501 “Bắc Đường tướng quân, có mật báo truyền tới” Trong lúc hai nàng còn đang chìm trong suy nghĩ thì tiếng của đội trưởng thân binh vang lên. Tây Môn Vô Hận biết điều liền cáo lui, vốn lúc đầu muốn tìm Bắc Đường Vũ là muốn để nàng truyền vài tin cho Long Nhất, nhưng lời lên tới miệng lại như bị tắc quay trở vào, cảm tình bành trướng trong lòng cơ hồ không thể áp chế nổi, sợ rằng lời vừa nói ra sẽ liền bại lộ, một chút cảm tình cấm kị này rốt cuộc là phải làm thế nào, Tây Môn Vô Hận thực sự cảm thấy cực kỳ hoang mang.
502 Trên đường đi, Long Nhất phát hiện số thủ vệ của Tây Môn phủ rất nhiều, phòng ngự không trung như thiên la địa võng bao khắp tứ phía Tây Môn phủ, cho dù là một con muỗi bay qua cũng không thoát khỏi tai mắt của bọn họ, lý do đại khái là bởi vì cục thế ngày nay ngày càng khẩn trương, một khi xảy ra sơ hở gì thì đúng là một phát sạch vốn.
503 Thân thế của Vô Hận Long Nhất không suy nghĩ nhiều nữa, đối với muội muội trên danh nghĩa này, tình cảm của hắn rất phức tạp, hắn thừa nhận, khi biết nàng ta không phải là muội muội của mình, tâm lý của hắn lại có chút vui vẻ, không biết đây có phải là ý niệm tà ác trong đầu hay không.
504 Gió nổi, ánh nắng rực rỡ trong phút chốc bị mây đen che phủ, tràn ngập cảm giác giống cơn giông trước lúc mưa rào. Long Nhất vừa ngẩng đầu, nhìn thấy trên trời cao kia mây đen dày đặc mang theo một cảm giác áp bức cường đại, trong lòng có chút buồn bực, cơn lốc lôi hệ ma pháp trong ý thức hải do cảm ứng mà rục rịch hẳn lên.
505 Ban đêm trên Long đảo tiên vụ bao trùm, sao sáng đầy trời, gió đêm vi vu, yên tĩnh mà cũng an lành. Cách làm việc và nghỉ ngơi của Long tộc so với con người không khác mấy, đều là sinh vật ngày làm đêm ngủ, lúc này đêm đã khuya, ngoài mấy tên long tộc thủ vệ, còn lại đều đã chìm vào giấc mộng.
506 "Long tộc cao quý chúng ta bảo vệ toàn bộ Thương Lan đại lục, nhưng tuyệt đối không cho phép tham gia tranh giành, Ma Long nhất tộc tiến vào thế giới nhân loại nhất định có âm mưu, cho nên ta quyết định phái tinh anh của Thần Long nhất tộc chúng ta tới thế giới nhân loại điều tra trước, một khi phát hiện hành tung của Ma Long nhất tộc lập tức đem bọn chúng trục xuất khỏi thế giới nhân loại, nếu việc trở nên khẩn cấp, nhất loạt giết hết.
507 "Làm gì à? Nàng nói ta muốn làm gì đây?” thanh âm của Long Nhất trở nên thâm trầm, hà hơi nóng sau tai Mộ Dung Thục Ngọc, tay khe khẽ vuốt ve eo thon của nàng.
508 Nhìn thấy bên dưới lão đầu này không ngờ còn có một cái động khẩu to bằng cái đầu, sao Mộ Dung Thục Ngọc và Long Nhất không kinh ngạc cho được? Phải biết rằng loại kim loại không biết tên này cứng rắn so với kim cương chỉ hơn chứ không thể kém, huống hồ tại Cấm Thiên Giam Ngục còn có kết giới đặc thù áp chế ma pháp đấu khí, muốn phá hư loại kim loại này còn khó hơn lên trời, cho dù là Long Nhất đã tu luyện đến tầng thứ năm của Ngạo Thiên quyết thì cũng tuyệt đối không phải là việc dễ dàng gì, thế mà lão đầu này lại làm được, mặc dù lão đã chết rồi, nhưng vẫn không khỏi khiến người bội phục.
509 “Không … … không lại cái gì?” Mộ Dung Thục Ngọc lùi ra phía sau hai bước, nhớ tới tai nạn vừa rồi trong lao phòng, cả người không khỏi nóng bừng lên, lời nói cũng trở nên lắp bắp.
510 Mất cả ngày trời, Long Nhất cũng tới thư phòng tự suy nghĩ. Thực lực của Long Chiến khiến hắn nhận ra nguy cơ, huống hồ dị biến lần này tại Cấm Thiên Ngục Giam khiến hắn gặp lại ông nội sau hơn hai mươi năm không có tung tích khiến cho tâm cảnh của hắn bị rối loạn.
511 Tiếng đàn dễ nghe vang lên trên bầu trời Tây Môn phủ, âm thanh uyển chuyển trong suốt. Một loạt tiếng đàn như vậy vang lên đối với tinh thần người nghe là một loại hưởng thụ vô cùng thích thú.
512 “Phụ thân, người sao lại tới đây?” Long Nhất vừa đi ra khỏi mật thất, không thể nhìn thấy một tia dấu vết nào về cửa ma pháp đó. “Vũ nhi, lại đây ngồi xuống.
513 Hàm Yên thở gấp một tiếng, hai bàn tay nhỏ bé hung hăng véo lên đùi Long Nhất một cái. Long Nhất thống khổ kêu lên, lập tức trả thù. Hai bàn tay tham lam ở trong áo Mộc Hàm Yên đưa lên, khẽ búng ngón tay vào hai hạt anh đào, nhất thời cảm giác được chúng mẫn cảm nổi lên.
514 Gió thổi mạnh mẽ khiến cho xiêm y cùng tóc tung bay, một mộng cảnh đau thương. Long Nhất quay đầu nhìn Mộc Hàm Yên thật lâu, hồi ức từ khi quen biết nàng tới nay hiện lên trong đầu hắn.
515 Long Nhất mang theo Lệ Thanh cùng Ti Bích quay lại Tây Môn phủ, đối với hai người, cuộc sống tại Tây Môn phủ khiến hai người luôn nhớ tới. Nam Cung Hương Vân cùng Phong Linh cũng đều biết hai người.
516 Chứng kiến ánh mắt cổ vũ của Long Nhất, Phong Linh sắp xếp câu chữ một chút rồi nói: “Nếu không có cái bẫy này mà chỉ có đoạn sau thì đây hoàn toàn là một diệu kế.
517 Trong thư phòng Tây Môn Nộ, hai phụ tử ngồi đối diện nhau ở chiếc bàn lớn, không khí có vẻ lạnh lùng. “Vũ nhi, làm đại sự không từ thủ đoạn, không thể mềm lòng, nếu không sẽ mang đến tai ương.
518 Bỗng nhiên Long Nhất vùng ra từ trong lòng Mộ Dung Thục Ngọc, đứng lên, khẩn cấp nhảy ra khỏi giường phóng đi. Âm thanh đóng cửa lao phòng truyền lại.
519 Long Nhất dẫn Khinh Vụ, Phiêu Tuyết còn có Lệ Thanh lên thẳng trên lầu, căn bản không ai dám cản. Lên tới trên lầu, cửa khuê phòng của Thúy nương lại có hai tên đại hán thân mặc giáp dày đứng đó, nhìn thấy đoàn người Long Nhất cực kỳ hung hăng càn quấy đi đến, nhất thời thần kinh khẩn trương tiến nhập vào trạng thái chiến đấu.
520 Long Nhất trong lòng chấn động, trên khuôn mặt xuất hiện sự kích động, đuổi theo bóng trắng kia. Vận dụng đến tầng thứ năm của Ngạo thiên quyết, sử dụng nội lực vận dụng Càn khôn đại nã di, tốc độ so với quỷ mị chỉ có nhanh hơn chứ không có kém.