim hiện lên chỉ còn là một đường thẳng....

Một sinh mạng đã rời đi đến thế giới khác....

Khi Sasuke tìm đến, Sakura đứng bất động tại chỗ, mặt mũi nàng tái nhợt, rõ ràng là đã bị dọa cho sợ mất hồn.

Nghe thấy giọng Sasuke, nàng mới miễn cưỡng nhúc nhích được, người run như cầy sấy, chậm rãi quay đầu nhìn hắn.

Nào ngờ, mặt mũi còn chưa nhìn rõ, nàng chỉ thấy đúng bộ tóc đen, trang phục bệnh nhân trắng muốt, nước da trắng của hắn.... trông không khác gì Rebecca ban nãy.....

"Bịch!"

Sakura lập tức ngất xỉu trên sàn....

.....

Ngày hôm sau, Sasuke vì lo nàng ở bệnh viện sẽ xuất hiện tình trạng như đêm qua, đành xuất viện sớm hơn so với dự định. Đằng nào hắn cũng khỏe rồi, ở đây cũng chẳng để làm gì, lại còn suốt ngày bị làm phiền đúng lúc phong thủy nhất! Vẫn là về nhà tốt nhất!

Sakura sau khi tỉnh lại thần kinh đã ổn định hơn, nàng vẫn luôn cho rằng chuyện gặp gỡ cô gái hôm qua chỉ là một giấc mơ, cho đến khi....

- Sasuke, anh đọc lại cho em, chữ trên này ghi gì? - Sakura mặt xanh lét chỉ vào tấm bảng tên trên tường ngoài phòng bệnh.

Sasuke nhíu mày khó hiểu, Sakura đã bắt hắn đọc đi đọc lại dòng chữ này 9 lần rồi đấy.

Vốn cả hai đang trên hành lang đi ra thang máy xuống tầng hoàn thành thủ tục xuất viện, bỗng nhiên nàng kéo hắn lại dừng trước một căn phòng bệnh trống, rồi căng lòi mắt ra, mồm há hốc, biểu cảm khiếp sợ nhìn dòng chữ tên bệnh nhân ghi trên tấm biển trước cửa phòng.

Qua một lúc đờ đẫn nhìn đến suýt rơi cả tròng mắt, Sakura run rẩy kéo tay áo hắn, bắt hắn đọc thành tiếng cái tên trên tấm biển kia.

Và đây là lần thứ 10.

- Rebecca Dawn. Cần anh đánh vần từng chữ cái không?

Sakura mặt trắng nhợt gật đầu.

- R-E-B-E-C-C-A__D-A-W-N. Được chưa?

Sakura không có phản ứng, tiếp tục dán mắt vào tấm biển, sắc mặt không hề tốt lên chút nào, chỉ có tệ hại hơn.

Hôm qua lúc hắn tìm thấy Sakura, nàng cũng có biểu cảm y như thế này, hại hắn cả đêm hoảng sợ, lo lắng không thôi.

Bây giờ nghe đến cái tên xa lạ này, nàng lại thành ra thế này, bảo hắn bình tĩnh sao được.

Vệ sĩ bên cạnh nhận được ánh mắt của ông chủ, liền túm lấy một cô y tá đi ngang qua, giọng lạnh băng tra hỏi:

- Bệnh nhân ở phòng này đâu rồi?

Cô y tá nhỏ bé bị vệ sĩ to cao dọa cho hãi hồn, lắp bắp trả lời.

- Bệnh.... Bệnh nhân phòng này là cô... cô Dawn đã qua đời vào nửa đêm qua.... Sáng.... Sáng nay gia đình đã.... đã đưa đi an táng rồi....

Nửa đêm....

Sakura âm thầm nuốt nước bọt....

Hôm qua cô gái đó cũng tan biến ngay trước mặt nàng vào..... nửa đêm hôm qua....

- Sakura, em làm sao vậy? Thấy chỗ nào không ổn? - Cảm thấy cơ thể trong lòng run lên bần bật, Sasuke khẩn trương hỏi, tay vỗ lưng trấn an nàng. Sakura của hắn sao đêm qua trở về cứ như gặp ma thế này?

Sakura nào còn tâm trạng để ý đến hắn nữa, giãy khỏi vòng tay hắn, vồ lên túm cổ áo cô y tá, dồn dập truy hỏi:

- Có.... Có ảnh Rebecca Dawn không?

Cô y tá nước mắt ròng ròng lắc đầu như điên. Tại sao mới sáng đi làm cứ bị khủng bố liên miên thế này? T-T

Người vệ sĩ kia thấy vậy không nói không rằng rời đi, lúc sau trở lại trên tay cầm theo một tập hồ sơ bệnh nhân, bìa có ghi: "Rebecca Dawn", cung kính hai tay đưa cho nàng.

Cánh tay Sakura run rẩy tiếp lấy, khẽ mở ra, đập vào mắt là tấm ảnh chụp một cô gái tóc đen mắt xanh nở nụ cười rạng rỡ, không hề giống cô gái tối qua vì..... căn bản người đều là một người.

Về phần biểu cảm của Sakura, chỉ có thể tả ngắn gọn thế này: nhìn ảnh, hoá đá, nhìn Sasuke, cười một cái, sau đó..... thực tế là không có sau đó.

Vì não ai đó bị khủng hoảng không nhẹ nên lập tức ngưng hoạt động tạm thời. Từ đó dẫn đến tình trạng bất tỉnh nhân sự hiện nay.....

Sau vụ này Sakura có thể rút ra bài học để đời. Đừng dại chạy lông nhông ở ngoài giữa đêm, cho dù có tức người yêu đến thế nào đi nữa thì cũng không được phép bỏ nhà đi bụi. Trên hết, phải xác định ý chí nếu sau khi chiến tranh thất bại: một là anh đi, hai là anh để lại hết tài sản cho tôi rồi đi, chọn một trong hai, miễn mặc cả! ^^

Loading...

Xem tiếp: Chương 96: Bí Ẩn

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Nam Nô

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 78


Duyên Phận

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 16




Hữu Tử Sự Cánh Thành

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 76