101 Cảm giác mí mắt giống bị cái gì vuốt ve thật thoải mái, Tra Tiểu Tân vô thức mở miệng đáp lại : “Được…được… ““Tại mặt trên viết xuống tên ngươi. ”Đề phòng nàng đổi ý Mộc Xuân Phong theo trong lòng lấy ra một khế ước đã sớm chuẩn bị, mặt trên viết: Tra Tiểu Tân đồng ý cùng Mộc Xuân Phong kết làm bạn bè,không thể đổi ý bằng không biến thành nữ tử.
102 “Ta chính là… Người ngươi muốn tìm nha…” Nàng khóc đến miệng không ra âm thanh gìtay nắm lấy tuyết cho đến khi hòa tan,toàn thân run rẩy. Lâu Lan, có người kêu tên của ngươi đến khàn cả giọng.
103 Đươc!Nhịn một chút!Tra Tiểu Tân đã sớm đem tất cả ưu thương mở miệng thật to nuốt vào nhân tiện cắn ngón tay hắn,ai ngờ hắn hình như đã biết trước,giữa ánh mắt hiện lên ý cười,tốc độ thu tay cực nhanh làm Tra Tiểu Tân cắn đầu lưỡi bản thân,đau đến thở ra hơi…liền mắng hắn: “Ngươi bị bệnh à!”Thấy tay nàng không che dạ dày còn khôi phục bộ dáng đầy sức sống,Mộc Xuân Phong cười rất nhã nhặn nhìn nàng dịu dàng nói: “Cám ơn!”nho nhã như người có văn hóa lại khiêm tốn làm sao hắn có thể làm cho người ta nóng giận?Nhưng Tra Tiểu Tân đột nhiên thấy Lâu Lan rời đi,nàng như bị ma xui quỷ khiến cũng đuổi theo.
104 Mộc Xuân Phong lập tức ôm lấy nàng quay về phủ, ánh mắt ở chung quanh thuần trắng điểm ở điểm giữa hiện tia ôn nhu,yên lặng nghe nàng khóc kể lể. “Ai có thể nói cho ta biết sau này nên đối mặt với hắn thế nào…” Tra Tiểu Tân lớn tiếng khóc, muốn khóc để quên tất cả chuyện không vui.
105 Người nào đó ngoài cười nhưng trong không cười: “Ngươi nói ta nói nhảmcho nên tốt nhất là không nói”“Coi như ngươi biết điều, ha ha ha hay là ta nói cho ngươi biết,cuối cùng hắn đem chính hắn ăn luôn , ha ha ha, buồn cười quá đi?” Lời nói còn chưa dứt Tra Tiểu Tân không khống chế được cười to giống như đứa ngốc.
106 Mộc Xuân Phong nhìn nàng hoài nghi, sau đó cười hì hì như đã hiểu rõ gật đầu: “Được,Tra Tiểu Tân,ngươi cảm thấy bản công tử anh tuấn sao?” Nói xong ngắm nàng,nụ cười rất nhạt nhưng gương mặt tuấn lãng tràn ra ánh sáng rực rỡ làm người ta hoa mắt.
107 Tra Tiểu Tân cả người đều thở dài nhẹ nhỏm,quả nhiên nam nhân đều dùng nửa thân dưới suy xét vấn đề,nàng kiên định gật đầu: “So với trân châu thật đúng là !” Chưa nói xong lại thêm vào câu: “Hơn nữa ngươi không cần học tiếng cầm thú cũng có thể ôm mỹ nhân.
108 Đang lúc hai người nói xong cửa “Oành” một tiếng bị mở toan,Hoa Nguyệt che những điểm đỏ trên mặt hét ầm lên: “Tiện nhân!Dám hại ta!Ta muốn giết ngươi!” Nói xong liền cầm lấy băng ghế đi về phía đầu của Lục Uyển,Thu Dung sợ tới mức hô to thành tiếng.
109 Tra Ttiểu Tân nhìn bộ dáng hai người bọn họ ân ân ái ái nàng gượng cười,sắc mặt tái nhợt,dùng hết sức lực vịn tường đứng lên, giữa bụng từng trận quặn đau,nàng là đau bụng kinh hơn nữa còn đau kịch liệt!Nhớ tới mỗi lần đến ngày này nàng đau giống như chết nằm ở trên giường đâu cũng không thể đi!Vừa đứng lên chỉ nghe tiếng bước chân phía sau truyền đến,nàng ngoái đầu nhìn lại tim chấn động mạnh.
110 Mùa đông đêm luôn đặc biệt tới sớm,bốn phía tràn gập gió tuyết,nhìn xuyên qua cửa sổ giấy có thể mơ hồ nhìn ánh đèn vàng nhàn nhạt. Tra Tiểu Tân nhịn cơn quặn đau vịn tường từng bước một đi về phòng,đi qua chỗ nào chỗ nấy đều có loang lổ vết máu,gương mặt xinh đẹp thường ngày lúc này trắng bệch như tờ giấy,môi nhếch thành màu sắc đỏ tươi đó là do cắn mà ra.
111 Hắn yên lặng đến nỗi có thể hòa hợp không khí yên tĩnh xung quanh, giống như đến gần một chút liền biến mất trong đêm đen vĩnh viễn cũng không hiện ra.
112 “Kết quả là quần áo của ta là do ai cởi ? !” Tra Tiểu Tân không kiên nhẫn cắt đứt lời nói nhảm của hắn,trong lòng thả lỏng một chút,nghe giọng nói khinh thường kia chắc là hắn không có nhìn mình rồi …^____^“Đại thẩm gần bên nhà đó.
113 “Ngươi cái cái gì ngươi!Cái này làm sao bây giờ? !” Mộc Xuân Phong cố ý buồn rầu hỏi trong mắt lại tràn đầy nụ cười trêu chọc, hắn không biết nàng lơ đãng vuốt ve lại làm hắn nổi lên phản ứng lớn như vậy!Tra Tiểu Tân giống như ném củ khoai lang nóng ra,lật người nằm bên cạnh hắn,thấp giọng oán giận nói: “Ta không biết ngươi nằm bên cạnh ta! Ta lại không biết ta đụng đến nơi đó của ngươi… Ta mặc kệ ! Một mình ngươi giải quyết!”“A? Xem ra ta chỉ có thể tự mình giải quyết……” Hắn nhếch lông mày cười khẽ,trêu trọc nàng rất vui nha!Cho nên không vì nguyên nhân gì mà ngừng lại.
114 “Một lượng bạc. …. ” Người bán hàng cười hiền lành. “Cái kia…” Tra Tiểu Tân nuốt một ngụm nước bọt, nhìn hắn cười lấy lòng nói: “Có thể hay không cho ta ăn thử?”“Ăn thử? !”“Đúng nha!Ngươi nghĩ xem ta chưa ăn làm sao biết có ngon hay không? Lỡ như ta mua rồi ăn thấy không ngon thì sao?Ta chẳng phải lỗ vốn rồi sao?” Tra Tiểu Tân vừa nói vừa nhìn hắn nháy mắt một cách tinh quái.
115 Giờ khắc này,Gia Luật Hằng đang quét tro bụi trên mặt đất, áo lục trên người và dây leo phía sau hoà vào với nhau tràn đầy ý xuân,đứng bên cạnh nhìn lại đường nét rõ ràng,đường cong anh tuấn, hôm nay hình như hắn thiếu chút mạnh mẽ lại vô cùng yên tĩnh.
116 Nhìn bàn tay và đôi mắt thâm quần lớn nhỏ trước mắt,Mộc Xuân Phong giống như bị lửa thiêu đốt dần dần hóa thành mùa xuân,giọng nói cũng căng thẳng hơn: “A,nhưng không biết người giết bọn họ là ai.
117 “Đều do ta. . đều do ta, nếu ta không đi đường đó hắn sẽ không bị ám sát …” Tra Tiểu Tân tràn ngập tự trách, nước mắt trong suốt theo viền mắt lần nữa rơi xuống,tay đỡ lấy Mộc Xuân Phong sợ hắn choáng váng ngã xuống đất.
118 “Xem ra, ngươi không có ý định đi. ”Làm đối thủ của hắn nhiều năm hắn đương nhiên hiểu hắn,chỉ là nhìn thoáng qua nữ tử trong lòng gương mặt tái nhợt,Gia Luật Hằng nhìn thẳng hắn: “Chuyện của nam nhân không liên quan đến nữ nhân.
119 Nghe được Diêu Định cự tuyệt,Tra Tiểu Tân lông mày nhíu càng sâu! Nếu thái y không đến được Mộc Xuân Phong làm sao bây giờ? Nghĩ tới đây giọng nói khẩn cầu: “Vương gia,xin ngươi nhường ngự y qua xem Mộc Xuân Phong….
120 Mộc Xuân Phong không phấn chấn vẫn còn ủ rủ đột nhiên nhìn cô cười lạnh nói: “Đúng!Bổn công tử chính là muốn chết!Có liên quan đến ngươi sao?Ngươi cho rằng ngươi là gì của bổn công tử?”Lời nói của hắn như lưỡi kiếm sắc bén đâm sâu vào lòng Tra Tiểu Tân.
Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình
Số chương: 30