Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

[SasuSaku] Our Destiny Chương 96: Bí Ẩn

Chương trước: Chương 95: Hồi Còn Sống, Tớ Cũng Sợ Ma Lắm!



"Veronica.... Cậu đã hứa là sẽ chuyển lời giúp mình rồi mà...." Một cô gái gương mặt trắng bệch, cười tủm tỉm nói.

"Nhưng cậu đã không giữ lời hứa...." Rebecca thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên tàn nhẫn, ác độc.

"Ở dưới kia mình cô đơn lắm.... Hay là cậu xuống kia với mình đi...." Dứt lời, Rebecca mặt dữ tợn, tròng mắt trắng dã nổi đầy tơ máu, cánh tay xương đầy thối rữa duỗi về phía Sakura, môi khẽ nhếch lên, một dòng máu đỏ sẫm từ miệng chảy ra, hốc mắt, mũi, tai, lần lượt trào ra máu lênh láng cả khuôn mặt, nhỏ giọt lên bộ váy trắng muốt.

Khung cảnh lúc này muốn có bao nhiêu doạ người liền có bấy nhiêu, đủ để doạ cho dân nghiện phim kinh dị như Sakura sợ đến hồn phi phách tán, mặt không thể trắng hơn được nữa, run rẩy lui về sau.

Nhưng phía sau lưng đụng phải bức tường, Rebecca bất thình lình kề sát mặt nàng, giọng nói của quỷ dữ....

"Đi với tớ đi, Veronica.... Cũng xuống địa ngục nào....."

"Aaa__________!"

Sakura ngồi bật dậy, trán nhễ nhại mồ hôi, liên tục thở dốc.

'May quá, chỉ là mơ.... mơ không có thật....'

Nàng thở nhẹ nhõm một hơi, lau mồ hôi trên trán, kéo chăn nằm xuống ngủ tiếp.

Dừng! Thế quái nào lại có chăn ga gối đệm ở đây? Tiệm giặt là chắc?

Sakura trợn mắt ngồi bật dậy lần nữa, há hốc mồm đảo mắt một vòng quanh phòng.

Ghế sa lông, đèn, tủ, giường, thảm....???

Đưa tay kéo rèm cửa cạnh giường, Sakura hoá đá nhìn từng đụn mây trắng xoá lượn lờ ngoài cửa kính, bỗng có một cảm xúc không nói nên lời....

Mới bất tỉnh có một lúc thôi mà đã bị người ta đem đi Tàu khựa bán rồi à.... Đời nàng có thể nhọ hơn được nữa không?

- Em tỉnh rồi à?

Sasuke vừa đi vào liền bắt gặp khuôn mặt giàn dụa nước mắt pha lẫn ngạc nhiên của Sakura, vội tiến lại ngồi xuống giường, vươn tay kéo nàng vào lòng.

- Nín đi, làm sao lại khóc? Ai trêu em? - Hắn vụng về lau nước mắt trên mặt nàng, lòng xót xa không thôi.

Sakura vì vừa trải qua chấn động tâm lý không nhỏ nên thần kinh đâm ra có vấn đề không nhẹ, thấy hắn xong còn khóc to hơn.

- Oa oa oa.... Là anh bắt nạt em.... Anh định bán em đi Tàu khựa đúng không..... Hức hức..... Đồ xấu xa..... Oa oa oa.....

Sasuke đầu tiên là ngây người ra, rồi dần vỡ lẽ hiểu ra, ánh mắt bất đắc dĩ pha lẫn cưng chiều, ngón tay xoa xoa hai má nàng.

- Đồ ngốc, anh mất bao công sức, khổ sở sống dở chết dở mới đem em dính lại bên người mình, rảnh đâu mà đem em đi bán!

Sakura được lời của hắn xoa dịu, lúc này mới ngưng khóc. Nhưng còn chưa được bao lâu thì bị câu tiếp theo của hắn chọc cho tức ói máu.

- Hơn nữa, có bán em cũng chẳng được bao nhiêu, trong khi nuôi em béo mập đã đủ chết tiền rồi, quá thiệt hại kinh tế mà. Với lại.... chắc gì đã có ai chịu mua đứa lười như em....- Sa.su.ke! Em. Giết. Chết. Anh!!!

Sakura như con mèo xù lông, hung dữ nhe răng múa vuốt xông đến tấn công hắn, há mồm ngoạm lấy bên cổ hắn cắn một cách dã man, vừa cắm vừa lầm bầm:

"Chết này.... Bà đây cắn chết này...."

Sasuke bật cười nhìn xuống cái đầu hồng đang rúc trên cổ mình, không hề ngăn cản, cứ để mặc nàng cắn cho thỏa thích. Dù sao cũng không cắn chết hắn là được.

Sau một lúc gặm cắn, Sakura mếu máo ôm cái mồm mỏi nhừ của mình, không cam lòng nhìn dấu vết mình mình cật lực đay nghiến trên cổ hắn chỉ hơi hồng hồng lên, thậm chí còn không có dấu răng in trên đấy. Đùa nhau à, da hắn là da hà mã hay bê tông cốt thép mà cứng thế?

- Hừ! Không chơi với anh nữa! - Nàng giận dỗi hất mặt nhìn sang nơi khác.

Sasuke đâu để yên cho nàng như vậy, cúi đầu cọ môi bên tai Sakura trêu ghẹo, tay trượt xuống ôm lấy eo nàng, cười nham hiểm.

- Dỗi à? Để xem anh xử lí em thế nào..... - Dứt lời, hai tay liên tục thọc lét eo nàng, thành công chọc cho Sakura bật cười khanh khách, tay chân giãy đành đạch, la oai oái xin tha.

Nghe nàng cười như sắp bắn phổi ra ngoài, hắn mới dừng tay, ôm nàng vào lòng, giả bộ nghiêm mặt cảnh cáo.

- Lần sau còn dám dỗi nữa, em có xin thế nào anh cũng không tha! Rõ chưa?

- Rõ rồi! Rõ rồi! - Nàng dụi dụi đầu vào lồng ngực hắn, cười híp mắt làm nũng, giọng nói không che giấu được mùi vị hạnh phúc, ngọt ngọt trong tim, hoàn toàn quăng chuyện "Hồi còn sống tớ cũng sợ ma lắm" văng ra khỏi não.

- Ừm..... Ngoan lắm.....

Sasuke hài lòng ấn lên trán nàng một nụ hôn, bàn tay dịu dàng vuốt mái đầu hồng trong lòng, khoé môi nhếch lên một nụ cười cưng chiều, yêu thương.

Lâu lắm rồi hắn mới thấy nàng cười như vậy, đặc biệt là với hắn....

"Cộc cộc cộc!!!"

Bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa, một giọng nói cung kính truyền vào.

- Chủ nhân, còn 15 phút nữa máy bay sẽ đáp cánh xuống thành phố Tokyo.

- Ta biết rồi, lui xuống đi! - Với người khác, giọng hắn vẫn lạnh băng như thường.

Nghe thuộc hạ của Sasuke bẩm báo, Sakura nhổm dậy từ trong lòng hắn, ngạc nhiên hỏi.

- Sao chúng ta lại đến Tokyo?

- Em không thích Tokyo?

- Không phải! - Sakura vội lắc đầu - Nhật Bản là quê hương thứ 4 của em, sao không thích được!

Khoé môi Sasuke giật giật.

Quê hương thứ 4..... Rốt cuộc em có bao nhiêu quê hương nữa đây? =.='

- Chỉ là..... em đã viết đơn từ chức rời khỏi tập đoàn rồi, đến nhà cũng không có để ở, quay về sẽ..... ưm.....

Sakura sững sờ tròn mắt nhìn gương mặt phóng đại trước mắt, môi bị ai đó hung hăng chiếm trọn, không hề nhẹ nhàng mà tàn ác chà đạp lên cánh môi mềm mại của nàng, đủ để cho thấy tâm trạng người nào đó rất không tốt!- Sasuke..... Anh..... Anh làm sao vậy? - Kết thúc nụ hôn dài đằng đẵng, Sakura mặt ửng đỏ, thở hổn hển, đôi mắt mơ hồ nhìn hắn, liền bị biểu cảm phẫn nộ trên gương mặt kia đoạn cho cúi rạp đầu xuống.

- Anh không sao, ngoài việc cảm thấy tức muốn giết người vì bị vợ mình sỉ nhục thì mọi thứ đều ổn!

Sakura ngơ ngáo, đầu hiện lên ba dấu hỏi chấm, năm chữ "Em- đã- làm- gì- sai?" hiện rõ mồn một lên mặt.

- Còn làm gì sai nữa! - Hắn đột nhiên quát lên, làm nàng sợ hết hồn co đầu rụt cổ - Em là đang khinh bỉ chồng mình không nuôi nổi vợ, không chăm sóc cho vợ tử tế chứ gì! Chồng em là ai chứ! Là tỷ phú, nhân vật của công chúng, người đàn ông toàn năng đấy! Em tự hào về chồng em một chút đi!!!

Sakura ngây người ra, rồi rón rén giơ tay muốn phát biểu.

- Có ý kiến gì?

- Anh..... Anh là đang nói ai vậy? Em..... chưa kết hôn.....

Wow! Hắn nên khen IQ siêu thấp vô đối của nàng hay là tức quá mà lao đầu luôn ra ngoài máy bay tự sát đây? Cách thứ hai có vẻ hay hơn.....

Trong lúc Sasuke đang đấu tranh nội tâm sâu sắc, bên nội tâm của Sakura cũng khói lửa chiến tranh không kém.

'Con thiểu năng này, tao đã dặn là lắp não vào trước khi nói chuyện cơ mà!!! Mày vứt não đâu rồi!?' Inner vừa gào rú vừa cầm dép phi liên tiếp vào mặt chính chủ. Mặc dù không trúng phát nào nhưng ít ra cũng giúp nó trút không ít giận.

'Khổ quá, tao có bỏ ra lúc nào đâu, sao mày cứ quát tao thế!' Sakura chính chủ bực bội cãi lại.

'Không quát chẳng lẽ khen mày! Rất tiếc, thứ lỗi cho tao không thể dối lòng!'

'.....'

'Tao hỏi thật lòng, não mày ngoài để trang trí làm đẹp hộp sọ ra còn chức năng gì khác không?'

'Uầy! Tao còn không biết não có chức năng này đấy! Cảm ơn mày đã dạy!' Nàng hồ hởi nói.

'.....'

'Uể, sao mày im lặng thế?'

Inner chán đời, xoay lưng lại, nẫu mề, ủ rũ phất tay đuổi Sakura.

'Thôi mày đi đi, cút ngay ra khỏi đây..... Đừng để tao nhìn thấy mày nữa.....'

'Vì?'

'Hằng ngày bắt tao nói với phiên bản lỗi của mình, xin lỗi, tao chịu không nổi, thần kinh tao mong manh, yếu ớt lắm.....'

'.....'

Mặc dù đã nhiều lần nói đến vấn đề này nhưng không thể không công nhận lại rằng: Có vài lúc Sakura thông minh vô đối, nhiều lúc còn lại, não nàng đúng là chỉ để làm đẹp cho hộp sọ.....

Không chỉ Inner chán nản, Sasuke cũng nản. Từ lúc xuống máy bay, về đến căn hộ hai người ở chung trước kia, Sasuke im phăng phắc không nói một lời, dù Sakura có nói gì đi chăng nữa hắn cũng không đáp.

Đến nửa đêm.....

- Sasuke.....

Sakura mặc váy ngủ hồng hai dây, ôm chăn món men vào phòng ngủ hắn.Sakura kiên quyết không chịu thừa nhận rằng mình lo cho hắn vì lúc tối sau khi làm bữa tối cho nàng xong hắn cũng bỏ ăn luôn đâu, chỉ là cảm thấy áy náy, tội lỗi thôi, còn vì sao lại cảm thấy như vậy thì nàng chịu!

Inner âm thầm lắc đầu thương thay cho Sasuke.

'Khổ thân thằng bé, yêu ai không yêu, yêu đúng phải đứa chuyên dùng não để trang trí!'

Sakura rón rén đến bên giường, nhỏ giọng gọi:

- Sasuke, anh ngủ chưa?

Không có tiếng trả lời.

- Sasuke? - Sakura kiên nhẫn lặp lại lần nữa.

Kết quả vẫn thế, trên giường im lặng.

Qua vài lần như vậy, gân xanh bắt đầu nổi đầy trên trán nàng, lửa giận bốc cao ngùn ngụt.

'Giỏi lắm! Chưa có ai dám coi khinh bà mà không bị đánh cho suýt thành thái giám đâu! Bà đây cho anh biết tay!'

Sakura giận phừng phừng, hung ác quẳng hết chăn đang cầm, xắn tay áo dù đây là váy hai dây, làm gì có tay áo, nhún chân nhảy bật lên, củ chỏ nhọn hoắt thụi lên "người" trên giường.

- Ơ..... Cái gì đây?

Lúc cả người hạ xuống giường, chẳng thấy có gì cứng giống người cả, trái lại cả người nàng lún sâu xuống đệm.

Lật chăn ra xem là cái gì, Sakura tức phát hộc máu, đạp bay cái gối thế thân đáng thương xuống sàn, văng ra 3-4m.

Gối: tôi có tội tình gì mà đạp tôi.... T___T

Thảm nào nói mãi mà không thấy ai trả lời, hoá ra nãy giờ nàng tự kỉ à! Khốn nạn!

Cảm thấy một sự xúc phạm không hề nhẹ, Sakura ôm một bụng tức giận không có chỗ chút hùng hổ xông đến thư phòng. Vốn định bắt chước trong phim hành động Mỹ, đạp văng cánh cửa, bộ dạng cực ngầu xông vào, không ngờ, chân đã co lên chuẩn bị đá rồi, liền bị âm thanh gay gắt trong phòng lọt qua khe cửa làm cho dừng lại.

"Tại sao thuốc mới dùng có 3 tháng đã hết tác dụng?"

Giọng này quen quen, Sakura ghé mắt nhìn qua khe hở, phát hiện ra âm thanh là từ màn hình TV truyền đến, càng kì quái hơn, người hiện lên trên màn hình là bạn thân nàng, Yamanaka Ino.

'Không phải là hắn..... ngoại tình đấy chứ.....' Nghĩ tới nửa đêm hắn không ngủ mà mò ra đây gọi Facetime* với bạn nàng là trong lòng Sakura liền cảm thấy khó chịu, ngứa ngáy.

*Facetime là phần mềm gọi điện có thể nhìn mặt nhau.

Nàng đang kích động, nói chính xác hơn là ghen tuông lồng lộn, muốn bỏ đi, Inner lập tức cao giọng nhắc nhở.

'Quý khách xin vui lòng lắp não vào trước khi suy nghĩ. Nếu quý khách không có não, xin liên hệ đến tổng đài qua số điện thoại: "một chín không không, một không không não" để thuê óc. Hiện nay tổng đài đang có chương trình khuyến mãi 0% dành cho người khuyết óc!'

Sakura: '.....' Cảm thấy thật không biết nói gì đây.....

Cũng nhờ lời nhắc "chân thành" của Inner, Sakura cũng chịu khó suy xét lại một chút. Nếu hẹn hò thì hỏi thuốc hết hạn làm chi? Mà thuốc gì, chả lẽ là thuốc kích dục?'Nếu quý khách có nhu cầu muốn mua não để trang trí hộp sọ, xin vui lòng liên hệ với bạn Haruno Sakura để mua được não chất lượng cao, đảm bảo hộp sọ của bạn sẽ đẹp lung linh đến nỗi chính bạn còn không nhận ra!'

Sakura: '.....'

Rồi ok, đã rõ, không phải là thuốc kích dục. Muốn biết là cái gì thì phải lắng nghe tiếp, mày im mồm được chưa?

'Cảm ơn quý khách đã tin dùng vào chất lượng sản phẩm của hệ thống kinh doanh não toàn cầu. Xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại!'

Sakura: '.....' Cuối cùng nó cũng im mồm.... Tạ ơn chúa!

Sau khi Inner câm miệng và biến mất, Sakura tập trung vào vấn đề chính. Thuốc gì hết hạn? Mà muốn biết là gì thì phải nghe trộm.

Mặc dù thầy cô dạy rằng nghe trộm là không tốt nhưng vì hạnh phúc tương lai của bản thân, nàng đành xin lỗi thầy cô vậy.

Xin thứ lỗi cho đứa học trò tha hoá như em đây, tất cả là vì dòng đời bon chen, xô đẩy.....

Trong phòng, Sasuke vẫn chưa phát hiện ra có người ngoài cửa, tay xoa xoa hai thái dương để giảm bớt cơn đau đầu, ánh mắt mệt mỏi.

- Làm sao tôi biết được, tôi có phải là dược sĩ đâu! Chắc là lúc điều chế cậu phạm sai sót thì sao!

- Này, bà đây cơ thể giết lầm người nhưng không bao giờ pha sai thuốc nhé! Cậu dám khinh thường tay nghề của tôi à? - Ino ở trên màn hình nóng nảy gắt - Tôi nhận chế thuốc chi cậu 12 năm rồi đấy, mỗi loại ít ra cũng phải 2 năm mới mất tác dụng. Lần này mới có ba tháng là sao?

Sasuke chán nản đảo mắt, nhấp một ngụm rượu, nhàn nhạt nói:

- Cậu hỏi cả trăm lần nữa cũng không biết được đâu. Hết tác dụng thì thôi, điều chế loại khác đi!

Ino nghiến răng nghiến lợi. Cô đã đang bực vì không biết nên chế loại tiếp theo thế nào, lại nghe cái giọng ra lệnh tỷ năm không đổi của hắn còn nóng nảy hơn, hét vào màn hình máy tính đang kết nối facetime.

- Bà đây cáu rồi, mặc xác nhà cậu! Từ nay nếu không muốn gặp ác mộng thì cố mà thức đêm đi! Thức vài năm không chết được đâu!!! Tôi bỏ việc!

- Ừ, cứ bỏ đi! Vừa hay tôi đang định bảo Sai đổi số mới! - Hắn không mặn không nhạt nói, điềm nhiên như không đe dọa.

- Cậu.... Cậu.... Hừ! Đổi đê! Sợ gì, cậu nghĩ bà đây không có cách nào liên hệ với Sai chắc! - Ino nhất quyết không bị khuất phục dễ dàng.

- Mẹ Sai đang nhờ tôi giới thiệu cho Sai vài cô gái để xem, mắt nếu được thì tháng sau kết hôn luôn. Vốn định giới thiệu cậu nhưng mà.... - Hắn liếc mắt nhìn Ino, làm bộ thở dài, tiếc nuối lắc đầu -....Aizzz.... Đáng tiếc.....

"Ruỳnh!"

Lời này đã đánh trúng đòn tâm lý Ino. Một giây trước Ino còn đang mang suy nghĩ quyết tử không nhún nhường, một giây sau đã thành bộ dạng xum xoe, nịnh hót.

- Ấy ấy..... Làm gì mà căng thế.... Anh em lâu năm với nhau cả, bình tĩnh nói chuyện đã!

Khoé miệng hắn kéo lên đắc ý, thích thú tựa lưng vào ghế sofa, thoải mái vắt chân.- Tôi đang nghe.

Ino mặc dù hận không thể phanh thây hắn ra nhưng vì tình yêu cao cả, cô nhịn. Thù này sau này tìm Sakura để cậu ấy báo hộ vậy!

Sakura hóng ở ngoài cửa, mặt như: "=_="

- Nguyên nhân rút ngắn thời hạn của thuốc chắc là do di chứng từ nọc độc của Ana để lại trong vết cắn. Tôi sẽ thay đổi lại công thức điều chế.

- Bao lâu?

- Cho tôi một tuần.

- Lâu quá!

- 6 ngày rưỡi!

-.....Thế thì 6 ngày rưỡi nữa cậu chuẩn bị tinh thần nhận thiệp cưới của Sai với một vị thiên kim nào khác đi là vừa!

Ino âm thầm cắn răng, trong lòng tưởng tượng ra 100 cách để khiến hắn sống không bằng chết. Nhưng là cuối cùng vẫn cam chịu rút ngắn thời gian.

- 3 ngày! Đúng 3 ngày, không hơn không kém! - Xác định là 3 ngày tiếp theo mất ngủ rồi.

- Tạm được.... Bao lâu?

- Tôi hỏi thật, nói thêm vài từ nữa tốn nhiều calo của cậu lắm à? Hay là tốn mấy lít nước bọt?

- Ờ!

-.... Thôi quên đi.... Có lẽ thuốc sẽ duy trì được khoảng một năm.

Thấy hắn nhíu mày không hài lòng, Ino bực bội làu bàu.

- Thế đã là lâu lắm được rồi. Ai bảo cậu ngu thích ở đấy để người ta tra tấn làm gì!

Hắn không nói gì, chỉ lườm cảnh cáo Ino một cái. Đây không phải chuyện mà cô có thể nói bừa bãi.

Ino cũng biết ý ngậm miệng, nhưng qua một lúc lại không nén nổi, ngập ngừng khuyên.

- Thật ra, nếu muốn bệnh của cậu khỏi..... cậu có thể nói với cô ấy mà.... Đấy là cách tốt nhất rồi.....

- Đủ rồi! Tôi không muốn nói về chuyện này nữa!

Hắn bất ngờ giận dữ khiến Sakura bên ngoài giật mình, nhưng Ino mặt không thay đổi, tuyệt đối nghiêm túc nói.

- Cậu nghĩ cậu sẽ giấu được bao lâu nữa! Tôi đã nghe Yuki nói rồi, cậu ấy đang nhớ lại!

- Thì sao! Giấu được bao lâu thì giấu! Không dễ gì mới có lại được cô ấy, tôi sẽ không liều lĩnh nữa!

- Cứ cho là cậu giấu được đi, thế đến một ngày cô ấy nhớ lại hết mọi chuyện, nhớ được người giết cô ấy là người cô ấy yêu nhất, cậu định đối mặt với cô ấy thế nào? Cậu dám khẳng định rằng liệu cô ấy sẽ tha thứ hay sẽ rời bỏ cậu không?

Đây là những vấn đề không lúc nào Sasuke không suy nghĩ, là bất an lớn nhất trong lòng hắn. Hắn chỉ biết, mặc kệ là thế nào, hắn sẽ không để nàng rời xa khỏi hắn lần nữa, hai lần là quá đủ rồi!

- Sẽ không! Tôi sẽ không để cô ấy rời đi lần nữa, cho dù phải dùng bất cứ biện pháp cực đoan nào đi chăng nữa!

Ino nhíu mày, hiểu ra ý của hắn, mặt cô tối sầm lại.

- Uchiha, tôi cảnh cáo cậu, cậu mà dám động vào cô ấy, tôi có chết cũng không để yên cho cậu đâu! Cậu muốn cô ấy căm hận cậu như trước kia sao?

Sasuke cúi đầu, rơi vào trầm tư. Qua một lúc, hắn ngẩng đầu, giọng nói kiên quyết khẳng định.

- Hận cũng được, chỉ cần cô ấy ở bên cạnh tôi, không có điều gì tôi không dám làm, kể cả cưỡng ép cô ấy!

- Uchiha, cậu....

- Tạm biệt, Ino.

"Phụt!"

Màn hình TV tối đen, kết nối đã bị ngắt.

Sasuke mệt mỏi chống tay lên trán, cố gắng chống đỡ cơn đau đầu nhức nhối đang giày vò cùng nỗi sợ hãi trong lòng.....

Nếu một ngày nàng nhớ lại, hắn phải làm thế nào để vừa có thể giữ nàng lại, vừa không khiến nàng hận gắn đây.....

Bên ngoài cánh cửa, Sakura sững sờ che miệng, không dám thốt nên lời. Những gì nàng vừa nghe thấy..... khiến Sakura khiếp sợ. Có quá điều nhiều bí ẩn....

Tại sao đến cả Ino cũng hỏi câu giống hệt chị nàng đã hỏi? Hắn chắc chắn biết gì đó, nhưng tại sao trước mặt nàng đều tỏ ra không biết? Còn.... "cô ấy" trong lời bọn họ là ai? Tại sao nàng cảm thấy, "cô ấy"..... như là ám chỉ nàng?

Nghĩ đến lời hắn nói ban nãy, hẳn là "cô ấy" rất quan trọng với hắn, thậm chí hắn còn dám dùng đến biện pháp cực đoan, cưỡng ép ở lại bên hắn....

Bỗng dưng Sakura thấy sợ, rất sợ người đàn ông này, sợ những gì hắn có thể làm.....

"Cách!"

Nghe thấy tiếng ly rượu đặt xuống bàn thủy tinh, thấy hắn đứng dậy, Sakura không dám nán lại, vội trở về phòng mình. Ngay khi nàng vừa nằm lại trên giường, cửa phòng liền mở ra.

Tim Sakura run rẩy, mắt nhắm chặt, tai căng lên nghe tiếng bước chân gần như im lặng của hắn. Nàng nghe hắn dừng lại trước giường, qua một lúc, đệm bên cạnh nàng lún xuống.

Thần kinh nàng căng như dây đàn, trán, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh, cả người cứng đờ, không dám ho he, nhúc nhích.

Bỗng, nàng cảm thấy một vật mềm mại, ấm áp phủ lên người, che trở nàng khỏi cái lạnh còn sót lại của mùa xuân, rồi một nụ hôn rơi trên trán nàng.....

Trước khi Sakura kịp phản ứng, hắn đã lặng lẽ rời đi, hình ảnh cuối cùng rơi vào trong mắt nàng là một bóng lưng vững chãi, cô đơn.....

Loading...

Xem tiếp: Chương 97: Chuyện Xưa

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Yêu Nữ Dụ Tăng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 15


Bẻ Em Không Thương Lượng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 40


Cô Trịch Ôn Nhu

Thể loại: Bách Hợp

Số chương: 79


Tình Ma

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 19