481 “Sư huynh, đệ đi tìm nàng! Huynh chờ đệ một cái!” Nhìn tô Ngưng Yên đi xuống đài, Lâm Mộng Thanh vội ném một câu, liền đuổi theo bóng hình xinh đẹp kia.
482 Một câu nói ra, Lăng Tuyết Mạn khẩn trương níu chặt ống tay áo, nhưng, đợi một lúc lâu, Mạc Kỳ Hàn lại như là không có nghe được, không phản ứng gì, Lăng Tuyết Mạn khẽ cắn cánh môi, đỏ hốc mắt, “Tình… tình nhân, ta… Mạn Mạn sai lầm rồi!”Có tiếng hít thở truyền vào lỗ tai, Lăng Tuyết Mạn chợt ngẩng đầu lên, phát hiện hắn đã ngủ rồi!Vô Giới nói, hắn vì tìm nàng, đêm ngày lên đường, nói hắn thật mệt muốn chết rồi… Trong bụng đau xót, nước mắt chảy xuống, nhỏ trên mặt của hắn, chân mày hắn bỗng nhúc nhích, hình như muốn mở mắt ra, nhưng vì quá mệt mỏi, lại ngủ đi.
483 Bên một bụi cây phong gần hồ Khúc Giang, Mạc Kỳ Hàn giữ lại cánh tay Lăng Tuyết Mạn, né người sang, ngăn trở đường đi của nàng, cấp bách nói: “Mạn Mạn, nàng hiểu lầm!”“Buông ta ra! Nam nhân không biết xấu hổ! Rõ ràng bị ta bắt gian, còn không thừa nhận!” Lăng Tuyết Mạn tức giận mặt đỏ lên, vừa dùng sức hất tay hắn.
484 Thuyền đi mười mấy ngày, rốt cuộc tới kinh thành. Hồi cung, Mạc Kỳ Hàn nghỉ chân trong chốc lát, liền đâm đầu vào Thượng thư phòng, Lăng Tuyết Mạn đi ra hồ Vân Thanh tắm rửa canh giờ, cùng Mạc Ly Triệt chơi đùa trong chốc lát, liền cũng qua tẩm cung trong cung Đế Hoa nghỉ ngơi.
485 “Ta… Ta khi đó… Khi đó phụ hoàng muốn chôn sống, đương nhiên ta phải phản kháng a! Nếu không, ta sớm thành đống xương trắng rồi! Cũng mày người ta… Khụ khụ, không có chuyện gì…” Lăng Tuyết Mạn chu cái miệng nhỏ nhắn, chờ đợi bị phê bình.
486 Thoáng một cái, đến lễ tân hôn của Lâm Mộng Kiều và Hoắc Đình Nhiên, xuất giá từ phủ trưởng công chúa, đại kiệu tám người nâng, phô trương tất nhiên không nhỏ, loại trường hợp náo nhiệt này, Lăng Tuyết Mạn dĩ nhiên không thể bỏ qua, nhưng ở Hoắc phủ, cho nên, chơi một chút, liền bị Mạc Kỳ Hàn xách về cung.
487 Lăng Tuyết MạnCả đời ta, có thể nói là kinh thiên động địa. Từ hiện đại xuyên qua đến Vương triều cổ đại không biết ở nơi nào, vốn tưởng rằng, là ông trời đùa cợt ta, sau mới biết, là ông trời cứu vớt ta.
488 Mạc Kỳ SâmMột năm kia, dưới một góc trời sao, ta đột nhiên phát hiện, mình đã sớm động lòng với nàng. Mạn Mạn, ta cho là, trong tất cả huynh đệ, ta là người lý trí nhất, lạnh nhạt nhất, cho nên, ta chưa bao giờ cho là mình yêu nàng.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 47