Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

[SasuSaku] Our Destiny Chương 33: Đến Chiến Trường

Chương trước: Chương 32: Ta Sẽ Khiến Ngươi Phải Trả Giá Thật Đắt



Sự biến mất bất thình lình của Sakura và tuyên bố của Hoả vương đối với nàng đã đem lại rất nhiều bất lợi và khó khăn cho Hoả quốc.

- Con chắc chứ, Yuki? - Thiên đế nhẹ giọng hỏi, đôi mắt bất ngờ có chút khó tin nhìn người con gái lạnh lùng phía trước.

- Chắc chắn - Yuki không do dự trả lời, đôi mắt xanh thường ngày hạ rõ ý chí quyết tâm của nàng, cả người tản ra hơi băng hàn lạnh lẽo.

Với khí thế của con gái, ông cũng không cách nào ngăn cản mà cũng không muốn ngăn cản, muốn ra tay trả thù. Bản thân là một người làm cha hỏi sao không đau lòng khi lần đầu tiên thấy con gái út của mình bị chính tình yêu bội bạc, phũ phàng vứt bỏ mà đau lòng, khổ sở nhuốm đầy đau đớn, hận thù. Đứa con gái cả không đành lòng để em gái chịu uất ức, tủi nhục thành ra như vậy nên một lòng hạ quyết tâm trả thù, tự biến mình từ một người thánh thiện, hiền lành thành một người lãnh khốc, tuyệt tình.

Kể từ khi kẻ phàm nhân đó hạ lệnh phế Thánh nữ cũng chính là tự tuyên bố đối địch với Thiên giới, đối địch với mẹ thiên nhiên. Thiên giới tuyệt đối sẽ không tha thứ cho kẻ nào dám phạm đến Thánh nữ của bọn họ, tuyệt đối không tha.

Và với sự trừng phạt của Thiên giới, bao nhiêu thiên tai, thảm họa tự nhiên xuất hiện: động đất, núi lửa, lốc xoáy, bão tố,... Tệ nhất là tuyết rơi vào cuối hè, khí lạnh không biết từ đâu kéo tới tàn phá mùa màng gây ra nạn đói khắp một vùng Phía Tây Hoả quốc, làm ảnh hưởng đến phát triển kinh tế của khu vực và toàn quốc.

Nhân lúc Hoả quốc suy yếu, các quốc gia khác vớ lấy cơ hội ra tay xâm lược, chiến tranh lại một lần nữa nổ ra, hại bách tính nhân dân. Thuỷ quốc dường như đã đợi cơ hội này từ lâu nên chủ động xuất quân đầu tiên tiến đánh, dẫn đầu là Thuỷ Vương Kimimaro Danzou.

Trước tình hình quân sự ngày một xấu, Sasuke đích thân xuất trận chinh chiến vào 1 tuần trước lễ thành hôn, toàn bộ mọi việc giao lại cho Neji.

- Đây có được coi là sự trừng phạt của Thiên giới không?

Tenten nhấp ngụm trà đều đều nói, vẻ mặt bất cần đời nhìn người ngồi đối diện.

- Có thể tạm coi là như vậy - Neji bình tĩnh đáp.

- Nhìn huynh có vẻ không quan tâm lắm đến chuyện này. Huynh không sợ Hoả quốc sẽ rơi vào tay giặc sao?

- Muội là quận chúa mà còn không sợ, huống chi là ta. Lẽ nào muội thực sự đoạn tuyệt với cậu ta? Dù sao đó cũng là huynh ruột của muội.

Ánh mắt nàng thoáng buồn, nhấp một ngụm trà nhỏ rồi tiếp tục.

- Phải có ai đó dạy cho huynh ấy một bài học. Sự mất tích của Sakura đoán chắc phải do huynh ấy gây ra, và... một phần cũng là do ta.

- Đừng tự trách mình, đó là do chúng ta không còn cách nào khác. Bây giờ điều quan trọng nhất là phải cứu lấy Hoả quốc đã. Tuyết quốc và Băng quốc đã gửi thư tuyên chiến, phá bỏ hiệp ước, e là chúng ta không trụ được bao lâu nữa.Thở dài mệt mỏi, bao nhiêu chuyện đã xảy ra kể từ khi Sakura biến mất, không chỉ là tin sốc đối với người dân, mà còn đối với bọn họ,... đối với hoàng huynh. Huynh ấy lúc nào cũng ngập đầu trong công việc, dùng bận rộn để ngừng nhớ về Sakura, thường xuyên bỏ bữa, có ăn cũng chỉ vài miếng, uống rượu là chủ yếu. Càng nghĩ càng phiền não...

- Quận chúa... - một cung nữ bước đến cúi đầu ấp úng...

- Chuyện gì?

-.... Fuyuki lại chạy mất rồi ạ...

- Ta biết rồi. Ngươi lui trước đi.

Fuyuki là con mèo mà Sasuke tặng Sakura nhân dịp sinh nhật vừa rồi, tiếc là nuôi chẳng được bao lâu đã xảy ra bao nhiêu biến cố liên tiếp rồi dẫn đến bây giờ. Kì lạ ở chỗ là Tenten nuôi con mèo này suốt một thời gian mà sao cứ lúc nào nàng sơ sảy là nó lại chạy đến chỗ hoàng huynh vậy?

Kéo ghế đứng dậy chào tạm biệt Neji rồi cùng Haruka đi tìm nó.

'Lần trước là tìm thấy nó ở thư phòng với hoàng huynh, có khi nào nó lại đến đó. Không được, con mèo này khôn như rận ý, ngu gì mà đến đó để bị mình bắt lần nữa. Biết đâu nó lại lừa mình tưởng nó đi chỗ khác thì sao. Có lý, đến thư phòng cái đã'

Trong thư phòng, trên bàn làm việc của Sasuke có một cục lông trắng đang loay hoay nghịch ngợm cào bới gì đó trên chồng sách trên bàn, rồi lại nhảy xuống ngăn kéo bàn mở ra lục lọi. Gặp đến cái hộp gỗ to trong ngăn kéo thì đôi mắt xanh của nó sáng lấp lánh như tìm được vàng. Bộ móng sắc nhọn hiện ra sau lớp lông trắng với tới cái ở lỗ khoá, nhưng cái đầu móng còn chưa chạm nổi thì nó đã bị xách cổ nhấc lên không trung.

- Giỏi nhỉ! Lần này lại trốn đến đây à? Tao tưởng mày khôn thế nào trốn chỗ khác chứ hoá ra trình gà thế thôi à? - nàng cười cười châm chọc nó, cái mặt đểu làm con mèo bất mãn kêu réo ầm ĩ lên.

Sắp thành công rồi tự nhiên bay đâu ra người phá đám nó, cáu thật đấy!

Tenten đảo mắt xung quanh căn phòng xem xét thiệt hại, cũng may là nàng đến kịp nên không đến nỗi, mặt bàn và một số giấy tờ, sách bị cào xước, còn lại ổn cả. Bỗng đôi mắt dừng lại ở chiếc hộp gỗ trong ngăn kéo.

Tenten vốn không phải là người thích xen vào việc riêng của người khác, nhưng khổ nỗi bản tính tò mò không ngừng thúc giục nàng, lại cộng thêm ánh mắt xúi giục và động tác gật đầu liên tục của cả Fuyuki và Haruka nữa nên nàng chịu thua, đặt con mèo xuống, lấy hộp gỗ để lên mặt bàn.

Cái ổ khoá cỏn con này không là gì với Tenten cả, nhưng mà cái làm nàng sợ là cái con mèo IQ 190+ chỉ trong 3 giây dùng một cái móng nhọn hoắt của nó đã mở "tách" một cái. Vấn đề khoá đã được giải quyết rất nhanh gọn nhẹ.

Nàng kinh hoàng trố mắt nhìn nó, chả hiểu hoàng huynh kiếm đâu ra cái giống mèo này nữa? Từ trộm phá khoá chuyên nghiệp à? Tại sao bất cứ động vật nào của Sakura cũng bất bình thường thế, cả con phượng hoàng IQ 200+ kia nữa???

Fuyuki có chút khó chịu khi Tenten cứ nhìn chằm chằm nó như nhìn quỷ hiện hình không bằng, ngoác miệng kêu to một tiếng đánh thức nàng dậy.Bị đánh thức, nàng lúng túng một lúc rồi cũng bình tĩnh lại, tay hơi run run mở nắp hộp ra, mắt hoạt động hết công suất hồi hộp nhìn. Thứ gì quan trọng đến vậy mà huynh ấy có thể cất giấu kĩ như vậy, lại luôn đặt bên mình??? 6 con mắt căng tròn ra, mồ hôi như túa...

- Cái gì thế này? Sao toàn là... Giấy???

Nàng hơi thất vọng nhìn vào những cuộn giấy trong hộp, mép giấy có hơi ngả vàng, chắc là đã dùng lâu rồi. Tài sản quý giá của huynh ấy là giấy à?

Fuyuki và Haruka chỉ lắc đầu chép miệng nhìn cô chủ "tạm thời" đang ngơ mặt kia, ánh mắt bọn chúng tràn trề thất vọng.

'Có ngu cũng biết đấy là giấy vẽ mà! Người đâu mà thông minh thế không biết?' (Haruka)

'Đây là cái tai hại của việc IQ thấp hơn mức bình thường' (Fuyuki)

Mặc kệ Tenten, chúng nó cứ làm việc của chúng nó, mỗi người ngoạm một cuộn giấy trong hộp ra, đặt trên bàn, mở dây buộc rồi trải phẳng ra trên mặt bàn.

Bóng người quen thuộc trong tranh hiện ra trước mắt...

- Đây là... - tay nàng run run chạm nhẹ lên bề mặt giấy -.... Sakura...

Fuyuki đắc ý nhìn thành quả của mình, bốc bừa cũng trúng.

Chẳng là lần trước đến thư phòng chơi như thường lệ, đúng lúc nó vào thì nhìn thấy chủ nhân đang nhìn chằm chặp vào cái gì đó trên mặt bàn, ánh mắt dao động nhiều cảm xúc. Lâu rồi nó mới nhìn thấy nhiều cảm xúc như vậy trong đôi mắt đen tuyền lạnh lưỡi đó, nhất là kể từ khi cô chủ biến mất.

Không ngăn nổi bản thân thôi tò mò về vật thần thánh có thể làm chủ nhân nó "đa cảm xúc" như vậy, nó rón rén luồn ra sau lưng ghế hắn nhún một cái rồi bật lên thành ghế, bấm móng xuống giữ vững thăng bằng. Đôi mắt xanh vừa híp lại do thám đã trợn tròn lên lấp lánh.

'Sao trên đời lại có người đẹp toẹt vời như vậy? nó bị sắc đẹp cộng với nụ cười toả sáng kia làm cho loá mắt. Mà nếu nó không đui thì đó là Sakura thì phải?

- Rất đẹp đúng không? - Sasuke nhẹ giọng hỏi, mắt vẫn không rời khỏi người con gái hắn vẫn luôn thương nhớ trong tranh.

Nó gậy đầu rối rít, hai mắt vẫn sáng long lanh. Trước đây, Fuyuki rất ít khi nhìn thấy nàng cười, căn bản là vì tên nào đó lúc nào cũng chiếm cô chủ của nó , phũ phàng hất nó sang một bên, nên bây giờ nhìn thấy nụ cười như hoa như thiên thần đó làm nó được mở rộng, khai sáng con mắt.

- Mỗi lần thấy nhớ là ta thường lấy bức tranh này ra ngắm, ít ra thì có thể nguôi ngoai được phần nào nỗi nhớ... - ngón tay hắn lướt nhẹ trên mặt giấy, dừng lại ở đôi mắt, đôi môi hồng đang nở nụ cười tươi, vui vẻ.

Lồng ngực, nơi trái tim đang đập mạnh nhói lên cảm giác đau, mất mát. Đôi mắt càng bi thương hơn khi nghĩ đến câu hỏi: phải đến khi nào hắn mới được thấy nụ cười đó đây? Khi nào mới được ôm nàng trong vòng tay như trước đây, hôn lên đôi môi kia? Không bao giờ nữa, khoảng cách giữa hai người cứ ngày một xa dần...Fuyuki đọc từng tâm trạng một trên nét mặt hắn, buồn có, đau lòng có, day dứt có, nhớ nhung có. Với chỉ số IQ cao ngất ngưởng của mình, nó chắc chắn rằng hắn thực sự yêu cô chủ. Tin đồn trong cung đúng là vớ vẩn, mặc kệ mấy bà cô tâm chuyện kia nói gì, nó vẫn tin tưởng chủ nhân, tin rằng một ngày xích mích giữa hai người sẽ được phá vỡ.

Quay trở lại với thực tại, Tenten nhìn bức vẽ kia mà trong lòng không ngừng xúc động, vui mừng. Thứ nhất là vì người trong tranh quá đẹp và quá thật, không có chút gì gọi là hư cấu cả, Sakura thực sự là đẹp như vậy, bạn của nàng nó phải khác chứ! Thứ hai là chỉ nhìn qua thôi cũng biết rằng hoàng huynh giữa nó cẩn thận thế nào, chứng tỏ Sakura đối vơi huynh hoàn toàn không phải là 4 chữ vô tình "chẳng là gì cả".

Nhưng thực tế đã khiến Tenten phải tỉnh táo lại, nếu Sasuke yêu Sakura, tại sao lại phải làm ra cái chuyện tàn nhẫn phế nàng, tuyên bố lấy con ả điên khùng thảm hoạ nhan sắc kia?

'Biết ngay là có vấn đề mà. Động não đi, Tenten' Nàng cau mày suy nghĩ, ngón tay hết xoa rồi đến bóp cái cằm đáng thương.

Trong khi đó, hai cục lông một trắng một hồng trước mắt đang cật lực chiến tranh cướp cái hộp tranh trước mắt. Nhìn tranh vẽ nàng làm chúng nó cảm giác như nàng luôn bên cạnh, con nào cũng muốn cướp cái hộp đó về tay mình. Đầu tiên là hình thức thoả thuận chia ca. Một tuần 7 ngày chia đôi ra, buồn thay, 7 là số lẻ không chia đôi được. Đúng ra IQ vào như bọn nó phải khôn một chút là chia ra làm 3,5 ngày, tức là mỗi đứa 3 ngày 12h, đằng này trí thông minh vận dụng không đúng lúc. Thay vì nghĩ ra chia đôi ngày kia, chúng nó lao vào choảng nhau rồi giành giật cái hộp. Cứ kéo kéo đẩy đẩy một lúc, cuối cùng thắng bại phân rõ, con mèo trình gà kia địch sao nổi với sức trâu bò của Haruka!

Fuyuki thua không phục, không ăn được thì đạp đổ. Nó buông tay ra mặc cho Haruka kéo, vô tội vẫy tay mỉm cười chào tạm biệt con chim cùng cái hộp đang lao thẳng xuống sàn...

"Rầm..."

Haruka bị nguyên một chiếc hộp gỗ to hơn mình rơi thẳng vào làm nó cảm giác như nội tạng đã lên đến cổ, sắp chuẩn bị ọc ra ngoài rồi.

- Tại sao chúng mày không thể bình thường một ngày cho tao? Không oánh nhau không chịu được à? - Tenten làu bàu cúi người nhấc cái hộp đang úp sọt Haruka, mắt liếc xéo vẻ mặt ngây thơ "vô tội" của con mèo đang cười tươi kia.

Động tác bỗng nhiên ngừng hẳn lại, nheo mắt nhìn kĩ đáy hộp.

- Fuyuki, lại đây tao nhờ cái... - nàng lật úp chiếc hộp xuống bàn.

Fuyuki nhận thấy ánh mắt không bình thường của Tenten dành cho đáy hộp, nó cũng hơi nghi ngờ bước lại nhìn kĩ.

Người ta nói mắt mèo rất tinh quả không sai, vừa nhìn qua nó đã thấy một khe hở nhỏ hình chữ nhật, phải nói là rất nhỏ và khít. Bật móng ra khéo léo cậy cậy khe đó bẩy lên, lực vừa phải đề phòng làm hỏng khe.

"Cách" Phía nắp trên bật ra, lộ ra khoảng trống bên trong.

'Ra là hộp hai đáy, hoàng huynh khôn thật. May mà nhờ bọn chúng cãi nhau nên mình mới để ý. Lần đầu tiên trong đời tao cảm ơn bệnh xung đột oánh nhau của bọn mày'

Nhanh tay mở nắp ra, tay đưa vào tìm xem có gì hữu ích không thì lại sờ thấy... giấy.

Đừng đùa chứ, lại giấy nữa à? Lần này là tranh gì nữa đây mà giấu kĩ vậy? Khẳng định là rất quan trọng.

Moi nhanh tờ giấy ra, nhìn nó trong tay mà ba bọn họ càng nghi ngờ. Khác với những cuộn giấy trên trước hết, đây chỉ là mảnh giấy, thứ hai, nó rất nhàu nhĩ và có vẻ nát, sắp rách đến nơi rồi, lại còn bị gấp nhiều lần nữa.

Tiếng sột soạt mở giấy vang lên trong căn phòng im lặng, lấp đầy bởi sự hồi hộp. Càng đến cuối, tay nàng càng run rẩy đẫm mồ hôi, lấy hết can đảm mở to mắt lật nốt nếp gấp cuối ra.

- Kh... Không thể nào... - con ngươi đen láy co lại vì sợ hãi kèm theo kinh hoàng, bàn tay lạnh toát, khuôn mặt trắng bệch.

Tờ giấy trên tay nàng rơi xuống bàn, ngay trước mắt bọn chúng, từng chữ hiện lên rõ nét làm bọn chúng cũng sợ không kém gì Tenten.

Phải mất một lúc Tenten mới lấy lại chút bình tĩnh còn sót lại, giữ cho khuôn mặt bình thường hết sức có thể cầm lấy tờ giấy trên bàn gấp gọn vào trong áo. Dọn lại đống tranh vẽ rơi lả tả trên đất cho gọn vào hộp rồi khoá lại cất vào ngăn kéo. Riêng bức tranh mà ban nãy Fuyuki lấy ra xem thì nàng cuộn lại không cất đi mà cầm theo bên mình, chạy vọt ra ngoài đến một nơi.

Còn Fuyuki và Haruka bị bỏ lại trong phòng, đưa mắt ngơ ngác nhìn nhau một cái rồi cắm đầu cắm cổ đuổi theo Tenten.

----------

Tenten chạy như gió về đến cung Bạch Hổ, xông vào phòng Neji thở hổn hển...

- Tenten? Có chuyện gì sao? - hắn vọt tới bên nàng dìu nàng tới ghế, làm sao mà nàng lại thở như vừa chạy ma không bằng vậy?

Vừa đặt mông xuống ghế, Tenten đã đứng phắt dậy ánh mắt cương quyết nhìn Neji, đanh giọng nói một câu:

- Ta muốn đến chiến trường.

- Cái gì? Muội điên à? - Neji đang uống trà cũng bị sặc trợn mắt nhìn nàng - Muội biết chiến trường là nơi thế nào không? Muội chán sống rồi sao???

- Ta không quan tâm. Bây giờ ta cần phải gặp hoàng huynh, không thể chậm trễ phút nào - nàng khẩn trương nói.

- Không thể. Ta đã đồng ý với Sasuke rằng sẽ giữ muội an toàn ở kinh thành rồi - hắn lẳng lặng từ chối giúp nàng.

- Được. Huynh không muốn giúp phải không? Không thành vấn đề, dù sao ta cũng không phải đến xin phép huynh mà chẳng qua là thông báo một tiếng thôi. Đã vậy một mình ta sẽ tìm đến chiến trường. Ta có chết cũng là do huynh cả thôi, chờ xem hoàng huynh sẽ "xử" huynh thế nào! - Tenten nghiến răng nghiến lợi hăm doạ, chờ con mồi rơi vào bẫy.

Neji nghe nàng hăm doạ cũng hơi do dự. Nhưng sau khi phân tích biểu hiện biến đổi bất thình lình của Tenten hôm qua và bây giờ, khẳng định là có vấn đề. Mà vấn đề này khả năng cao là liên quan đến Sasuke. Có lẽ nên đồng ý, hơn nữa đi cùng nàng sẽ tiện bảo vệ luôn, nếu không Tenten có chuyện gì thằng kia nó phanh thây mình luôn chứ không đùa!

- Được, ta sẽ giúp muội.

Loading...

Xem tiếp: Chương 34: Mai Phục

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Honey Thật Vất Vả

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 31


Bệnh Sủng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Trùng Sinh Biến Thành Bệnh Xà Tinh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 150


Yên Tri Phi Hồ

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 10