81 Phù Hiểu phát hiện ra: cùng một khái niệm, cách hiểu của mình và cách hiểu của người nhà quyền quý không giống nhau. Nếu không phải là cô mà là một người bình thường khác, ai nghe câu: “khách khứa chỉ mời họ hàng” là không nghĩ đến một đám cưới đơn giản, gọn nhẹ nào?… Cô nhìn đám đông dưới lầu, cảm thấy trên đầu như có một đàn quạ đen bay qua.
82 Sau đám cưới linh đình, Đường Học Chính chính thức giới thiệu Phù Hiểu ột nhân vật cực kỳ quan trọng – người “nặng ký” xét trên cả hai mặt: vai vế và cân nặng – ông ngoại của anh: cụ Hàn Hướng Thiên.
83 Chỉ sau một đêm mà tuyết đã phủ trắng thành phố Bắc Kinh, trên đường, những cơn gió lạnh thấu xương khiến người đi đường cứ phải run lên vì lạnh. Nhưng mấy chuyện đó vốn chẳng liên quan gì đến Mạc Vu Phi hết, bởi vì: hôm nay anh định sẽ ở lì trong tòa nhà mang họ của anh cả ngày.
84 Một biểu ngữ đập thẳng vào mắt anh: “ĐƯỜNG HỌC CHÍNH VÔ SỈ, ĐƯỜNG HỌC CHÍNH TI BỈ!!!” Sau rốt là hình ảnh trái dưa hấu bị chém làm đôi, máu văng tung tóe.
85 Theo địa chỉ mà chị Chu cho, Phù Hiểu bước vào một tòa nhà thương mại lớn nằm ở khu Tam Hoàn. Cô đi thang máy lên thẳng lầu 35, cánh cửa thang máy mở ra, hiện ra trước mắt cô là một phòng làm việc nguy nga lộng lẫy.
86 “Thế thì đừng đi làm nữa. ” Đêm đó, sau khi nghe vợ kể lể chuyện công việc, Đường Học Chính nhân cơ hội khuyên cô bỏ việc. “Nói đi nói lại vẫn là đàn ông các anh tồi nhất, chỉ giỏi gái gú.
87 Hôm sau, Đỗ Dung (vẫn lộng lẫy như mọi ngày) ngồi trong phòng Tổng biên đọc bản thảo của Phù Hiểu. Đọc xong, cô ngẩng dậy, nhìn Phù Hiểu với ánh mắt dịu dàng và đầy vẻ bất đắc dĩ: “Tiểu Phù này, bố cục bài và giọng văn của em khá tốt, chỉ là… cái đoạn cảm nghĩ của phóng viên ở cuối bài có lẽ lả không được đâu.
88 Lượt phỏng vấn Mạc Vu Phi đã thành công rực rỡ, hơn thế nữa, Phù Hiểu còn mang về một tin tốt: Vương Tiểu Xuyên chủ động liên hệ tòa soạn thông báo anh ta nhận trả lời phỏng vấn.
89 Thế là ba chiếc xe cùng hòa vào dòng xe cộ tấp nập trên đường, bắt đầu truy đuổi lẫn nhau. Đường Học Chính lườm chiếc Maserati màu xanh ngọc xiêu vẹo trước mắt, vừa chửi đổng vừa gọi vào số của Tiêu Thiển Thiển.
90 Hôm sau, khi Phù Hiểu thức giấc, Đường Học Chính đã đi rồi, anh có để lại tờ giấy nhắn ở đầu giường, báo cho cô biết là anh đã quay lại Thượng Hải. Phù Hiểu thấy lòng càng thêm đắng chát…Cô uể oải đi làm, từ bắt đầu giờ làm việc đến khi tan tầm, cô cứ rầu rĩ suốt, chẳng làm được việc gì ra hồn.
91 Con người là một sinh vật rất kỳ lạ, có thể chịu được việc những người không quen biết bôi nhọ mình, nhưng lại không sao chịu đựng nổi việc người thân thiết nhất với mình hiểu lầm và trách mắng mình dù chỉ một chút xíu.
92 Tiêu Thiển Thiển đi rồi, bà Hàn Ngọc Tố ngồi vào bàn làm việc. Lý do bà chịu nói sự thật cho Tiêu Thiển Thiển là vì bà cho rằng Tiêu Thiển Thiển yêu con bà, nên cô sẽ không không biết phân biệt nặng nhẹ mà nói cho anh chàng sự thật: Làm thế này, chắc con bé sẽ hiểu vì sao A Chính và Phù Hiểu không li hôn được, cũng sẽ không nài ép gì nữa chứ?Thư ký gõ cửa rồi đi vào và đưa cho bà một cuốn sách bằng hai tay, là một cuốn truyện đang bán chạy, “Phu nhân, sách phu nhân cần đã mua được rồi ạ.
93 Trong một bệnh viện quân y ở Bắc Kinh —Một anh chàng bệnh nhân cao to đen hôi được hai đồng bọn cũng cao to xấp xỉ dìu đến dãy ghế chờ bằng sắt của bệnh viện ngồi.
94 Couple_19Bản năng chiếm hữu của giống đực như đang gầm thét trong cơ thể Đường Học Chính, sau lưng cô, bàn tay to bản của anh siết lại thành nắm đấm, nhưng trước mặt cô, anh vẫn nở nụ cười rất vô tư: “Được chứ, được chứ, nhưng em phải đi cùng anh mới an toàn.
95 Có một thành ngữ là: ‘đàn gảy tai trâu’; Có một loại người là: ‘trẻ con không bảo được’. Hôm nay thì Phù Hiểu đã thấu hiểu sâu sắc đạo lý trên. Vào khoảnh khắc bước ra khỏi cửa lớn của tòa nhà, cô vẫn muốn tìm một chiếc xe màu đen chẳng phải của hãng xe cao cấp nào.
96 Y tá vâng dạ và cầm lọ hoa vào phòng tắm. Phù Hiểu hỏi: “Hôm nay chân anh còn đau không?”“Tiêm thuốc tê rồi, đau cái nỗi gì?”“Chân này hở?” Đường Học Chính bước lên trước một bước, đùa ác bằng cách chọc hai phát vào chiếc đùi đang băng bó của thằng bạn, mẹ nó chứ, ai bảo ngày trước khi anh bị thương nặng, nằm chết dí trên giường, thằng này dám vẽ rùa lên người anh.
97 Trong đời, Đường Học Chính chưa từng quá chấp nhất điều gì, cũng chẳng có cái gì là anh không thể mất đi. Mỗi khi gặp khó khăn, trắc trở, anh luôn thành công nhờ ý chí quyết thắng của anh, song hễ thành công là anh sẽ cụt hứng liền.
98 Cô hỏi tiếp: “Thế có chuyện gì buồn cười không ạ?”“Vụ kéo em xuống nước vừa nãy có tính không. ”“… Em hỏi lúc anh đi làm cơ. ” Phù Hiểu bĩu môi. “Vậy thì không có.
99 Phù Hiểu đang ở trong phòng bếp nhà Dương Mật nấu cơm với bà Dương thì bị Dương Mật lôi phắt vào một gian buồng. “Gì thế mày?” Cô đang bận nè. “Vớ vẩn, đương nhiên là hỏi mày hôm qua thế nào rồi.
100 “Anh, anh biết rồi?” Khi anh không biết, cô cũng có thể vượt qua được chuyện đó. Nhưng khi anh đã biết mọi chuyện thì khác hẳn, bây giờ là lúc hai người chính thức cùng đối mặt chuyện đó, không hiểu sao, hai người thấy lòng mình… đắng chát.